author's copyright

TRẦN XUÂN AN

   

05/01/07

           

 

 

        Phần 1

 

        Phần 2

 

 

 

 

12 tháng 3 năm HB6 (2006)          

                              

 

                                                                     

 

TRẦN XUÂN AN

 

 

thơ

những

mùa

hương

 

 

 

THÁNG HAI

MỘT CHÍN CHÍN TÁM

 

             

tập thơ thứ chín

 

 

xem

http://tranxuananthitap9.blogspot.com/

 

tập thơ này

trân trọng và thân mến đề tặng

bao trái tim cơi người

cùng những nàng hương của thơ tôi

ở đâu đó trong đất trời

h́nh như chưa từng có thật.

 

TXA.

tháng hai,

một chín chín tám.

 

 

 

 

Phần một

THƠ DÂNG T̀NH YÊU.

VÀ YÊU EM NHƯ ĐẤT TRỜI

 

 

 

 

THƠ NGỎ

 

run lên trước tiếng hát tuyệt vời

hoàng hôn yêu thương

thơ ca hồng hào hừng đông

rựng sáng

thoang thoảng hương

               cùng những hương

thơ ca bổi hổi rồi buồn

 

hương cành lan nâu ơi

em vẫn hương bảng lảng

hương mưa hương sen hương trăng

và đắng

hương lan mùa thu

hương tuyết, và suông!

và vời vợi hương ngôi nhà xóm vắng

và phảng phất thôi

               hương đào ánh sương

 

trong tôi, trái tim đắm say xưa sau cơi sống

cũng thoang thoảng hương quả chín bâng quơ

măi chưa phai mưa nhạt nắng

dâng đời, thơ hát tặng!

               sá ǵ niềm riêng ngu ngơ!

sao một tôi lẻ loi lẳng lặng

nhặt lại những mùa hương

               xa khuất tự bao giờ!

 

 

HƯƠNG,

NGƯỜI MẪU CỦA TRANH BẰNG CHỮ

 

nâng niu niềm thoang thoảng hương

giữa phố ngầu sôi bụi bặm

hoa cơ hồ từ xưa thẳm

chênh vênh đời ta, duyên thơ

 

đôi khi thèm thoáng ngây ngô

hiện thắm ḷng hoài rối rắm

chớp sáng lung liêng t́nh cờ

nhành lan nâu, sao bâng quơ

 

ta mỉm cười ta ngu ngơ

chân lạc bao mùa gót bẫm

rừng chữ muôn đời gai rậm

bỗng lan, xinh sững sờ, hương!

 

đôi khi khát nỗi sương sương

t́nh chay, em như rượu ngấm

dung tha giùm gă vô lương

đánh cắp trời xanh chút hương!

 

rất em gái, ngọt đời thường

ta thương rất thơ, say đắm

lan treo lồng ngực, đẫm mơ

trái tim trổ biếc bao giờ.

 

05.12.1997

 

 

CÙNG QUẢNG TRỊ  DẠO CHƠI

BA MƯƠI SÁU PHỐ PHƯỜNG 1

 

cuốn tṛn bảy sắc cầu vồng

thành phim

              em tặng người không quen này

ba mươi sáu phố xưa gầy

bên nhau cho đó và đây chung h́nh

 

em ngoan, Hà Nội rất t́nh

những tên mộc mạc nối ḿnh vào ta

nôm na mượt giọng lụa là

khác hương khói một quê nhà cũng thân

 

em ngoan, mới gặp nửa lần

làng thi ca, xa là gần, phải không

liều ra Hà Nội lông bông

ơn Quảng Trị đưa đi rong đỡ buồn

 

chớp xong ba sáu phố phường

thừa hai kiểu?

                   thiếu con đường Hàng Thơ

ngắm cô Hàng Sách, ngẩn ngơ

tâm hồn thi sĩ bây giờ bụi phơi!

 

theo em, vọng tiếng à ơi

lần ca dao, quẫy chèo ngời Văn Chương 2

kết phim ai bấm giùm luôn

thử duyên may, có nhoà sương nhạt h́nh?

 

và đâu Hàng Cát lung linh

quê xương rồng đoá thuỷ tinh hoa đời

phim chưa dám tráng để coi

em pha lê, ngại chói trời thủ đô!

 

ngoan ngoan đáo để mộng mơ

Ba Phi chạm Trạng ơ ờ Quỳnh  em 3

hư vô vẫn cười gịn thêm

phố ba-bảy-rưỡi, trắng thêm tấm này?

 

Hà Nội, 02 và 05.3.1997

Tp. HCM., 10.4.1997

 

1.  Ngày xưa, chỉ có ba mươi sáu phố cổ. Về sau, từng thời ḱ, mọc thêm một số phố, cũng được đặt tên bằng các sản vật hàng hoá (trên 43 phố). Hàng Thơ và Hàng Cát, hai tên phố này tác giả tự đặt thêm để diễn đạt tứ thơ.

2.  Một hồ nước có tên là Văn Chương.

3.  Ba Phi, Trạng Quỳnh, tên riêng, hai nhân vật văn học dân gian.

 

 

MỘT QUĂNG THÁI HÀ

 

rét tháng giêng Hà Nội mịn mưa sương

thả bước suốt ban mai chưa ướt áo

bay ngàn tia nắng bay bay, huyền ảo

xóm băi rác ơi, đường Thái Hà nghiêng

 

ngỡ nghiêng nghiêng bao ḍng chữ nét duyên

đọc vô ngôn trên đất trời lóng lánh

cầu ván nhỏ, ghềnh, kênh không đen quánh

mùi bùn śnh, mạch đất bẩn, thoáng phai

 

ban mai băi rác bâng khuâng hương lài

phải lài chăng? Mượt xanh ngời trắng muốt

hoa góc vườn nhà quen, đằm và khướt

say, anh say, anh bảng lảng, nơi này

 

tháng giêng Hà Nội, hồn tịnh thơ chay

mùa chay tịnh rất đời ! Cơ hồ nắng

h́nh như mưa! Chẳng cách nào câm lặng

làm sao thật, đành mơ, xóm Liều* ơi

 

ma rượu ngốc, khùng nơi anh đi rồi

nắng thoảng ấm t́nh, mưa khôn, ngoan thế

chắp tay ơn em, cười từ giă nhé

trời đất nghiêng ḿnh, anh nghiêng ḿnh, yêu …

 

Hà Nội, 03.3.1997

 

* Tên của xóm dân cư …

 

 

CHÉN TRĂNG NGỌT

 

với lên trăng sáng, người không thể

trăng đi, lại cùng người theo nhau

 

~  Lí Bạch – Bả tửu, vấn nguyệt  ~

 

rượu sương, sáng lát cam dầm

gần c̣n tỉnh, sao say ngầm khi xa

óng hương bồ kết đàn bà

thắt tim, ngọn tóc quê nhà, chưa hay

 

vào Nam ngất lịm rồi đây

ngả nghiêng ḍng chữ ngủ ngày ngấm men

gỡ từng nét bút mượt đen

tâm anh phơi trước ngọn đèn vết thương

 

lời em, ngô hạt ngậm đường

rang ngực anh, nỗi vô thường gịn tan

nhạc em, mía mật bạt ngàn

nốt si, bầm vết nồng nàn son tươi

 

trót mê nét đất chất người

trăng bay bảy bổng cũng mười mươi mê

anh thao thiết quá chân quê

niềm sông đón bóng em về xanh mơ

 

thấm yêu, đổ dại bao giờ

hồn hoài cuối tháng đâu ngờ tṛn trăng

tháo thơ làm chỉ, vút căng

mộng du, té ngửa, cầm bằng níu hương!

 

lời em, ủ nắng hai phương

rót tràn vàng núi biếc phường trong anh

nhạc em, phù sa ngọt lành

từ trời tuôn ánh dỗ dành đêm say

 

thơ anh không với tới mây

bứt râu nối sợi, sợi gầy héo khô

lạnh vầng trăng măi lửng lơ

anh ngu muội vẫn hư vô vọng t́nh!

 

Tp. HCM., 28.4.1997

(22.3.Đinh sửu).

 

 

TAM KỲ, 1996

 

Tam Kỳ, trời rất thơ ca

thoáng mưa non hạt cho già nắng non

phố phường gió rất trẻ con

reo mai ríu rít hát gịn tan đêm

 

cây Tam Kỳ rất anh em

ch́a trăm nhánh biếc bao thềm nhà thân

nghe bối rối trước ân cần

như có lỗi giữa vô ngần mến thương!

 

mắt Tam Kỳ rất thật gương

tôi soi thấy thuở đến trường, bâng khuâng

bạn bè trẻ lại, quây quần

ngỡ đang mới lớn, lớn dần trong nhau!

 

Tam Kỳ, hồn rất hương ngâu

t́nh thơm sương sớm xưa sau ngọt hoài

tôi về tóc đă chớm phai

cúi đầu bên bến sông dài, thời gian …

 

07.1996

 

 

MƯA CHIỀU

HẸN
VỚI MÙI HƯƠNG LAN ĐẤT

 

nét lan B́nh Định say người

anh nao nức tuổi hai mươi không mùa

hẹn đến giờ, chỉ gặp mưa!

thơ anh ướt gió và thừa thăi anh

 

gọi dây, nghe giọng c̣n xanh

t́nh chưa đủ chín cho đành dầm mưa?

mặc  anh môi đắng mắt chua

hững hờ xa vọng, như bùa, ngấm sao!

 

tắt niềm thắc thỏm nôn nao

ngỡ trời lạnh nhạt trút vào, khói cay

vẫn khờ mơ ngọt nắng say

bên nhau ngày ủ lời đầy mật hương

 

anh nh́n mưa mấy ngả đường

trái tim người nữ ngh́n phương mịt mùng

ngoan em, trang giấy muôn trùng

ô li bạt rối niềm cùng quẫn yêu!

 

02.11.1997

 

 
LỜI CÂY PHỐ THỊ

 

phập phồng theo giông phố

yêu ngát xanh thật ḷng

đâu đủ che mưa khổ

ướt đời em đâu nỡ!

 

toan đổ trong t́nh vỡ

xẻ đời anh làm gỗ?

độc mộc cổ tích hồng?

sợ hoá rều long đong!

 

phút vĩnh cửu t́nh ngông

vút lên cây phận số

chút duyên mong thành nợ

đừng mục vào hư không.

 

19.12.1997

 

 

VỚI CÔ GÁI HOA CHƯNG RƯỢU CẤT

 

tặng nhau cái gặp bất ngờ

mung lung hẹn, những sáng chờ, những mai

thơm từng cuộc điện, vắn, dài

trắng khuya nắng nhớ, vơi, phai, hanh vàng

 

hương bâng khuâng suốt tuần, lan

hoa phố biển, miền tháp ngàn xưa, xa

vào đây, em ngan ngát ta

nhịp thơ, hơi thở, lục và bát ru

 

niềm trông ngóng – tím nỗi tù

bủa vây một trái tim ngu một ḿnh

thời gian gơ búa đợi t́nh

bất ngờ em đến, lung linh, ngoan hiền

 

bù ta xinh nụ cười duyên

tóc nghiêng hội quán (chưa riêng trưa này!)

cô con gái rượu, không cay

đền ta chiều hẹn, ngọt đầy gió sông.

 

28.11.1997

 

 

CÁT TRẮNG ĐẤT NÂU

 

quê hương quê hương là nơi đâu

mẹ rơi em bên dấu chân trâu

cơn sinh nở vặn ḿnh đường làng quằn quại

tiếng khóc ban sơ ướt mưa tím tái

một đời khát nắng mênh mang đồng sâu

 

quê hương quê hương là nơi đâu

mẹ rơi em bên rơm rạ ấm màu

tơ trời rụng, trắng cỏ nhàu, giăng mắc

hơi thở ban sơ t́nh cờ nhuốm nhạc

một đời gắng xanh

              khúc đàn ai

                       thuở nọ trắng phau

 

quê hương quê hương là nơi đâu

mẹ ủ em nhờ tay ai sạm nâu

bếp đỏ và mái tranh ai

              như trái tim trong áo nghèo chằm vá

ánh nh́n ban sơ tṛn xoe xứ lạ

một đời cố t́m chỗ thầy mẹ gặp nhau

 

quê hương quê hương là nơi đâu

người chọn được chăng vàng son dinh lầu

người chọn được chăng lũy tre đùm bọc

nào ai chọn được mẹ cha, nào ai

                chọn được thời non đến úa tóc

th́ sinh lại đời nhau trong đáy mắt nhau!

 

13.12.1997

 

 
BỐN NHÁNH HOA SINH NHẬT

 

tặng ngày tượng h́nh,

ngày sinh,

ngày đến nhà trẻ,

ngày vào đời, và …

 

thân mến ơi, có thể

ba mẹ đă chọn cho em

một ngày sinh

tháng cuối đông ấm nồng than lửa

một quê hương ngh́n năm trữ t́nh

Hà Nội!

nao nao bao nụ đào hoà b́nh

Hà Nội!

mênh mông, ngong ngóng mùa mai vàng

mới mẻ thênh thang, thẳm sâu xưa cổ

vẫn nâng niu tiếng khóc bé ngoan

vang gịn trong ngh́n năm trí nhớ

 

thương quá ngày em tạ ơn ba mẹ ḿnh

thuở hai người trầm tư

hoài thai một phận số

ngày em tượng h́nh, hạt hồng chín đỏ

rất thiêng liêng

phút khởi đầu một Con Người

 

ngày đến nhà trẻ, cưng quư ơi

cũng là sinh nhật em tôi

nơi dịu dàng tiếng nhạc ru hời

ba mẹ lại sinh em,

            từ bảo mẫu hiền lành,

                        hồng vành nôi nhỏ

có thể em khóc bàng hoàng lọ lem rất ngộ!

 

và ngỡ ngàng có thể nước mắt rơi:

lần thứ tư, ba mẹ sinh em, năm rồi

từ nhân hậu thầy cô mắt nh́n tươi mở

từ bạn bè tin yêu mến mộ

             với cả tấm ḷng rạng ngời

cũng chính em tự hào, duyên xinh ơi

em sinh em vào ṿng tay cuộc đời

 

không phải mùa đông Hà Nội gió bấc

quê ngoại yêu dấu xa vời?

không phải Quy Nhơn mưa phùn xanh hạt

sóng biển dạt dào tuổi nhỏ xa xôi?

hay Quảng Ngăi quê cha ngọt ngào mạch đất?

có thể rất hồng nắng Sài G̣n tháng chạp?

lần thứ năm tạo nên một đời người

không ràng buộc nào có thể

ngoài hương t́nh mật nghĩa

em tự chọn lấy thôi

quê xứ của trái tim và nụ cười

ngày trầu cau, rượu yêu muối gừng nhẫn cưới!

 

hôm nay anh chỉ tặng em, yêu thương

bốn nhánh hoa mừng tuổi

lung linh hai mươi ba đoá hương

nhánh hạnh phúc kia, trái tim là thiên đường

bao nụ t́nh bừng lên từ đắm đuối

hạnh phúc ngát thơm cả vụn vặt đời thường

đến rưng nước mắt

t́nh không hề nguội

chỉ riêng trái tim em biết ở nơi nào!

 

29.12.1997

(30.11 Đinh sủu).

 

 

THOÁNG CHIỀU HÔM

BÊN ĐƯỜNG THANH NIÊN

 

gần hai mươi hai năm

chiều đầu tiên, Hà Nội!

rét tháng giêng sương khói

ngân nhoà chuông thu không

 

tiếng sáo nào mênh mông

Hiên Xanh trải trắng ḷng?

mùa Xuân Hương, Trúc Bạch

Nhà Trăng Xưa? G̣ hoang? 1

 

vết móng ḅ cội lan

hoá bướm bay thành lá

pha tím dâu – tháp lạ –

bông hoàng hậu Tấm ngời? 2

 

cô bán chiếu gon ơi

xanh xưa mười bảy tuổi

t́nh hoa râm vọng nuối

nọc ngọt tim người hùng? 3

 

tiếng chuông như kiếm vung

chùa thành đồn Giữ Nước 4

trong cung, sau và trước

tham si, điệp và trùng

 

dấu hỏi quyện chập chùng

Lê Quan Âm giam đói …

công nên thù, Ức Trai!

triều, Tố Như khó nói …

 

Chiêu Ĺ thầm gọi ai

trăng trời vỡ, trăng nước

vỡ! Cuồng trung, thở dài

chuếnh choáng, dốc cạn chai? 5

 

thương, mừng, len u hoài

hồn kinh đô vời vợi

sử, không là người dưng

máu cội Hồng bổi hổi 6

 

lắng đêm, bước ngập ngừng

buốt gió, chẳng quay lưng

Hồ Tây ơi, thế đó

em đẹp đến lạ lùng

 

khuya, huyền thoại mung lung

quá vô cùng Hà Nội

ngh́n xa, ngh́n xưa hỡi

mới thoáng gặp. Rưng rưng …

 

Hà Nội, 01.03.1997

Tp. HCM., 18.03.1997

 

1.  Thanh Hiên: hiệu của Nguyễn Du. Trúc Bạch, tên một hồ nước  ở cạnh Hồ Tây. Cổ Nguyệt đường của Hồ Xuân Hương cũng ở ven hồ ấy. Đoạn này, nhắc đến Độc Tiểu Thanh kí.

2.  Hoa “móng ḅ” c̣n có tên chữ là “hoàng hậu”.  Hoàng hậu Ỷ Lan được nhân dân gọi là cô Tấm, thờ và tôn xưng là Quan Aâm. Bà vốn là họ Lê.

3.  Một sự tích hoang đường hoá: mối t́nh Nguyễn Trăi – Nguyễn Thị Lộ.  Nguyễn Thị Lộ có thời gian bán chiếu gon ven Hồ Tây.

4.  Chùa Trấn Quốc, Ỷ Lan nhiều lần đến lễ chùa này.

5.  Phạm Thái với Chiến tụng Tây Hồ phú, bút chiến với Nguyễn Huy Lượng và những ai cộng tác với Quang Trung.

6.  Hồng Bàng.

 

 

 

TAM KỲ,

ĐƯỜNG ĐÊ VÀNG HOA SƯA *

 

thoảng trong lại quăng thơ xưa

ḍng sông hai lăm năm trước

hương sưa, tuổi nào mắt ngước

trải đầy vàng bước, như mưa

ngàn hoa thuở đó, gió lùa

về đâu

 

cành sưa cắm rễ bắc cầu

chân đi chơi vơi bóng nắng

níu chút niềm riêng hụt hẫng!

tóc bạn chưa ngả úa màu

xanh bên mây trắng trôi mau

sông nhoà

 

cuối hạ đă tắt mùa hoa

cồn cát cỏ tràn năm tháng

chấp chới đường đê, lấp loáng

lá sưa thắp nhớ chói loà

tiếng ve vẳng nuối, vỡ oà

lặng trưa …

 

07.1996

 

* Sưa: một loài hoa có tên là “Sưa”. Thật ra, vào mùa hè hoa nở rất dày, và cây cùng loại cũng có thể mọc gần nhau. Đứng đằng xa, thấy cả một dăy cây nở hoa vàng rực, tươi sáng, hầu như che kín hết lá cành.

 

 

 

XIN SỢ HĂI NIỀM CAY CHUA

 

th́ bao giờ anh cũng là người t́nh

đánh đổi mồ hôi thắm ngời tim 

                                       cho mộng tưởng

đời chưa hết tuổi trưa, đôi khi chiều xuống

bật cười chính anh, héo khô đứa trẻ bị lừa

 

nàng thơ xinh xinh từng hạt mưa

vỡ khát vọng anh, lúc thành đạn ngọc

nàng thơ dạy gă làm thơ biết ngốc

trước nét duyên, anh học măi đến khờ

 

chết mấy kiếp rồi, sống lại chút bồng bềnh mơ

anh vẫn người t́nh hát thơ rất đời rất gió

rất rằm trăng, rất bâng khuâng hoa cỏ

rất người, bởi rất hương yêu, đằm say

 

nhức xe hồn hỡi đôi môi bỗng chốc ớt cay

anh chẳng thích kham tṛ đùa ghen hận

anh, người t́nh khát ḍng đời,

                        âu lo hạn hán

ai kia,

         đừng vẫy vào thơ đũa phù thuỷ mưa đen

 

nàng thơ toả muôn hạt ánh sáng trong anh,

                        đọng lại ngọn đèn

bao trang thơ lung linh bóng ảo

ảo rất thật, cái thật dám đâu ngơ ngáo

xin thắp lên v́ nhau,

                        v́ t́nh ca trung hậu dâng đời

 

nhưng lẽ nào thơ hoài chơi vơi

mộng tưởng cứ chân thành hơn đời thực

trái ngọt tin yêu

                        vút khỏi nát chua

                        dưới đáy sâu ngờ vực

bùn đêm thôi sũng t́nh ca,

                        khát vọng dâng đời.

 

11.12.1997

                       

 

BUỒN CƯỜI

VỚI NHỮNG SỢI TÓC RÂU

MÀU KHÓI

 

phải ḷng nhánh t́nh xanh

thấm ngộ niềm chớm bạc

tuổi nồng đâu đă nhạt

đừng đau mùa trăng thanh

 

ánh trăng xưa phơ phất

cỏ tương tư tập tành

say bâng khuâng, ngây ngất

lục bát cũng thác gành

 

khói trắng ngỡ rễ tranh

đâm luồn qua tim lành

khối t́nh không mục nát

quyết vùi trong ngực đất

 

khói thuốc lá ngút ngát

hai lăm năm tự hành

thôi vương cay và ngạt

ám vàng vào thơ anh

 

chén đời lại thơm chanh

hồn nhiên trông, ngọt mắt

ngún cháy đời sao đành

khói ủ bệnh, quẩn quanh

 

tuổi bốn mươi, anh thoát

khói tương tư huyền hoặc

anh buồn cười, ngơ ngác

phải ḷng nhánh t́nh xanh

 

em, ngàn hoa mong manh

ướp giùm nhau khúc hát

hương giùm nhau long lanh

nỗi long lanh trong vắt.

 

14.12.1997

 

 

VIẾT  SAU TẤM ẢNH HỒ GƯƠM

 

tựa lưng vào dĩ văng đời ḿnh

mây trắng

tựa lưng vào Tháp Bút ngh́n năm

vút thẳng

em rất đỗi quê nhà

và vô cùng Hà Nội

mai nay

 

bóng đỉnh tháp nghiêng vào Đài Nghiên

                                                    đọng nắng

viết bài thơ hoa lên mùa non cỏ cây

viết vào tương lai

và vô cùng trang thơ em

sâu lắng

 

xin chấm vào nửa trái tim tôi,

                        buốt đắng

bằng ngón tay ngọn bút thon dài

viết vào từng gợn sóng khói bay

và vô cùng trưa gió đang say

ḍng chữ màu áo em

đỏ thắm. 

                                                   

Hà Nội, 06.03.1997

 

 
TẢN BỘ QUA CẦU CHƯƠNG DƯƠNG

 

sông Hồng chảy ấm tháng giêng

nguyên màu hừng đông sóng nước

gió nâng lâng lâng thả bước

nắng trưa óng ngọt phù sa

hồn mênh mông trong bao la

tôi về đứng giữa nguồn xa thơ ḿnh

 

ngang đâu, Hồng thành tâm linh

câu lượn ngược xuôi quan họ 1

trống đồng âm vang núi Đọ 2

vỗ sóng trầm hùng biển đông

thiêng liêng vai địu nách bồng

dấu bùn choăi ngón chân không, đôi bờ

 

băi cồn, Hồng vun xanh ngô

Long Biên lung liêng liền khúc

ngỡ mây quàng vai kịp lúc

ô hay! Chớp mắt, sững im

đất trời và em, vào tim

bạt ngàn thăm thẳm nổi ch́m vạn năm

 

sông Hồng đón ḿnh ra thăm

em bận, không dưng trĩu nhớ

đen mượt tóc hương, áo đỏ

ảo thị, xinh từ vô cùng 3

thơ tôi trải tận mung lung

ơn duyên thầm ngát muôn trùng sử thi.

 

Hà Nội, 05.3.1997

Tp. HCM., 08.4.1997

 

1.   Lượn (Tày), quan họ (Kinh): 2 loại dân ca đối đáp giữa trai và gái.

2.  Núi Đọ (Thanh Hoá): nơi các nhà khảo cổ phát hiện được  di chỉ người Việt cổ.

3.  Ảo thị: cái nh́n đinh ninh là thật về ảnh ảo trước mắt. Ở đây, chỉ là một cách nói tu từ.

 
 
NHỮNG LÀN HƯƠNG

 

I. HƯƠNG VÀ MỘT THỜI

 

mùa cỏ thơm bâng khuâng hương chiều xưa

ngọn cỏ giêng hai tím ngát đôi bờ

ḷng sông thoảng thoáng nắng vàng ngày đó

hoài đượm t́nh em, lấp lánh tiếng thơ.

 

II. HƯƠNG XANH

 

của t́nh yêu con đường xanh hai hàng cây

nơi mỗi bước chân đi mỗi thấm vào ḷng

                       bao mùi hương quen thuộc ấy

hôm nào đứng đầu đường trông tới

cũng thấy hương, hương ngợp cả ḷng ḿnh.

 

1985 & 1978.

 

 

PHƯỢNG CỦA HAI NGƯỜI

 

hoa nóng bỏng cả ṿm lửa hạ

cây run lên cành lá rập rờn

phượng nhập hồn hai người t́nh tự

đỏ nụ hôn trên tóc xanh hơn.

 

1990.

 

 

ĐẾN VỚI NHỮNG NGÀY THÁNG

TRONG LÀNH

 

rối rắm những ǵ không thuộc về t́nh ta

quên đi, đừng nhớ

quên hết bụi bặm lẫn vào hơi thở

hăy t́m đến nhau!

yêu, đôi khi là quên

 

tất cả có thể chỉ ngậm ngùi tạm bợ

cát bụi ngậm ngùi!

t́nh thơ cơi thơ

không thể vùi quên!

v́ trái tim trăm năm ngh́n năm phải thở

 

không phải dễ mục nát

như ngai vàng kinh đô ngai đen tỉnh nhỏ

anh mời em lên mênh mông ngai gió

bên bờ sông thơ

không bao giờ lăng quên

nơi trái tim thênh thang hơi thở.

 

31.12.1997

 

 

CHIỀU GHÉ THĂM BÀI THƠ ĐÔNG HÀ

 

xây phố bằng chữ và phấn trắng

mực xanh vườn, biếc cảng, non tươi –

ngợp giữa Bài thơ Đông Hà ngát

hai mươi năm nhớ thuở hai mươi

 

gió nắng xưa vàng hương giấy báo

trải trang xuân trên đất đỏ sân

vờ mù chữ nhờ cô giáo đọc

hai ngón tay d́u nhau rất vần

 

về hơi vội chưa lên đồi cũ

ngắm Bài thơ Đông Hà cùng em

đâu rồi lán thợ xanh màu áo

bạc chái hè ngồi viết sờn đêm

 

chờ bạn đang bày bàn dọn quán

cháo bột thơm ruốc, ném, quê nhà 1

mảnh vườn, tràm, chổi, sim, làm kiểng

thi pháp cỏ cây, chiều dân ca

 

ngỡ nhan sắc trút vào sách báo

nàng thơ dạy học vẫn học tṛ

dăm tráng sĩ mài đời thành bút

chẳng gầy đi, tâm huyết không khô

 

trà Phường Năm ngà ga thị xă

ngoài phố khuya đèn vi vút xe

lại gặp tài hoa xinh, ngọt thắm

tiếng Cam Lộ, rưng mắt anh the 2

 

thân chào Bài thơ Đông Hà nhé

xa quê lâu quá thoảng ghé thăm

tuổi ngông mơ chữ là vôi vữa

giọng đài ngâm lấm bụi vọng thầm.

 

Đông Hà, 28. 02. 1997

Tp. HCM., 26.04.1997 (20.3 Đinh sửu).

 

1.   Cháo bột: cháo bánh canh.

2.   Cam Lộ: sương ngọt.

The: cảm giác cay, thơm, tê dịu của vỏ cam.

 

 

MẸ LÀ CƠI ĐỜI

                       

            Người mẹ đích thực của mỗi người

            chính là cơi đời.

 

     Nhân Ngày T́nh yêu, thương mến tặng những Trương Chi – Mị Nương, những Chử Đồng Tử – Tiên Dung, những Liang – Bian, những đôi lứa không tên phải “tiễn dặn người yêu” (Xống chụ xon xao) * hoặc phải bi thảm như  Chăm – Bà-ni **…

 

đứa con ra đời

như chiếc lá tàn rụng khỏi mẹ

để đón nhận cả ṿm trời

rồi hoá thành đất đai

tự biến thành màu mỡ

và qua mẹ, chỉ là mẹ thôi

màu mỡ biến thành hoa tươi

và trên bàn tay mẹ,

                        chỉ trên bàn tay mẹ

hoa sẽ thành quả

cho dù nhỏ nhoi

 

ơn mẹ là cơi đời

cho lá khát vọng tự đổi thay số phận

khốc liệt sự chống lại niềm-bi-thảm-ngh́n-đời

cho dẫu màu xanh lá thắm

chưa ngắt khỏi cành tươi

cho dù nhỏ nhoi

quả vẫn muốn khởi đầu là lá

tự sinh nở kiếp đời

giữa cơi đời, giữa cơi đời giông gió

mẹ ơi, mẹ ơi

thệ hệ muốn vượt lên bao cơn vật vă

nhưng ṿm trời

mưa măi niềm đau khôn nguôi!

bật khóc

sống c̣n là sự giằng co khốc liệt

với chính ḿnh và cuộc đời

để thành Con Người

đứa con bật khóc

mẹ ơi mẹ ơi.

 

Tháng 7 – tháng 9.1984.

 

* Xống chụ xon xao: tên nguyên bản trường ca “Tiễn dặn người yêu” của đồng bào nhân tộc Thái vùng Tây Bắc nước ta.

** Chăm – Bà-ni (Cam – Bini): trường ca cổ của nhân tộc Chăm, viết về mối t́nh bi thảm của một đôi trai gái, Chăm  Bà-la-môn (Cam), c̣n gọi là Bà Chăm, và Chăm Hồi giáo cũ, c̣n gọi là Bà Ni (Bini).

 

 

HƯƠNG PHỐ CŨ

 

t́m về với hương phố cũ

hương thoảng gần

                      hương thoảng mờ xa

hương, hương, vẫn là hương

                             ngày đó

thất lạc nhau rồi,

                       sao hương chẳng phôi pha!

 

cúi xuống ḷng ḿnh, khát khao và lo sợ

hương năm nào lại lả xuống t́nh ta

suốt một đời hoài công phân vân lớ ngớ

phố xưa ơi,

               chỉ c̣n chăng

               hương kỉ niệm

               thiết tha!

 

03.02.1986

(24.12 Ất sủu).

 

 

RẤT TẾT, MÙA TRẺ THƠ

 

mùa đang vàng ngát nắng, trời phương nam

đất hồng hoa, hương ngàn năm, tháng Tết

măi mê chữ, cỗi gốc anh, lá chết

áo xuân gió lùa, vướng biếc ấu thơ

 

đăi anh làm trẻ con, vàng nắng thết

tóc loáng thoáng sương, đâu phải, tơ trời

không, xin giũ hết thu đông làng cũ

đâu cũ quê hương, đây lại xanh đời

 

anh lon ton, phố mai vàng, xuân ơi

ríu tiếng chim, mứt ngọt giọng, thơm hơi

cao vút, chạm đoá phong lan, nốt nhạc

tṛn bong bóng bay, chỉ níu tay người

 

anh bỗng sợ nỗi buồn, chồi trổ ngạt

lo âu niềm người lớn, hồn nhiên cằn

đau trong cái giật ḿnh, thơ trĩu nợ

tim bay lơ lửng về trời, vỡ tan

 

hoa pháo * nở giàn xanh, dưa hấu đỏ

xuân nhập thân anh, anh hoá thân ḿnh

câu đối Tết, Tết nắng vàng tuổi nhỏ

trăm năm, trăm lần tấm bé, lung linh.

 

1996.

 

* Hoa pháo: tên một loài hoa, c̣n gọi là hoa mặt trời.

 

 

CÓ PHẢI KẺ LÀM THƠ T̀NH NGỚ NGẨN

 

đôi bài lăng mạn kia, em cứ đọc xem

cái không thật ngoài đời,

                        lại thật trong hồn anh đó

và sâu kín trong em,

                        nhiều điều em chưa thấy rơ

chỉ một ḿnh anh nh́n ra thôi!

 

18 – 21.9.1990.

 

 

 

( xem tiếp phần 2 )

 

Trở về trang chủ

THÔNG BÁO

               Cập nhật: 05/01/07

               (tháng / ngày / năm)

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    lên đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7