author's

copyright

       

 

trần xun an

ti vẫn ở trn đường

tập thơ

Nxb. Văn Nghệ TP. HCM., 1993

 

 

 

04/09/08

 

 

Phần 1

 

Phần 2

 

 

 

 

                             

        

 

TRẦN XUN AN

 

 

 

 

TI

VẪN Ở

TRN ĐƯỜNG

 

thơ

( phần 1 )

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NH XUẤT BẢN VĂN NGHỆ

THNH PHỐ HỒ CH MINH

 

1993

 

 

 

 

Xem

http://tranxuananthitap3.blogspot.com/

 

 

 

 

TỪ CI NHỚ EM VỀ

 

bơ vơ xiu lạc miền xưa

nắng mưa trầm tưởng mấy ma đầy vơi

mặc cho dng thơ nhẹ tri

lại tri về pha chn trời yu thương

 

mọc ln cuối vạn nẻo đường

vầng trăng xưa cổ nt buồn sng tươi

bao năm vẫn một nụ cười

mi em nồng ấm xa vời nhn trăng

 

lại về cng ti đ chăng

o bay thuở n nghim trang dng hiền

cơ hồ tm rất bnh yn

trải lng ra giữa v bin, em về!

 

                                           1992

 

 

 

ĐỨC TRỌNG V QUN BN ĐƯỜNG (*)

 

         Tặng bức tranh "Nạn nhn của sadisme [văn sử triết...]"

         treo trong nh ở Din Sanh

 

 

trường cũ ta về như rơi hẫng

trong đm cỏ kh đang ma kh

bạn b năm ấy rất đồng cốt

gặp nhau ngờ ngợ cn đồng c

 

cng đau x ruột cười ha hả

ai hớp hồn rồi lũ rối ơi!

xc như lắp rp đời chắp v

lơ lo phn thn giữa rối bời

 

ta biết tận lng nhau mu ứa

thương nhau muốn khc vẫn sợ nhau

đắng lưỡi đi đằng lời đi nẻo

ring biệt đời ring cn ngấm đau

 

dẫu thng Đức Trọng ngt sĩ kh

sn trường đnh đắp mộ Đạm Tin

gi lốc xoy cuồng trong cuồng tưởng

nỗi bệnh thắp bng Nhật k đin (**)

 

đo nhau quanh quẩn đầu sut quẫn

mừng tr bc sĩ tm rất thiền

mừng thầy cn sống cn cười được

thot nghiệp đời giữa phố tu tin!

 

vẫn thch rượu: ngồi nhn bạn uống

nỗi đau xưa đ ấm trong tim

lắng xuống đời nhau niềm trầm uất

thơ thấu lng nhau sao lặng im!

 

thi nh, đm hoang sơ thị trấn

ta về qun trọ, bạn yn thn

chc từng tổ ấm l l cốt

giữ cht chất người. Đừng cười khan.

 

                  Đức Trọng, 29. 12. 1992 Si Gn, 1993.

 

Cước ch của bi Đức Trọng v Qun bn đường:

(*) Nhạc Phạm Duy, thơ khuyết danh (Trang Thế Hy [?]). Trong đ, c một số cu thật nhức nhối: Rồi em hỏi anh lm chi? / Cầm bt để viết ngy đm / Viết g? / Đời thối phải ni l thơm / Ngi bt l chiếc cần cu miếng cơm / [] Em hỏi nghệ thuật l chi? / L cm l điếc l đui m đi

(**) Nhật k người đin của Lỗ Tấn. Xin xem: Trần Xun An, Ma h bn sng, tiểu thuyết, bản 2003.

 

 

 

 

NG RU

 

bước chn về lối cũ

ru xanh trn thnh chiều

vệt nắng t dần a

hắt hiu buồn tn xiu

 

ti by giờ xa lạ

mỗi ti nhn ra ti

chợt tm hoa me đất

từ vết thương ngui rồi

 

chia tan từ độ ấy

em tri giạt phương no

cố qun lng vch cổ

mu gạch khng hư hao

 

tm chi nơi ci hẹn

bng tối đang khoả nho

nh tm hoa me đất

ho v sao qu xa!

 

                            1992

 

 

 

 

ĐU Đ GIỮA V BIN

 

I. TIẾNG GI

 

đi khi hồn bỏ thn ti

ra đồng xuống phố ln đồi vo my

hiện về trang giấy run tay

gi trời vạn tuổi cuốn bay, sương mờ.

 

II. TIẾNG CHIỀU

 

mang mang sng nước xao nghing

bn kia ngan ngt một triền nắng hanh

nghe trong sương khi bung nhanh

vạc ku miền nhớ thắp xanh vm trời.

 

III. TIẾNG MA

 

ng mnh ngủ dưới cội cy

tn phai hoa l phủ đầy thn ti

chợt bừng thức giấc giữa đồi

ngước ln sao biếc vạn chồi xanh non.

 

IV. TIẾNG L

 

nghe xa vọng tự thng năm

gi sng hun ht rt căm biển trời

mong manh kiếp l, vo rơi

vẫn trng lồng lộng ci người xanh reo.

 

                                               1993

 

 

 

 

ĐỌC LẠI ĐẠO ĐỨC KINH,

THẤM BUỒN

 

đến trần ai ln sương khng tuổi

rất gi nua v qu trẻ thơ

tn ng huyền ẩn như nguồn Đạo

tạc Hư V dng Mẹ bao giờ

 

ti muốn khc theo từng m cổ

buốt khi my ấm giọt lệ người

bn sng mu ni xương đụn sch

phc lời kinh thật đến khơi vơi

 

ng nhập thế lại bằng xuất thế

ước nơi nơi dng Đạo khoả đều

lặng lẽ, cỡi tru chiều huyền thoại

gượng lập ngn với mộng tiu diu

 

giữ thanh đạm một niềm hiền triết

khinh kỉ cương tr tuệ, giễu mnh

gương sng lng cơ hồ mng muội

tất yếu tự nhin, vt tm linh!

 

đời mi chảy thực hư, hư thực

thực trong hư, va đập, nở sinh

ng thấu suốt ngồi im di ngắm

ch v vi ngỡ rất v tnh

 

i Huyền Đồng Huyền Đồng l Đạo

hỡi cu kinh trầm tĩnh khng ngờ

dẫu hư khng vẫn khng v dụng

khoảng trống no giữa những dng thơ

 

ơi bản tnh nguyn sơ thơm ngt

ti thấy ti đầu nẻo v thường

ơi đứa b hai tay nắm chặt

đang nằm nghe lng Mẹ yu thương

 

cũng sut ngỡ mnh thnh bướm trắng

đậu sừng tru chim ngưỡng trch tin

nhưng sợ hi lch lau hiu hắt

nửa hồn ny cứ chớm an nhin

 

niệm về ng khc ca Tịnh Khẩu

i phố phường vui biết bao nhiu!

khi lếch thếch, ờ, khi ngất ngưỡng

tập cười xo cho bớt đăm chiu.

 

                                           1993

 

 

 

 

HNH NHƯ

C MỘT SỚM MAI TUỔI THƠ

 

gi thơm cy my nhẹ trời

sớm khai trường nắng tinh khi rất l

 

tay con như nu tay ba

phố nh trong mắt, sng v trong veo

 

tuổi thơ ba cũng bước theo

đu sn trường nhỏ kh ngho qu xưa.

 

                                                1991

 

 

 

 

TẠ LỖI MỘT NGƯỜI

 

chừng như rơi thoảng mơ hồ

tiếng g xa vắng gi mờ lạnh căm

vọng về một thuở xa xăm

lo hồng đốm thuốc trầm ngm bng người

vọng về năm thng xa vời

rưng rưng mắt nhớ mi cười xa xi

 

bng khung thầm trch, muộn rồi

nắng mưa độ ấy chơi vơi ngợp hồn

tc em ngt nh trăng non

ti cn nng nổi, ci hn khc o

biết chn trời mi cn xa

vẫn đnh rt buốt, đường nho, bơ vơ

 

thong nghe rơi giữa hư v

tiếng ku thảng thốt vật vờ một ti

hồn cam chịu kiếp mồ ci

yu tnh yu hơn cả người mnh yu?!

khuya buồn, chưa tuổi tn xiu

ngẩn ngơ, mộng tưởng tiu điều, thương ai

 

                                               1992

 

 

 

 

TI VẪN YU

TRI ĐẤT NY

 

trn đầu l bao la

dưới chn nghe bt ngt

thn ti mun bụi ct

vạn hừng đng trăng ta

hồn thing hoi khẽ ht

tự cội nguồn mờ xa!

 

ci đầu ơn mẹ cha

nhắm mắt niệm qu nh

i chấm xanh quả đất

rưng rưng cng thin h

c c v mất mất

thong đọng v tan ra

 

hư v sao chất ngất

nhưng nỡ no im bặt

cn nợ triệu năm qua!

chắp tay vọng chim ca

quỳ lạy từng đo hoa

hết mnh rồi vữa nt.

 

                          1993

 

 

 

 

TRANG THỨ NHẤT

 

hy viết ln tm hồn anh những điều em nghĩ

chữ l hạt mầm

sẽ nẩy xanh trn đất ấy ma xanh

giọt mực em loang khắp mặt hồ ma hạ

hương sen phả ngt thơ anh

cng ngọn gi dịu dng

 

chữ v hương

chất đầy trong từng vở nhỏ

cuốn sổ yu thương

mở tung đi cnh cửa

cho lng thm mnh mang

 

thơ yu người yu trời xanh

l hương la hương sen thơm vo nhật k

em gieo ln tm hồn anh

 

                                             1977

 

 

 

 

HAI MƯƠI NĂM TRƯỚC,

KHI UỐNG TR Ở CHA

 

vi cỏ gốc ch biếc

ngẫm thương cy l hiền

nng tch, vng snh đượm

nguyện đền ơn thin nhin

 

lẽ đời sao trầm thống

ngn sau cn đảo đin

chn tr như bể khổ

sen ci trong ngực thiền.

 

                               1993

 

 

 

 

TẠ ƠN

 

từ vnh ni đến mồ chn

ngửa v sấp kiếp đ trn thong thi

 

ln su tận đất đen rồi

c khi kết mật cnh đời, xanh non

 

thấm tha ci ta b hơn

vẫn ơn cha mẹ cho con lm người.

 

                                             1991

 

 

 

 

GIỮA V CNG

 

xanh ln xanh với đất xanh

cơn mưa ngọn nắng kết thnh thn ti

thương ai thơ biết mỉm cười

lắm khi to nước mắt đời cng ai

mưa từ thin cổ khng phai

long lanh dng nắng tri hoi, ngn xưa

qu Cha bo hạn vạn ma

xanh từ lng Mẹ xanh chờ tc em

ti nhn ti đứng bn thềm

v cng chạm tri tim mềm, khẽ ngn

 

                                            1993

 

 

 

 

MA VNG MIỀN CAO

 

nắng ma kh đến rồi

trời xanh Ma-đa-gui

gi buổi chiều ni đồi

ngn nga trong ma vui

 

ma kh trn vng cao

đồi vng hươm sắc la

ai kia, trong chiều về

gi vng, chiều vng hoe

nhớ cnh đồng thng hạ

lng si ln ma ve

 

đy ma mưa, thng tư

lưỡi cuốc vung ngoi rẫy

thng mười, đang ma kh

trưa vng, chiều rt ngọt

thc vng, lng hương mơ

chờ ma ng mẩy bắp

 

một vng đồi ấm p

một vng trời mưa bay

ơi đất nước rộng di

bao nhiu thng mười hai?

 

cứ mong ai ngoi ấy

trong chiều Ma-đa-gui

giọng Huế no ngọt vậy

giữa mnh mng ni đồi

nhớ mưa lng, phố cũ

nn nắng vng chờ ai

 

qu hương l đất ở

l giọng ni khng phai

nỗi nhớ qu lạ qu

ho nỗi chờ mong ai

 

đất đỏ, vng nắng gi

ngy xanh năm thng di

muốn về thăm ngoi đ

ma vỡ đất đến rồi

ai vo cho đỡ nhớ

cng gieo hạt ngy mai.

 

                         1979

 

 

 

 

VỚI TRUYỀN THUYẾT

VỀ KHT VỌNG CỨU RỖI

 

Người đ bị người-ta khinh-dễ v chn-bỏ, từng trải sự buồn-bực, biết sự đau-ốm, bị khinh như kẻ m người-ta che mặt chẳng thm xem; chng-ta cũng chẳng coi Người ra g. Chnh Ngi đ lấy tật-nguyền của chng-ta, v gnh lấy bệnh-hoạn của chng-ta.

                               (SAI 53: 2-4 / MATHIƠ 8:17)

 

nhịp tri tim mi ban sơ

gio đường nhạc vt xanh lơ sớm chiều

trầm tư, lắng tuổi xế xiu

ngấm trong sầu khổ đ nhiều phc m

 

ngt thơm nguồn sng từ tm

hồn em ci xuống, vọng thầm sng mơ

vai oằn thập gi bao giờ

ti tm Đức Mẹ đọc thơ tnh người

 

em l ngọn nến trong ti

xua đi bng tối truyền lời yu thương

mu cứu rỗi sng con đường

nh vng Ni Sọ rung chung chi lo

 

xin nhn danh Đất Trời v

nỗi Khổ Đau v Thăng Hoa giữa Đời

nh người thợ rất thnh ơi

mồ hi nước mắt mun thời hương bay

 

ci trần gian cn đắng cay

vẫn cn kht vọng như ngy xa xưa

nắng ngời tiếng ht bốn ma

hai ngn năm nếu chẳng mưa mu Đời! (*)

 

                                           1992

 

Cước ch của bi Với truyền thuyết về kht vọng cứu rỗi:

(*)  Nguyn văn trong bản in năm 1992 l:

hai ngn năm dịu gi mưa

nắng ngời tiếng ht bốn ma cho nhau.

Ở bản chp lại trn my vi tnh lần ny (08. 03. 2005), ti xin sửa lại như trn.

 

 

 

 

TIN QU

 

l cuối thu xanh ngắt

đng phương nam ng vng

quặn cht lng chưa lạc

tổ tin nơi ruột gan

 

mưa lũ đ khoả trn

sng duềnh con nước bạc

miền gi lửa, hạn, ct

bo dm trong tan hoang!

 

qu nh ơi qu nh

d vng tay bền chắc

ci lo nhn rất xa

qua trng trng buốt rt

 

d đất đai qu nh

ma lại thơm thiết tha

sương bng khung tm ngt

rưng rưng hồng ph sa

 

sch tuổi thơ nho nt

giạt trong em, bng hong

chơi vơi Mẹ thương lng

chiều trắng dng nho mắt.

 

                             1992

 

 

 

 

NY L MNH V MU

NH THƠ

 

knh tặng Abraham Lincoln,

người khai sinh cho L cỏ của Whitman.

 

năm nh thơ nước mnh ng xuống mỉm cười

mắt nho kiếm xưa đo mai khng nt (*)

L cỏ mọc ln. Gt giy giẫm ln tiếng ht!

 

Đng thanh thot v Ty sống thật

 

niềm tin vo Con Người kht vọng lm người

thing ling hơn ngn thing ling khc

 

bt vạch bất cng ngang ngược trải phơi

tượng đi da đen đục thơ chạm khắc

 

Đường luật ci đầu trước mi hn xứ lạ say đời

Thnh kinh nhũ hương cho thn xc

linh hồn lấp lnh mồ hi

 

ngạo nghễ thch thức tầm sống của thời

ny v kia, tri đất

vẫn một biển đi bờ bt ngt

đẹp thảm biếc toả ngời đẹp suối mu hồng tri.

 

                                             1993

 

Cước ch của bi Ny l mnh v mu nh thơ:

(*) Tc giả (TXA.) xin c một ci nhn tỉnh to hơn về Cao B Qut: ng l một nh thơ thin ti, nổi loạn với ngọn cờ ph L (1854 1855) đ bị lịch sử vượt qua, trở nn phản động. Cuộc nổi loạn ph L của Cao B Qut thực chất chỉ l sự phản ứng chống đối của kẻ sĩ Đng Ngoi khng chịu thần phục nh Nguyễn Đng Trong, cộng với sự ảnh hưởng do phong tro bi Thanh phục Minh Thi Bnh thin quốc bn Trung Hoa. Cao B Qut đ lm rối nhiễu thm tnh hnh Đất nước trong khi thực dn Php v tả đạo đang chuẩn bị xm lược nước ta.

                                      (Ch thch ngy 08. 03. 2005)

 

 

 

 

GI NHƯ

 

vẫn con đường lầy đất đỏ

những đi chn lấm tới trường

mưa rơi m thầm bụi nhỏ

vai nghing gi lạnh đến thương!

 

vẫn mu vi loang trn tường

lưng tru c ln dấu mực

bn ghế vẹo xiu gy mục

chữ thầy trn bảng nhạt nho

 

vẫn l tuổi thơ của ba

khi con mai kia đi học?

khng, khng, ba đu c khc

mưa rơi vo mắt xt xa

 

                        1990


xem tiếp phần 2  )

 

E-mail: tranxuanan_vn@yahoo.com

Cập nhật 04/09/08                                                                    Trở về trang chủ

                                                                 

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  
 

  

    ln đầu trang (top page)