Web Tc giả Trần Xun An

 

 

TRẦN XUN AN

SEN ĐỎ, BI THƠ HO BNH

 

 

Chương 2

 

1996

 

 

1996

 

 

 

11

 

 

 

            Tre Trc đ ghi vo sổ tay danh mục sch tham khảo, từ những ngăn đựng cc tấm phiếu ba cứng giới thiệu sch đ được xu qua bằng một ging sắt trn. Ghi xong, c thấy cuốn sổ nhỏ bằng nửa cuốn vở trong tay mnh trở nn qu nặng. Rời khỏi tủ thư mục, c đến bn đọc. Bn c chọn cũng đ c vi sinh vin đang vừa đọc vừa ghi chp . Sợ gy tiếng động, Tre Trc ko ghế se sẽ, rồi ngồi xuống, đặt mắt vo những dng chữ mới ghi vội. Lc ghi, c gặp dăm cuốn đ được đọc ở tủ sch của anh Cơ Dn, nhất l ở tủ sch kh đồ sộ của ng Hương Chữ. Tre Trc mừng thầm, nhớ những cuốn sch c đng triện đỏ tn ng, ci tn đ dẫn dắt ng đi vo ngnh pht hnh sch, ngnh chuyn mang những ln hương của chữ nghĩa đến với mọi ng ngch của cuộc đời. Sch như vậy, nghe thơ qu, đẹp qu, nhưng giờ đy, Tre Trc biết, cn phải tm đọc thm một số khng phải nhẹ trong thời gian tới.

            Tre Trc đến quầy mượn sch, ghi phiếu. C nhn vin sng nay xem ra tử tế, niềm nở hơn mọi hm. Nụ cười của c ấy khiến Tre Trc thấy nhẹ nhm, được khch lệ.

            Cầm cuốn sch đ mượn được, Tre Trc về chỗ cũ lặng lẽ đọc. Suốt hai tiếng đồng hồ, c đ đọc v suy nghĩ về đề ti của luận văn tốt nghiệp, ghi vo sổ những số trang cần chụp lại để lm tư liệu, tiện cho việc trch dẫn. Tre Trc chợt nhớ cc xấp phiếu tư liệu phải chp tay của ba mẹ vẫn cn được lưu giữ đến giờ, c nghe ớn lạnh cho cng phu đn sch. Thời của Tre Trc, r l nhẹ nhng qu, tiện lợi qu. C mỉm cười đi đến phng sao chụp v sang đĩa vi tnh.

            Trả sch xong, với mấy trang tư liệu trong cặp đ được ghi ch xuất xứ thm, đng theo yu cầu nghin cứu khoa học, Tre Trc bước ra hnh lang. Chưa vội lấy xe đạp, c bước ra cổng để xem Hng đ đến chưa.

            Đưa tay cho Hng từ xa, c phc một cử chỉ để Hng hiểu chờ thm dăm pht. Tre Trc bước nhanh vo chỗ gửi xe.

            Dựng xe đạp v xe gắn my trước xe nước ma bn lề đường, họ lại mỉm cười với nhau, bước đến một bn trống dưới một tn cy đang tỏa bng rm, cch thư viện mấy đỗi đường.

            Bn hai li nước ma, họ nhn ra đường phố đang ồn o trong bụi bặm, khi xe. Xe cộ như mắc cửi. Tre Trc bất gic p bn tay của mnh ln miệng li khi thấy đường phố by giờ c hơi nhiều người mang khẩu trang. Chnh những khẩu trang ny khiến Tre Trc nhận ra bụi bặm, khi xe khng thấy bằng mắt được, chỉ bằng xc gic mỗi khi đến trường, mỗi lc về nh. Hng khng để , anh nhn c:

            - Tre Trc vẫn viết luận văn với đề ti ấy sao?

            - Vẫn đề ti đ. Em đăng k với ban chủ nhiệm khoa v thầy gio hướng dẫn rồi.

            - Sao chọn đề ti g ''gi nua'' qu vậy? - Hng vừa cười mỉm vừa nhu my.

            Tre Trc bưng li ln, vẫn p tay ln miệng li. C chm mi ht nước ma mt lạnh qua ống nhựa giữa kẽ hai ngn tay. ọặt li nước xuống bn, Tre Trc nhặt một chiếc l vng mới từ trn cao rơi xuống cặp da trn đi c. Se se cọng l, Tre Trc nhn qua Hng, vẫn với nụ cười:

            - C người lại bảo đề ti ấy hơi ''thời trang''!

            - Phong tục thờ cng tổ tin m ''thời trang''? Trời đất, bộ hết tr đa rồi chắc! - Hng nhướng mắt, ngạc nhin - Aắ, hay Tre Trc xin đổi qua đề ti thời trang đi! - Hng đa.

            Tre Trc bật cười khẽ:

            - Cũng hay đấy. Văn chương đụng vo đủ thứ. Thứ g trn đời ny cũng phản nh vo văn chương. Khoa ngữ văn em đ thnh lập thm khoa Đng Phương học, chuyn biệt lun đấy... Ờ, m thi, lc ny đổi mới rồi, cần ''về nguồn''. Đời sống tm linh, xưa như tri đất, lại trở thnh nhu cầu bức thiết đến mức thời thượng!

            - Khng phải đến by giờ mới thnh nhu cầu!

            Tre Trc gật đầu:

            - Em diễn đạt theo cch những người khng c nhu cầu đ. Ni đa ấy m. Thật ra, đ l bộ phận cốt li của văn ha, cốt li nhất l đằng khc. Cổ lỗ nhất cũng l mới mẻ nhất.

            Hng gật đầu:

            - D sao cũng ''gi nua'' qu! Nhưng dạo ny anh vẫn phải tm hiểu về lĩnh vực ấy kĩ hơn. Kiến trc cổ của nhn loại vẫn l kiến trc tn gio, tn ngưỡng... Đng l cốt tủy nhất thật... V cc lăng tẩm vua cha trn thế giới, nghĩa l ci chết...

            - Thấy chưa! Kiến trc cũng bao hm tất cả mọi đối tượng của văn ha học! - Tre Trc mỉm cười th vị khi thấy Hng khng thể trnh được đề ti c đang chọn - Kiến trc nghn xưa cn lại phần lớn vẫn l đnh, đền, cha, nh thờ, thp tn ngưỡng... Tượng điu khắc cũng thế!

            Suốt năm năm nay ngoi kiến trc, vật liệu xy dựng, Hng tự my m học thm về điu khắc. Hng khng thể trnh đề ti tm linh, c điều ci nhn của anh thin về nghệ thuật v kĩ thuật thi.

            Nhn ra đường, anh ni:

            - Thi được. Cũng hay. C thể anh sẽ học thm v kĩ hơn.

            - Em gọi tn ngưỡng thờ cng tổ tin Việt Nam l Đạo Hiếu Nghĩa... - c bỏ lửng đang ni - Cn đồ n tốt nghiệp của anh vẫn khng thay đổi chứ?

            - Vẫn kiến trc tre trc! - Hng cười.

            Tre Trc đỏ mặt, nh mắt long lanh, vừa cảm động vừa muốn ph cười với sự hm hỉnh của Hng:

            - Thi, trưa rồi. Mnh về đi.

            Trả tiền xong, hai người đi song song về nh ng Hương Chữ. Chỉ những đoạn nhc thấy cng an giao thng, hai c cậu sinh vin yu nhau ny mới tch ra kẻo sợ bị phạt.

            - ''Vi phạm văn ha đi đường'' cũng l ''văn ha sinh vin'' đ chứ, phải khng anh Hng? - Tre Trc đa.

            - Nhưng cũng phải cẩn thận kẻo c ''văn ha đụng độ'' giữa đường, phải mất cng sửa xe, v đi bệnh viện! - Hng như thể đang đập lại quả bng bn Tre Trc mới vụt qua với tiếng cười khẽ, như những hm ở hội qun thể thao.

            Dưới nắng trưa, họ đi xe đạp, xe gắn my bn nhau chầm chậm. Tuy đ sắp lm lễ hứa hn, Tre Trc vẫn khng đồng để Hng đưa đn bằng chiếc cp tm mốt của anh. ọiều ny lm Hng ban đầu hơi tự i, nhưng dần dần, cng đi song song thế ny, anh cảm nhận được sự th vị của người đi chậm với vẻ thư thả - anh nghe ni đ l phong thi Huế, một kinh đ cổ Hng chưa c dịp no ra thăm. Cũng đi lc, anh thấy thnh phố Hồ Ch Minh tất bật, năng động qu, chỉ mỗi Tre Trc bn Hng xem ra ung dung, nhn hạ, ''hiền triết'' thế ny thi!

            Quanh hai người yu nhau, nh nắng trưa Si Gn vẫn chi chang, cuồng nhiệt. Rực rỡ. Nn nả.

            Như những lần khc, Hng quay xe gắn my để về hiệu sch khi tiếng chung cha từ sn thượng tầng hai lan ra, vang ngn ln ngực họ, ở cổng biệt thự Sen Trắng.

            Trn đường về hiệu sch của ba m, Hng chợt nhớ c lần một người bạn lm thơ của anh Cơ Dn đ ni, với nỗ lực gạn lọc, với php biện chứng của thực tiễn ci sống, phủ định của phủ định, cc gio thuyết, tn ngưỡng, triết học... vẫn thấm su vo mạch sống dn tộc, thnh một tổng ha hoặc những dạng rất Việt Nam, lại rất ring ở mỗi người, như ở Tre Trc, ở chnh Hng... Hng vẫn hiểu, đ l một nhận định cn bỏ lửng...

 

 

 

12

 

 

 

            Mưa ma hạ rơi trắng xa cả khu vườn. Nơi Tre Trc với Hng đang ngồi nhấm nhp c ph v nhn mưa l một qun lạ. Cơn mưa đổ vội buộc họ phải vo đy. Nhờ tnh cờ, cả hai ngỡ ngng pht hiện ra một ngi biệt thự cũ kĩ gần như hoang phế giữa thnh phố đang no nức tn trang, xy dựng mới. Chủ qun c ph c lẽ chỉ thu mặt bằng ở đy, dựng cc mi qun tiền chế, dễ dng lắp ghp hoặc tho rời để di chuyển. Ru xanh trn mi ngi, tường vi của biệt thự với nh đn điện vng a, trong cơn mưa nặng hạt, mở ra trước mắt họ một  hnh ảnh lạc lng v kh lạ lẫm. Khu vườn đầy l rụng, những gốc cy lưu nin vẫn xanh cc tn l, trng qu đỗi hoang sơ.

            Dạo ny, họ thỉnh thoảng bất gic nhn vo bn tay tri của nhau, rồi nhn nhau mỉm cười tru mến. Tre Trc v Hng khng ngờ họ đ đnh hn với nhau sau hơn chn thng quen biết rồi yu thương nhau. Hai chiếc nhẫn ba mẹ hai bn đ gắn vo tay họ, trước dăm bn tiệc nhỏ ở Hc Mn với hơn ba mươi nụ cười quen thn nở ra chung quanh, giờ đy đang sng ln mu vng của kim loại, dưới nh đn. Hạnh phc ha ra đơn sơ, giản dị đến vậy. Họ đ đnh ước với nhau, thật ra l giao ước giữa hai họ, Phan v Phng. Đến lc ny, một tuần lễ rồi, Tre Trc vẫn cn bỡ ngỡ, cn Hng, bởi anh qu say đắm với hạnh phc, c khi anh vẫn chưa tin lễ đnh hn ấy l thật, vẫn thong ngờ ngợ, cứ tưởng chưa phải giấc mơ đẹp đ thnh hiện thực.

            Tre Trc v Hng cũng đ thi tốt nghiệp xong, sau mấy thng cuối năm học rất căng thẳng với sch vở, luận văn, đồ n.

            C g vội v qu khng? - Tre Trc thầm nghĩ. Nhn mưa đang xối xả trt, trong c lại thong qua một cht lo u v cớ. Hng như sợ mất đi một hạnh phc anh sẽ chẳng bao giờ tm ra lần thứ hai trn đời ny, nn Hng nn nng qu chăng? Khng dm nghĩ đến sự đổ vỡ, nhưng Tre Trc cảm thấy c đ bị tnh yu đương cuồng nhiệt, c lẽ sợ phải đnh mất tnh yu ấy của Hng li ko đi, đến mức c hơi bối rối, đm ra hơi lo u. Nhưng bản tnh Hng l thế, chn thnh, say đắm v hối hả. Tre Trc yu Hng biết chừng no, c điều khng thể khng u lo. Dẫu sao, khng thể khc được nữa rồi!

            Lc ny, Hng nhn mưa nhưng đang vẽ vời tương lai.

            - Anh định mười ngy nữa sẽ khởi cng sửa chữa nh để xe ở Sen Trắng.

            Tre Trc đm ra thụ động, chỉ mỉm cười. C nhớ trước lễ hứa hn, ng Phng Thứ v b Hồng Tĩnh - by giờ Tre Trc đ tập gọi bằng ba, m - đ đến chồng số vng ở phng khch ng b Hương Chữ. C biết, ba mươi cy vng v nghĩa đối với ng Hương Chữ, nhưng ng đnh phải nhận cho mọi người yn tm, vui vẻ, v chừng như ng cn c định phng xa g đ...

            - Anh thấy trong c anh, tư duy đối xứng của nghệ thuật kiến trc hnh như n lm sao ấy... - Hng ngập ngừng - Nhưng đnh phải ''liệu cơm gắp mắm'', tnh ton theo ti tiền thi. Chắc chỉ sửa chữa lại như nh anh Cơ Dn. Thế cũng tốn km nhiều rồi... Tre Trc thấy sao? - anh nhn c.

            Tre Trc vẫn nhn ra mưa. C quay lại, chia sẻ với Hng:

            - Ty anh - bất gic Tre Trc thốt ra hai chữ quen thuộc, ''ty anh'', b nội c rồi đến mẹ c thường hay ni - Kiến trc l nghề v nghiệp của anh m.

            Hng cười:

            - Anh lại ty thuộc vo ci nh xe cũ kĩ phải gi. Anh đ đo đạc lại rồi. N y hệt ci kho cũ, chỉ khc l khng c vch mặt tiền. Thi th đnh vậy. Ta nh lớn ở giữa, hai nh ngang giống nhau ở hai bn.

            - C thuật phong thủy, địa l g ở sự đối xứng ấy khng? - Tre Trc nhấp một ngụm c ph, suốt mấy thng nước rt ở cuộc đua sch vở, c trt nghiện mất - ''Tả ph hữu dực'' g đ m. Tri v phải đều gip đỡ, ph t...

            - Thường l vậy. V cũng thường l chia căn theo số lẻ. Căn chủ l căn giữa, phải rộng hơn, d chỉ vi phn. Anh đ biến bốn căn thnh ba căn. Căn giữa l căn đi (3).

            - Căn đặt bn thờ tổ v tin (nội tộc v cội nguồn) l căn chủ chứ g. ọặt đn tay, người Việt - Kinh cn tnh theo trật: sinh, lo, bệnh, tử. ọ, tn ngưỡng thấm su vo nếp ở như vậy...

            - ọng rồi. Nhưng vấn đề cn l ti tiền nữa - Hng lại cười - Đa số nh ngang chỉ một v ở bn tri nh lớn thi.

            Hng lại chm vo tnh ton. Anh rt cuốn sổ nhỏ, chiếc my tnh bỏ ti từ ti xch. Hng chăm ch với những con số, cc chữ ghi tn vật liệu. Cy bt bi xoay xoay trn mấy ngn tay. Tre Trc vẫn nhn mưa, lặng lẽ. Qun vắng, chỉ dăm bn c khch. Tiếng nhạc m dịu, ngọt ngo. C bỗng nghe tiếng cnh cy kh lớn bị tước gy, đổ o trn đường ngoi kia với tiếng xe thắng gấp, trượt trn đường mưa, tiếng xn xao ngoi v trong qun, cng lc với tiếng gi xoy mạnh. Hoảng hốt, nhưng cả Hng lẫn c thấy yn tm, khi đ phng ci nhn quan st ra chung quanh, biết cy trong vườn đều thấp.

            - Khng c g! Một nhnh cy lớn bị gy, may chưa nhằm ai - tiếng anh chủ qun thng bo, trấn an khch, lc một c b khoảng mười su tuổi vừa xin lỗi khch vừa qut miểng vụn của tch sứ vừa bị quơ tay thảng thốt lm vỡ, trong tiếng cy gy nhnh vừa rồi.

            - Ngoi kia gy đổ, trong ny rơi vỡ - một người khch đa tếu nhưng chỉ c mỗi một tiếng cười hưởng ứng.

            Tre Trc vẫn lặng lẽ nhn mưa, Hng vẫn cắm ci tnh ton vật liệu anh đ khảo gi. Tre Trc thầm nghĩ, dẫu sao vẫn cn đến hai thng nữa mới tới ngy lm lễ cưới. Hng, hai mươi su tuổi. Tre Trc, hai mươi hai. Tuổi hai mươi của họ c trẻ con qu khng - Tre Trc tự hỏi - trước một việc hệ trọng đến vậy? C lại suy nghĩ đến việc lm. Khng thể sống chung để chỉ ngồi nhn nhau. C hiểu cả hai đang nắm tay nhau bước tới một bước ngoặt của những bước ngoặt trong đời người, trong đời nhau. C đ thầm mừng cho sự thuận lợi của Hng v của mnh. Nhưng vẫn cn đ những lo u v cớ. Bất gic, lại bất gic, Tre Trc định hỏi Hng, anh c cần phải gia cố mng trước khi cơi nền khng, nhưng rồi c chỉ im lặng.

            Tre Trc vẫn nhn mưa. Mưa đ ngớt hạt. L kh sũng ướt, ngả sang mu đất. Trn những tn cy, l xanh mướt cơ hồ sng hẳn ln với nước mưa lấp lnh dưới sắc trời đ quang tạnh. Ngi biệt thự ru phong lại hiện ra r nt hơn: c vi cy dương xỉ mọc trn mi ngi v cả ở trn vch vi loang lổ, bong lở, lu năm khng qut vi lại, ngay cả bng đn vng a cũng cũ kĩ.

            Nắng lại sng ln. Một đn sẻ nu lại lch rch s xuống sn vườn. Những đi chn xinh xắn, gầy guộc, nhỏ b như nhảy nht. Rồi cả đn cng nhất loạt bay vụt ln mi ngi sẫm mu ru kh đẫm nước, xen lẫn với mu lục sng của dăm đm ru mới, tươi sắc. Lũ chim sng hẳn ln trong mu nắng chiều mt mẻ. Tre Trc chợt nhớ một bi thơ với tứ thơ rất bng quơ: tiếng chim chưa bao giờ cũ! C mỉm cười, mơ hồ một cảm gic yn lng. Bốn chuỗi chữ gồm hai mươi bốn hạt mưa, c khi ngỡ l nắng, nhưng thật ra l hai mươi bốn giọt m thanh đang rơi, đang bay đu đ trong mu cy l v cỏ hoa:

 

                        vườn xanh quen, sao bỡ ngỡ

                        bn nhau chẳng c ngy thường

                        tiếng chim chưa bao giờ cũ

                        mới hoi lời em yu thương. (4)

 

            Tre Trc lại mỉm cười, cảm thấy yn lng thật sự, cho d trước những gy đổ, rơi vỡ của bao cuộc hn nhn hối hả, nn nng trong thời buổi x hội đang c bao cơn lốc ngầm, do sự va chạm của những luồng gi văn ha.

 

 

 

13

 

 

 

            Thng ny biệt thự Sen Trắng vắng lặng hẳn đi. Cc sinh vin đ về qu, ở Long Xuyn, Đắc Lắc, Phan Thiết, Tam Kỳ, Quảng Trị. Qu hương thứ hai của Hoi Hương v Hong xa qu, tận nước Mỹ xa xi đến tận nửa vng tri đất, họ đnh mang ba l ln vai, ra thăm b con ruột thịt ở Quảng Trị rồi rong ruổi ra thủ đ H Nội cho biết. Đất đ ln Bun Ma Thuột để cng ba m lo cho trang trại đang vo ma mưa, ma vụ chnh ở miền cao nguyn đất đỏ ấy, khng thể ở lại cng với chị Tre Trc. Song My dạo ny, sau bảy thng yu đương cuồng nhiệt, khng đắn đo, hối tiếc với anh Mai Tự, c đm ra buồn đến ngơ ngẩn. Song My phải ở lại với chị Tre Trc để cng chị v anh Hng lo việc sửa lại nh để xe thnh nh ở, với tm trạng của kẻ mất hồn. Tre Trc v Hng cũng đồng thời phải đi xin việc lm. Cả hai muốn ổn định hai ci cơ bản nhất, cng việc v nh ở, trước khi lm lễ cưới vo đầu thng mười.

            Trong nắng ma mưa, mưa ma h của thnh phố, họ chở nhau đi đến những chỗ quen biết c thể gip đỡ họ kiếm được nơi thu nhận, cả những trung tm giới thiệu việc lm. Họ cũng đến cc ta soạn bo ch, xin được đăng cc mẩu tự giới thiệu để được gọi tuyển dụng. Thật lng, Hng khng muốn nhờ vả thần thế của Vũ Thương Hoi như c ấy đ hứa từ hai năm về trước. Hng khng muốn mnh trở nn nhỏ b, với tư thế của kẻ chịu ban ơn. Phần khc, Hng đọc thấy sự lạnh nhạt của cả Thương Hoi lẫn của Tre Trc khi hai c gi ny gặp nhau. Sự lạnh nhạt c cht g khiu khch, ganh tị của cc c gi chăng? Hng khng r, sợ mnh nhận xt nhầm. Thương Hoi khng th thp như La Ngọc, nhưng r l khng thể snh được với Tre Trc. Xinh v duyn, cn kn đo v đằm thắm, nhạy cảm v su sắc nữa, ấy l Tre Trc. Nhưng dẫu sao, Thương Hoi chỉ ganh tị, khiu khch Tre Trc, nếu quả thật như vậy, với tri tim của một c gi giu lng tốt. Ở Tre Trc, chẳng biết phải khng, lại c vẻ khiu khch, ganh tị của kẻ tự trọng, lng tự trọng của người cảm thấy mnh yếu thế, rất đời thường, rất mun thuở, xen lẫn với niềm kiu hnh ngấm ngầm về nhan sắc, một lợi thế ở đời m tận thm tm Tre Trc vẫn xem l lợi thế tầm thường. Tuy xem nhan sắc l lợi thế tầm thường của kẻ tầm thường, kẻ khng tự lm nn gi trị cho bản thn m chỉ hưởng vẻ đẹp trời cho, nhưng rồi Tre Trc vẫn phải vin vo nhan sắc để ngấm ngầm chống lại sự khiu khch, ganh tị của Thương Hoi! Hng mơ hồ nhận ra điều đ. V anh đnh chở Tre Trc đến những nơi no anh c thể đến, ngoại trừ nh ở, cơ quan ng Vũ Hồng Ng, thn sinh của Vũ Thương Hoi!

            Suốt gần hai thng, vừa lo vật liệu xy dựng để sửa nh, vừa đi xin việc, cả hai vợ chồng sắp cưới ny nom hốc hc hẳn đi. Anh Cơ Dn, ng Hương Chữ cũng gip họ, nhưng về việc lm, họ thấy hai người ny xem ra cũng b tay. ng Hương Chữ vốn đu c thế lực g, lại đ về hưu mười mấy năm rồi. Anh Cơ Dn chỉ l ph thường dn, chỉ giao du với văn nghệ sĩ vốn khinh miệt kẻ ỷ quyền lực lẫn kẻ ti phiệt hnh tiến. Mặc cảm, sự đời mun thuở vẫn vậy! Rồi cuối cng, Hng đnh bấm bụng chịu sự gip đỡ của Vũ Thương Hoi v ng Vũ Hồng Ng. Cn Tre Trc, vẫn đang cảnh thất nghiệp.

            Tuy đang vo thng cuối của ma mưa, Hng vẫn tiến hnh việc sửa chữa nh, với lều, bạt để trộn vữa, để che chắn những trận trời đổ nước như trt, thứ nước rất c hại cho độ đng kết, độ bền của b tng.

            Khi những sinh vin trở lại trọ học, thng chn, chắc hẳn họ sẽ thấy một ngi nh y hệt nh anh Cơ Dn ở pha hng tri của ta nh lớn. Hng đ vạch kế hoạch như vậy.

            Từ khi c mặt trong buổi tối chồng số vng mua lại nh để xe của ng Hương Chữ, số vng ba mươi lạng từ xch tay của b Hồng Tĩnh, anh Cơ Dn thấy đậm hơn trong mnh tm trạng tầm gửi, ở nhờ. Anh ước chi mnh cũng c được ba mươi lạng như Hng để nhẹ lng, thot khỏi cảnh tầm gửi. Anh đm ra hơi buồn tủi.

            Hm bn với Hng việc sửa nh, anh Cơ Dn cũng đ trở lại với vẻ vui v hm hỉnh, tu tếu thường ngy.

            - Tre Trc bảo ''tả ph hữu dực'' sao? Nghe c vẻ xưng hng xưng b qu. ng cụ ở nh nghe được, ổng qut cho một trận by giờ đấy nh. Hơn ai hết, ng bố nui của mnh sống rất thu thn suốt hai mươi mấy năm nay, từ khi về thừa kế biệt thự ny. Chắc b x nh cậu đa thi - anh cơ Dn đ dng từ ''b x'', như thể Hng với Tre Trc đ cưới nhau - Ở Si Gn ny, Sen Trắng c l g lắm đu!

            Hng cũng vui vui với nghĩ Tre Trc đ l vợ mnh. Anh ni:

            - ọ l quan niệm cổ truyền kiểu đại gia đnh ngy xưa, chẳng nhất thiết l vua cha, quan lại mới c ''tả ph hữu dực''. ọ cũng l sự thể hiện niệm đối xứng, c đi c đũa, m snh vai cng dương. Tuy vậy, nh phụ, phổ biến vẫn bn tri. Bn phải để trống. Tre Trc chỉ ni đa thi! Nh cửa thnh phố, chen chc, chật chội, thiếu quy hoạch, qu ty tiện, tự pht, cn ni chi đến đối với lại xứng. V ty ti tiền nữa! Kiến trc hiện đại vẫn chấp nhận độ lệch nghệ thuật c tnh đến kĩ thuật. Anh hnh dung thử, nh em hệt nh anh, xem thế no? Em bị b buộc bởi nền cũ, vch cũ, đủ thứ... Trong sng tạo, bị cu thc, bị hạn chế, phải lặp lại, đau lắm!

            Anh Cơ Dn nhắm tt hai mắt, vội mở ra với nụ cười:

            - Cũng hay. Cậu đ trở thnh bậc sư trong lnh vực ny, mnh c biết cc g về kiến trc đu.

            Hng thấy khng bằng lng lắm với việc lặp lại một bản vẽ, nhưng cũng đnh lng, v chợt thấy anh rơi vo trường hợp của khối người suốt đời lo cho nh cửa thin hạ thật mĩ thuật, cn bản thn phải chịu cảnh ở lều, ở hc. Tất nhin Hng vẫn biết anh ở trường hợp đ qu may mắn.

            Hng biết mnh thuộc loại tốt số so với qu nhiều người. Trong Hng, c niềm tự ho, c cả nỗi xấu hổ về sự tự ho ấy. Anh biết mnh đ tự lm được g đu! Hng thấy chnh anh phải tận dụng những thuận lợi ban đầu để phải tự học, phải nghin cứu, sng tạo nhiều hơn nữa như những kiến trc sư nổi tiếng xa xưa, những Nguyễn An, những Cao Lỗ, những Vũ Như T, những Nguyễn Gia Thiều v cc bậc thầy hiện cn sống, cn sng tạo trn đất nước.

            Cuối thng tm, những trận mưa chiều cuối ma hạ phương nam vẫn rộn rng, no nức, tuyệt vời với một người tốt số l Hng. Tre Trc vẫn đoan trinh, kn đo, thầm lặng, thong cht lo u về Hng với sự nn nng của anh. Nhiều đm, nằm ngủ bn Song My, c thấy giữa tnh cch Hng với c vẫn c những g rất dễ gy nn xung khắc. Ngoi ra, c đ biết v sao em gi buồn, nhưng khng ti no hiểu hết v cấm được em mnh. Niềm lo ngại của Tre Trc về em gi từ vi năm nay, c mơ hồ, đ chuyển thnh sự xấu hổ, nhục nh. Tre Trc rất sợ phải để bản thn, ba mẹ, cả Đất nữa, sẽ mang tiếng thị phi bởi Song My. Gần đy, c sợ phải xấu hổ với Hng, với bao người thn quen của anh biết bao! Tre Trc cn nhớ, ngy đầu tin đến xin trọ học ở Sen Trắng, c đ định liệu cho em gi mnh ở nh b chủ cũ, nơi c đ trọ suốt ba năm học, sau khi ng Hương Chữ bảo đ đủ số với khng nhận thm. Lc đ c cạn nghĩ biết bao! Song My nếu khng c Tre Trc hay Đất một bn, sẽ thế no! Tre Trc giật mnh nhớ lại nỗi mừng bấy giờ, l sau đ ng Hương Chữ đ vui lng nhận thm sinh vin, c cả Song My theo lời xin thm hơi liều của c. Mừng, lại lo u sẽ mang tiếng! V giờ c lẽ mang tiếng thật rồi?

            Bắt đầu thng chn, vẫn rực rỡ nắng, xối xả mưa.

 

 

 

14

 

 

 

            Từ độ thng mười hai năm ngoi, La Ngọc đ thảng thốt v buồn đến rũ người khi hiểu tri tim mnh đang bị hnh bởi những cơn nng bỏng rồi rt buốt của bệnh yu đơn phương, lại l một nỗi yu kh oi oăm! Trước đ t lu, La Ngọc đ chong vng khi gặp Gi. Trần Ngt Gi! Gi mới vo đại học, La Ngọc đ ra trường. Gi đặc sệt chất Quảng Trị đầy gi v mnh mng ct. Dần dần, hiểu ra hon cảnh cơ khổ của Gi, phải hon ton bươn chải để tự lo liệu cho bốn năm theo khoa cơ kh - chế tạo my ở đại học, trong tnh yu của c cn c cả niềm i ngại, tnh thương lẫn cảm phục. La Ngọc yu Gi biết bao, nhưng chẳng biết cch no để gip đỡ anh.

            La Ngọc được dịp ngồi kề Gi, hm tiệc tr mừng Sen ọỏ phun ln v nở hoa từ giếng phun giữa đầm Sen Trắng, với ba con đường như ba chiếc cầu mới mở ra thm, trong tứ thơ kiến trc của biệt thự vốn qu thn quen với c. Hm ấy, chỉ ni với nhau đi lời vu vơ, sao La Ngọc xc động đến thế. Xắn một khoanh bnh quế, đặt vo đĩa cho Gi, La Ngọc nghe Gi ni:

            - Cảm ơn chị La Ngọc - Gi cười với hai hm răng trắng, khỏe, rt nước ngọt v gắp thm đ lạnh vo li c - Chị La Ngọc tốt nghiệp khoa sinh vật phải khng? Năm trước, Gi cũng định thi vo khoa đ.

            - Sao vậy? La Ngọc thấy Gi c vẻ hợp với cơ kh, my mc hơn - c nhn anh, cảm thấy xao xuyến đến lạ lng cho mnh.

            - Sao chị biết? - Gi cười hồn hậu.

            La Ngọc đỏ mặt, bởi thấy Gi c vẻ rất đn ng với những cơ bắp rắn chắc, ph hợp với khoa cơ kh phải lun chạm tay chn vo sắt thp nặng nề, song c im lặng.

            - Gi thch được chế tạo nhiều my cy, my gặt đập lin hợp, nhưng cũng thch việc lai tạo giống cy trồng! - chợt Gi hỏi - C bao giờ chị về Quảng Trị chưa?

            La Ngọc như vừa uống rượu mạnh, tuy cht v cay:

            - C. ọ về hai lần. Qu La Ngọc ngoi đ m.

            Rượu cht hơi qu cht v chữ ''chị'' từ mi Gi dng để gọi c. La Ngọc cn nghe cay cay một nỗi trớ tru.

            - Chị La Ngọc định đi su vo chuyn ngnh g? Hnh như đang cng tc ở cơ quan nng nghiệp?

            - B nội La Ngọc rất m la, gần như thờ Thần La. Cơ hồ La Ngọc chiều theo b nội. Thật lng chỉ thấy thch cy l chim mung vậy thi - La Ngọc khim tốn.

            - Vậy sau ny hợp tc với nhau nh - hồn nhin v v tư, Gi bảo.

            Một lần nữa, La Ngọc ngy ngất. C cảm nhận Gi sẽ l một người hết mnh với ruộng đất, một nh nng học. La Ngọc chưa bao giờ thấy một buổi tiệc chng vnh đến vậy. C những muốn ko di ra mi cuộc chuyện tr ny, v vẻ đẹp cương nghị, v kht vọng khoa học - cng nghệ của Gi đ li cuốn đến nao nức lạ thường.

            Rồi nhiều lần gặp gỡ, chuyện tr, cũng l nắng mưa dưa la vậy thi, Gi cũng hồn nhin, v tư vậy thi, sao La Ngọc say đắm, buồn tủi đến thế. La Ngọc suốt mấy thng nay khng ngui nhớ Gi, cả những giờ ở phng th nghiệm của cơ quan, ở trước mn hnh vi tnh. Nhớ đến thắt lng, nghẹn ngo. Nhớ tuyệt vọng. Nhớ trong v thức, nửa đm, trở mnh, buồn tro nước mắt.

            Một lần, lc sắp vo cuối ma kh nng, La Ngọc c gh một bưu cục để gửi thư cho bạn của ba - ng Phng Thứ nhờ c bỏ ở thng thư gim - c chợt nghe tiếng cho tiếp thị sau lưng:

            - Dầu gội đầu số một đy, c dng thử xem.

            La Ngọc quay lại, ngẩn người:

            - A! Gi! Tưởng ai lạ sao?

            Thật tnh Gi cũng khng ngờ. La Ngọc cũng biết vậy, v hm nay c mặc chiếc o mới mua, c lẽ lạ hẳn đi. Gi hơi lng tng bởi hai ti xch c in những dng chữ quảng co của cng ti dầu gội đầu, với đồng phục tiếp thị vin. Gi vội lấy lại vẻ mặt thường khi chuyện tr với La Ngọc.

            - Ngồi tạm ở đy đi, La Ngọc - dạo ny Gi đ nghe lời La Ngọc, nm đi đu rồi chữ ''chị''. Anh đ bớt ngượng khi chỉ gọi tn c, mặc d nhỏ hơn c đến bốn tuổi. Gi đặt hai ti xch đựng đầy cc lọ, cc hộp đủ cỡ ln bn dn tem - La Ngọc đi lm về sao?

            La Ngọc gật đầu. C mỉm cười:

            - Gi đng l nh v địch chịu kh.

            - Khng. ọang tập lm ''Những kẻ đi rch vĩ đại'' - anh mượn nhan đề một bộ phim, cười rất tươi v hơi c đa tếu.

            - Gi c thể nghỉ tiếp thị, đi uống nước rồi gh đu đ ăn trưa khng? - La Ngọc ni nhanh, quay hướng nhn qua chỗ khc để giấu cht đỏ mặt khi ngỏ lời mời.

            - Cũng c thể. Nhưng Gi đang trn đường về đy. Chiều nay cn phải đi học. Cảm ơn La Ngọc nghe. Hm khc, dịp khc...

            La Ngọc ngượng đến điếng người, nghe r mu dồn ln đầu. C ngồi im khng ni g, nhn quanh lo lắng khng biết c ai ở bưu cục ny nghe lời mời v lời từ chối vừa rồi khng. Gi vẫn hồn nhin, v tư mỉm cười.

            La Ngọc bn vớt vt sỉ diện bằng cch cho Gi, vội ra chỗ gửi xe. Chiếc tm mốt khng chịu nổ my!

            - Để Gi khởi động cho.

            Ha ra Gi đ đứng sau lưng. La Ngọc những muốn bay vt đi như cnh chim để thot khỏi nỗi xấu hổ v bị từ chối lời mời, c đ định rất nhiều lần, v hm nay đ buột miệng thốt ra.

            Nhưng xe đ nổ my.

            - Thi. Cảm ơn - giọng La Ngọc lạnh, nghẹn ngo.

            Chiếc xe loạng choạng, rồi lao đi sau pht hơi mất thăng bằng. Gi chỉ biết nhn theo. Anh biết lm thế no được! Gi hiểu ra tất cả, nhưng oi oăm l tri tim chỉ rung động được khi bắt đng tần số no đ, lại trơ ra với những tần số khc. Thương v mến, ở đy đu phải l yu đương!

            La Ngọc suốt một năm vừa rồi, đi lm ở một cơ quan sinh học nng nghiệp, buồn đến xt xa, tủi thn cho dng dấp th thp của mnh biết bao, đến nỗi nhiều khi c muốn bỏ việc. Chưa thời gian no, nỗi kht tnh, niềm c đơn, nỗi nhớ, niềm thương giy v La Ngọc đến thế. C thấy cả ci người ta ny thảy đều ghẻ lạnh, hững hờ với mnh. Những giờ rảnh rỗi, những chủ nhật, La Ngọc chạy xe gắn my lang thang, ngơ ngất một mnh trn bao đường phố. Đi lần c nghĩ đến rượu mạnh, nhưng vẫn cn tỉnh to để khng gọi, trong nhiều bữa ngồi một mnh nơi qun vắng. Trần Ngt Gi. Gi. Gi. Đ thnh bo tố triền min trong tm hồn đau đớn La Ngọc.

            La Ngọc cũng thừa hiểu, c những tnh yu v vọng, tuyệt vọng, nhưng vẫn cn v mi cn bao tri tim chứa đựng duy nhất, độc nhất thứ tnh yu đương ấy. Khng thể cưỡng lại được, khng cch no dứt bỏ được. La Ngọc chợt cảm thấy tủi thn, thương cho tri tim mnh qu. Bao lần, La Ngọc những muốn khc to, khc trn cho vơi đi, nhẹ bớt. Nhưng chỉ biết cắn chặt mi, ghm lại, cố ghm lại tiếng khc chua xt. Tuổi hai mươi của ti hoang vắng, th kệch, v duyn đến vậy sao! - La Ngọc đ bao lần nhn thẳng vo khung gương trng thủy v nỗi kht tnh, niềm c đơn ngỡ như đ ha đ trong lồng ngực. La Ngọc chm đắm vo phiền muộn, trầm cảm, chỉ thấy mỗi một mặt tối của thn phận mnh. Như một căn bệnh, La Ngọc xem tr tuệ, phẩm hạnh chỉ l con số khng, lại l con số khng trừu tượng, v hnh, v v nghĩa giữa cuộc đời ny, với con mắt của thin hạ. Tại sao con gi phải xinh đẹp mới l con gi nhỉ? Tại sao con gi học giỏi, ti cao, chỉ thm c đơn, bị xa lnh? La Ngọc khng tin vo cc bi thơ, cc cu ca dao, tục ngữ xem ci nết l ci đẹp,cao hơn, bền hơn vẻ đẹp xc thn. Đ chỉ l sự động vin, khch lệ v thương hại. Chn l nằm trong đi mắt của con trai v đn ng. Người ta c thể ra sức để thay đổi sức học, cải tạo nhn cch, nhưng lm sao gọt bớt xương thịt của một c gi th kệch như đ lực sĩ dị dạng? La Ngọc tự ngắm nhn, tự soi mi với tất cả lng căm hận bản thn. Trần Ngt Gi trở thnh kht vọng v vọng, nỗi đau khng thể giảm đau của tuổi hai mươi La Ngọc. Cũng nhiều lần La Ngọc sut tầm thường, tin vo đồng tiền gip đỡ Gi, nhưng vội biết tự khinh miệt mnh, kịp dừng lại. Cũng nhiều lần, c mong ước tất cả mọi tri tim người đều l hầu bao rổn rảng cho tan biến hết niềm đau thn thể th kệch. La Ngọc như một người m, chỉ nhn thấy nỗi đau của ring thn phận mnh. La Ngọc cũng nghĩ, mọi con mắt đời đều c một điểm m bẩm sinh, v phải chăng v điểm m ấy, người ta đ khng nhn thấy vẻ đẹp thuần tinh thần. Khng. Đừng tự an ủi. Chn l nằm trong đi mắt con trai v đn ng. Gi. Gi. Gi. Đ thnh bo tố của tuổi hai mươi La Ngọc. Căm hận, đay nghiến, tự mạt st bản thn, ấy l La Ngọc, l tuổi hai mươi của c. Một nỗi bệnh bỗng trở nn mn tnh v trầm kha!

 

 

 

15

 

 

 

            Trn chiếc Sa-li (Chaly) mu trắng, mới được ba m gởi tiền về cho c mua lại ở một tiệm chuyn bn xe cũ, Song My đi vng qua mấy con hẻm nhỏ với chiếc khẩu trang, với chiếc mũ rộng vnh c thể gấp nhỏ lại được, trước khi đến lớp học vi tnh. C đ đi ngang qua trước căn nh nhỏ c muốn trng vo. Giờ chẳng cn ngạc nhin đến sửng sốt, đau đớn bng hong nữa. ọy l lần thứ ba Song My gh mắt nhn kĩ căn nh ấy với những người, những đồ đạc trong ấy. Khng thể nhầm được, căn nh đ được sang nhượng cho người khc. Song My dừng xe gắn my bn lề đường, cất khẩu trang, mũ vải mềm c vnh cứng vo cặp da, lại đặt sau lưng - c một dải dy chong cho ngang ngực. C cảm thấy buồn v giận đến nghẹn ngo.

            Anh Mai Tự đ bỏ dạy học ở trường trung học dn lập gần Sen Trắng, Song My đ biết. Lc ny, r l chắc chắn  rồi, anh ấy cũng đ bn nh để đưa vợ con đến nơi khc. Song My khng cch no tm được. Nhưng tm để lm g! Biết vậy, nhưng c vẫn muốn tm để ni một cu g đ. Cu g, đến lc ny Song My cũng khng r. Tm trạng hụt hẫng, tức tối, buồn phiền đ hnh hạ Song My suốt ba thng nay, đẩy Song My rơi xuống mức điểm trung bnh ở k thi cuối năm học! Thi, cũng đnh! Chẳng lẽ tm gặp để chỉ nghẹn ngo: ''Thế m bảo vợ anh đ lm hồ sơ li dị!''!?

            Song My đến lớp học vi tnh. C lm những bi tập bằng mười ngn tay trn cc phm chữ rất v thức, chỉ thức trong tnh trạng đầu c chập chờn, mụ mị, t điếng.

            Hết giờ học, đẩy xe ra cổng, đi mắt u m vẫn bất gic tm bng dng quen thuộc của anh Mai Tự, v cũng khng cn buồn được nữa khi đ bặt tăm anh.

            Đường phố dịu mt trong hơi mưa cn lại. Đn phố với đn xe cộ vẫn rực rỡ, nhấp nhy, di động khng ngớt. Cuộc sống vẫn thế, c g khc đu. Hai mươi tuổi, xinh đẹp, thon trn, v chắc rồi nếu lại cố gắng, Song My thừa sức để c bằng cử nhn, bằng vi tnh, bằng ngoại ngữ loại giỏi trong tay. Thnh phố vẫn thế. Đm vẫn thế. Ngy vẫn thế. Song My c g khc đu, khi anh Mai Tự đ lặng lẽ dọn nh, m thầm bỏ dạy. Song My tự bảo, đừng buồn. Rất mơ hồ, hầu như v thức, Song My khng cảm thấy mất mt, hối tiếc (!). Chẳng c g qu bu để phải n hận (!). C điều, Song My đau xt v bị xc phạm: bị bỏ rơi trong một cuộc chơi, sự bỏ rơi của anh Mai Tự, người đ yu c, người c đ yu, hết mnh, trọn vẹn, say đắm. C g đu để buồn. Như một cuộc li dị, nhẹ nhng, chng vnh, tuy hơi bất ngờ v chỉ do một pha!

            Hai mươi tuổi, đ hai đời chồng, cứ xem như vậy đi, th c sao đu. Hoi Hương, cả Hong nữa, chả từng bảo với Song My như thế l g. ''Để lm g nhỉ!'' - anh Mai Tự cũng thường xuyn xem như mọi sự đều l hư v đ thi!

            Song My cười v cảm một mnh, loanh quanh trn đường phố. Định gh vo qun c ph no đ với đn mờ v bng tối, nhưng thấy khng nn tự đnh đồng với cc c gi ăn sương, Song My muốn đến nh một bạn gi cng lớp. Chắc c bạn ấy đ ''li dị'' một, hai lần g rồi, như mnh thi. Hai chữ ''trinh trắng'' đu cn c trong từ điển tuổi hai mươi!(!). Nhưng chẳng lẽ về Sen Trắng để ngồi rồi nằm trơ mắt, ro hoảnh bn nữ thnh lỗi thời c tn l Tre Trc? Nữ thnh ư? Cứ đăm đăm tnh ton cho ci được gọi l cống hiến v hạnh phc. Xưa rch. Khng nn về nh lc ny. Giả vờ l gi ăn sương thử sao. C sao đu!(!).

            Song My lưỡng lự rồi chọn một qun nước. Chẳng hiểu sao c lại gh vo một qun kh lịch sự. Song My toan lm hư đời lun cho anh Mai Tự biết, nhưng lại yn tm lc nhn quanh, thấy đn sng, khng ai c vẻ l gi ăn sương cả.

            Sau thong định thần của c, tiếp vin bước đến bn với mảnh giấy bọc nhựa liệt k tn thức uống. Song My chỉ vo một dng chữ. Chiếc quạt phả hơi nước lnh lạnh bn cạnh, khng phải quạt my bnh thường hay gặp, cho Song My một cht gi cao nguyn, một thong đm Bun Ma Thuột.

            Năm su tuổi, Song My rời Quảng Trị, cng ba m vo cao nguyn ấy. Cao nguyn bụi m trời, buồn mun thuở (5) nhưng dễ thương biết mấy. Một thời thơ ấu cơ khổ nhưng ấm p. Những năm thng tuổi nhỏ lấm lem đất bụi, bn lầy nơi những kẽ chn, nhưng vầng trn lun được chiếu sng bởi lời bảo ban nghim khắc, ngọt ngo của ba m. Để rồi, tất cả, như bị lốc xoy cuốn sạch, lại nm vo c bao cuốn phim, cuốn sch, băng nhạc, đen ứ mọi ng tm tr. Cuộc sống tỉnh lị đ thay đổi. Khng ai c thể cn l mnh trước đ. Thuận theo hoặc phải giằng x, trăn trở, chống trả mọi cm dỗ. Tội lỗi đ được bảo chứng bằng mức sống kh hơn, nn tội lỗi xem ra dễ chấp nhận. Trong sạch v ngho kh, b buộc? Tội lỗi v no đủ, bung thả? Hy chọn lựa! Mi đến sau ny Song My mới hiểu r như thế. Bấy giờ, tuổi mới lớn, cơn lốc thời kinh tế thị trường đ cuốn c b Song My ra khỏi vng tay gia đnh, c no c biết. Ba m, chị Tre Trc v cả Đất nữa, đu biết Song My đ bắt đầu phiu lưu, mộng tưởng với mối tnh đầu. Chỉ mơ hồ, phong thanh. V với tr c thng minh, tri tim nhạy cảm, Song My tự hnh thnh cho mnh một quan niệm sống chưa nhất qun. Trong Song My vẫn m ỉ, vẫn bng nổ một khối mu thuẫn! Thi rớt. Rồi gi từ Bun Ma Thuột v mối tnh đầu. Si Gn với biệt thự Sen Trắng, với thầy gio hai mươi bảy tuổi Mai Tự, với trường đại học đ thời trang ha tất cả, tất cả đ đổi mới với những trả gi đ tiện khng nn c, v với hai người bạn trọ học Việt kiều nữa chứ, tất cả v tất cả, đ lm khối mu thuẫn trong Song My, nửa đen nửa đỏ, thnh một khối đen đa nhưng bng ngời như ngọc. Ngọc đen. Trong vắt? Tuyệt đẹp? Nhưng khng phải ngọc. L một lẽ sống. Hết mnh. Khng hối tiếc. Tri tim đen ngời, đen lng lnh (!). Như một đột biến, Song My hon ton mới. Song My khng cảm nhận sự thay đổi trong tm tr một cch mơ hồ. Hoi Hương chẳng ni với c l g, vo một chiều no đ:  

            - Đạo đức l quy ước x hội thi. Đạo đức hay tội lỗi l ty cch đnh gi của x hội - Hoi Hương đ đủ từ tiếng Việt để diễn đạt tưởng. Cầm thm bn tay cuốn tự điển cỡ vừa, c ni - Ngay chuyện con gi phơi đi, phơi ngực, phơi bụng giữa phố, ở giảng đường, ở nh thờ, ở cha cũng vậy. Mọi người ở truồng, ở trần vẫn l đạo đức, phẩm hạnh, nếu cả động đồng, ton x hội chấp nhận như vậy. Đn ng vẫn cn ở trần suốt ngy đ!

            - C l - Song My cười th vị v tưởng lạ v mới - Ton thế giới l một bi biển với o tắm hai mảnh, cũng được chứ sao - c bỗng trng tro một cch thời thượng.

            - Hoan h Song My! Pờ-ly-boi (playboy), dịch thế no nhỉ? - Hong cười ha hả - Cậu trai trẻ chịu chơi. Lũ trẻ chịu chơi. Phải chịu chơi chứ. Chịu chơi l phẩm gi mới, đạo đức mới. Lm việc hết mnh, năng suất, hiệu quả tối đa, cũng phải chịu chơi hết cỡ, chịu chơi tận cng. Đấy l đạo đức mới. Đấy l sự giải phng khỏi những gio điều cổ lỗ, những tri buộc cũ mm. Thỏa mn mọi nhu cầu! Tnh dục mun năm! Nếu ton thế giới đồng tm nhất tr như vậy, th đấy l quy ước mới, đạo l mới. Khng giy v, băn khoăn g. Đ khng xem ci g l tội lỗi, lm g cn tội lỗi trn đời. Đ l cch hay nhất để thanh ton tội lỗi - hng biện, Hong lại phải nhu my tm từ.

            Song My hỏi anh Mai Tự, với giọng cn hơi ngượng:

            -  Phải khng anh?

            - Đng. Đạo đức chỉ l quy ước x hội. Lỏng lẻo? Chặt chẽ? Tự do v bờ bến, khng giới hạn? Ty x hội no với sự lựa chọn mức độ no. Đạo đức cũng c giới tnh, tiến trnh, địa bn của n. N khng đứng yn. C phong tục bầy đn, c phong tục bn khai, c phong tục Phương Ty, c phong tục Phương Đng, cận đại v hiện đại - anh Mai Tự hơi lng tng, rối rắm bởi phải thừa nhận một điều thật khng bằng lng lắm - ọạo đức v v đạo đức, biện biệt như vậy để lm g nhỉ! - anh bỗng thấy gh tởm cho miệng lưỡi của mnh qu, nhưng cố trấn tĩnh - Ti cảm thấy bị khủng hoảng thật sự. C lẽ cc bạn gip ti tm một mức độ, một giới hạn hợp l, v c tnh mục đch nữa.

            - Để lm g nhỉ! - Hoi Hương bật cười, lặp lại cu cửa miệng của anh Mai Tự - Nhưng anh giải thch r v chậm cho em đi. Em khng hiểu lắm.

            - Mọi cch ăn, mặc, ht h, tắm rửa... đều c mục đch, tức l để lm g. Chẳng hạn, tại sao phải phơi đi đến mức tối đa như thế? Tại sao phải mặc vy thật ngắn? Tại sao mặc vy m khng mặc quần? Tại sao phải xẻ xường xm nửa kn nửa hở? Tại sao p mở phần ngực? Tại sao phơi rốn? Tại sao v tại sao? Để lm g? Động cơ? Mục đch? Ai khởi xướng? Tại sao khởi xướng? Ai hưởng ứng? Tại sao hưởng ứng? - anh Mai Tự lại dịch sang tiếng Anh, với nhiều mệnh đề khởi đầu bằng cc từ c phụ m đầu l WH: Why? When? What? Which? Who? Where? (Tại sao? Khi no? Ci g? Ai? Ở đu?) v từ How (thế no?).

            Anh Mai Tự ci đầu, thấy mnh đứng đắn hẳn. Anh biết mnh đang bị phn thn như đ bị một nht đao bổ dọc từ đỉnh sọ đến chỗ, xa xưa, của loi người, l đui, rồi được rp lại. Khng biết c rp một nửa của loi động vật no khc, hon ton đối khng với một Mai Tự cũ, vo nửa đch thực l Mai Tự xưa nay, để thnh một Mai Tự ngụy tn lc ny chăng? Khng. Con th bản năng thấp hn mai phục sẵn trong tim đen mỗi người!?

            Đ l lc bốn người ngồi ở bn đ trước sn biệt thự Sen Trắng, dưới gin hoa tm ngan ngt, l ken dy, xanh mượt, một chiều no đ lu. Chiều ấy, c hiểu theo cch của mnh!

            By giờ, trong qun c ph trng kh sng sủa, lịch sự ny, Song My vẫn thấy quy ước mới ấy đu phải sai. Sai hay đng đều v nghĩa, nếu đi, bo, sn khấu, nh trường...  chấp nhận. Linh mục, nh sư cũng im lặng, khng ging ln tiếng chung no để phản đối, l đ chấp nhận. Nếu c, cũng nửa vời. Nửa vời l đồng la nhưng cn cao đạo, giữ kẽ, thủ thế. Khng cn g để ni! Song My đ đột biến với tri tim đen ngời, đen lng lnh trong ngực. Mu huyết trong c khng thể l hắc n, cũng lng lnh đen, si nổi, mặn nồng, rạo rực. C đ yu thầy gio Mai Tự trẻ trung hai mươi tm tuổi, rất đỗi ti hoa, v cng tr tuệ. Hết mnh. Khng hối tiếc. Đến lc anh Mai Tự đ dọn nh ra đi, c lẽ biền biệt, Song My cắn chặt mi, tự bảo, khng hối tiếc. C cảm thấy nhục nh v khng đủ sức nu ko anh, khng giữ được anh sau ci Tết năm nay mấy thng.

            Ngước mắt nhn ln khoảng trời đm, bị cắt bởi những mi nh, Song My thấy đậm đặc bng tối. C cảm thấy hững hờ, dửng dưng với tất thảy. Chẳng c g để buồn. Ngy mai lại đến lớp Anh ngữ, ngy mốt lại đến lớp vi tnh, cứ thế, đến hết k  nghỉ h, rồi lại vo năm học mới. Cứ thế, vẫn học, c thể lại yu đương, cười ni, tươi vui, xinh đẹp v thng minh. C g đu để buồn! Buồn, để lm g nhỉ! Song My mỉm cười, hồn nhin sa đọa, hồn nhin suy đồi, su sắc v tinh tế với tội lỗi. Sa đoạ, suy đồi, tội lỗi l đức hạnh mới, phẩm gi mới cơ m! Đu phải l bệnh tuổi trẻ! Thuốc chữa lm g! (!).

            Song My mỉm cười một mnh, thấy mnh sẽ chết trong một vũng mu dưới cc bnh xe lầy lụa xương thịt của chnh c, lt nữa, trn đường về. Nụ cười chợt chết cứng với đi mi đỏ mọng v hai hm răng đều đặn, trắng ngời, h mở, trn gương mặt bằng gỗ của Song My, lc ny, trong qun c ph sng sủa, lịch sự. Thế l cũng hết mnh. Sống hết mnh. Chết hết mnh. C g đu để vui hay buồn!

            Chiếc quạt my vẫn phả hơi sương cao nguyn vo Song My. Li nước chanh lạnh buốt trong tay. Ngụm nước ngọt chua tri vo lồng ngực nỗi rt mướt của tuổi thơ miền đất đỏ xa lắc ấy. Song My rng mnh. C chợt thấy tưởng về ci chết qu rng rợn, bất nhn. Sống đ gy tai họa cho người khc, chết cũng gy tai họa cho người khc nữa sao! C bao ci chết lặng lẽ, m i v cũng hết mnh với chỉ ring mnh. Song My c on trch g ai đu, kể cả anh Mai Tự, kể cả Hoi Hương, cả Hong, kể cả bao kẻ đầu độc bằng văn chương, bằng phim ảnh khc! Chất độc c l luận! Chất độc bọc đường v gy nghiện!

           Ồ, ha ra cc khi niệm thiện với chữ nghĩa của n, vốn đ kh trơ với Song My, lại trượt qua mạch nghĩ, v Song My ngỡ ngng được đnh thức.

            Ồ, nạn nhn biện minh cho thủ phạm! Song My bỡ ngỡ với chnh Song My, trong thong sững sờ. C thấy mnh mu thuẫn. Mỗi việc đều c trường hợp cụ thể của n. Cht lng nhn ngu ngốc. Rởm. Buồn cười. Thi, qun đi. Sm hối thế cũng đủ rồi. Chết lm g nhỉ? Cch giải quyết no trong v thức trồi ra ngu dốt thế, hn mạt, bạc nhược thế. Song My thức r trong c đang c sự giằng x giữa sa đọa v hướng thượng. C chợt thấy mnh hơi thiếu tỉnh to v rối.

            Đn vẫn sng. Qun cũng lịch sự đấy chứ. Việc g chui vo bng tối. V m nhạc cộc lốc bỗng cơ chừng m dịu.

 

I stand alone in the darkness.

The winter of my life came so fast.

Memories go back to my childhood.

Today I still recall.

 

Oh how happy I was then.

There was no sorrow, there was no pain.

Walking through the green fields.

Sunshine in my eyes.

 

I'm still there everywhere.

I'm the dust in the wind.

I'm the star in the northern sky.

I never stand anywhere.

I'm the wind in the trees.

Would you wait for me forever.

 

            Bi Forever của Ti-m Tn-k-ki (Timo Tolkki), ban X-trt-t-ve-ri-ớt (Stratovarius) trnh by. Hnh như đ l nhạc phim. Cuốn phim Mối tnh đầu c no đ xem, chẳng biết hay hay dở. C thấy đứa bạn chp lời, tập ht, c lẽ từ một tờ bo no đ. Bạn c bảo phim ấy xưa hay mới sản xuất, cũng khng cần biết, n chỉ ht theo cch cảm nhận của n (6). Song My sực nhớ, lắng nghe. Ồ, Mi mi!

 

                        em đứng lẻ loi trong bng tối

                        đến qu vội vng, ma đng đời em!

                        k ức, xin quay về tuổi nhỏ

                        hm nay em cn gọi lại [cng đm]

 

            Buồn qu, chỉ cn biết lm bạn cng bng đm buồn thi sao? C lẽ vậy, chẳng cn ai thn thiết, bạn b. Cứ thm vo ca từ một hnh ảnh (nhuận sắc thế c ngng khng nhỉ?).

 

                        ồ, rồi em hạnh phc biết bao

                        [thuở] khng nỗi buồn phiền, khng niềm

                                                                                   đau khổ

                        qua những cnh đồng xanh, em đang thả bộ

                        nắng trong đi mắt [ , xn xao]

 

            Thm vo một hnh ảnh nữa chăng? Hay nơi khe mắt em, nắng đọng ngọt ngo? Nước mắt tuổi thơ c vị ngọt. Song My mỉm cười phng tc. C qun khuấy nỗi buồn, niềm đau t dại. Bản nhạc đ hết lu rồi. Trong tr nhớ Song My lc ny l nt chữ của người bạn gi. Song My bị ca từ tiếng Anh li vo một tr chơi dịch thuật.

 

                        ka [xem], em vẫn cn sống ở mọi nơi

                        l bụi trong gi, l ngi sao trn vm trời

                                                            phương bắc [ấy]

                        l gi trong [rặng] cy, chẳng bao giờ, nơi

                                                            đu em đứng lại

                        mi mi chờ em chăng anh?

 

            Nhạc sĩ Ti-m Tn-k-ki! ng ấy l người nước no nhỉ? C thể, l một c gi như mnh chăng? Biết đu! Đng l tr chơi tr tuệ, tm hồn ny đ cứu rỗi niềm đau đ trơ lại của Song My. C đ hon ton tỉnh to với niềm vui nho nhỏ, như niềm vui leo lt của ngọn đn trong đm của đời mnh. Cũng đ đến giờ để về. Chn rưỡi, muộn rồi.

            Đm ấy, Song My chp vo sổ tay bản dịch của c. V c khng muốn sống đời sống của linh hồn người chết cht no. Đời mnh đ hoen ố, đ hỏng ư? Th lấy nh sng mnh đ tạo ra để tẩy rửa, để sống lại. Cũng khng thể tẩy rửa. Chỉ lấy nh sng của kim cương tự sng tạo đặt cạnh vết bẩn phẩm hạnh. V lm lại cuộc đời mnh. V sng tạo. V sống đẹp. Một nhn cch khng t vết nhưng khng sng tạo cũng v nghĩa, sao bằng một ti năng trt hoen ố, biết biến niềm sm hối thnh kim cương tỏa sng ci đời. Dẫu sao, cũng trt dại mất rồi! Hy để vạn giọt mồ hi với khối chất xm v tri tim thắm đỏ của mnh sng mi nơi nơi!

            ọm ấy, Song My nằm thao thức bn nữ thnh đch thực của gia đnh c. C đu biết Tre Trc thầm khc thương v buồn cho em gi l mnh! Thật ra, Tre Trc no đ hiểu hết Song My bao giờ!

 

 

 

16

 

 

 

            Buổi tối thứ bảy, Hng đang ngồi trước bn viết, xem lại một số bản vẽ cơ quan đ giao cho anh nghin cứu. Lật giở cc tờ giấy can khổ rộng, tnh ton lại cc thng số kĩ thuật bằng my tnh bỏ ti v đủ cc loại thước vẽ thiết kế, lại ghi một số kiến ring vo sổ cng tc để lm bản trnh. Hng thỉnh thoảng lại mỉm cười, mỗi khi nghe những cu đa tếu đ được ghi lại trong cuốn băng hnh đm cưới của vợ chồng anh. Tre Trc cũng mỉm cười một mnh trước mn ảnh nhỏ, với hộp viễn khiển trong tay. C đang ngồi ở ghế xa lng, nhn ngoảnh ra my truyền hnh đặt trong tủ knh, dựa vo vch trong mặt tiền. Trn bn nước trước mặt, cy bt bấm đặt giữa cuốn sổ tay đang mở ra.       

            Sau đm cưới khoảng một thng, Tre Trc đ được một cơ sở kinh doanh về dịch vụ khch sạn v du lịch tư nhn mời đến để phỏng vấn tuyển dụng. Lại hơn một thng thử việc với chức năng phải đảm nhiệm l lm hướng dẫn vin trn cc chuyến tham quan, nay c đang phải nhận thiết kế chương trnh tổ chức lễ thnh hn tại nh hng. Lc ny, sau mươi cuốn băng hnh đm cưới của cc cặp c du ch rể no đ, c đ xem suốt cả tuần qua, Tre Trc nghin cứu băng hnh về lễ hỏi, lễ cưới của Hng v c.

            Tre Trc thấy cng việc qu dồn dập, qu tri khoy. ọể hiểu một di tch, c thấy đ khng đơn giản, nếu cần nghin cứu thấu đo. Tre Trc lo u biết mấy khi cng cc khch tham quan ngồi trn xe, v khch c thể hỏi những cu c chưa thể trả lời được với vốn tri thức sơ si về một di tch cụ thể. Lại bị chuyển qua dịch vụ cưới hỏi ở nh hng! Tre Trc hon ton ngạc nhin về cch lm việc của cơ sở tư nhn ny. ng gim đốc người Hn Quốc, vợ l người Việt: Kim v Hương Trm. Nhn vin cũng gọi ng chủ Kim l Gim (James). Hai vợ chồng ny vẫn mặc sự bỡ ngỡ, bối rối v ngạc nhin của c.

            By giờ c đ hiểu. Cơ sở tư nhn ny chỉ kinh doanh với quy m nhỏ, c tnh chất kinh tế tư bản tư nhn cấp thấp, chỉ vỏn vẹn về cơ sở vật chất l một nh hng, một khch sạn với số phng khng nhiều, v su chiếc xe loại mười hai chỗ ngồi. Đ chưa phải l một cng ti trch nhiệm hữu hạn. Người đứng tn trn giấy php kinh doanh lại l c Hương Trm. C lẽ ng Kim ny đang thăm d thị trường hay đang trốn thuế g đ.

            Thực ra Tre Trc đ tự đặt ra yu cầu qu cao. C cứ mang tm l của một sinh vin, nghin cứu ci g phải thật đến nơi đến chốn về ci đ. Ho ra ng Kim, c Hương Trm khng cần đến một chuyn gia, một nh nghin cứu. Họ chỉ cần cc hướng dẫn vin c ngoại hnh đẹp, duyn dng, biết cười thật tươi, ni được tiếng Anh giao tiếp, v chỉ thế. Với mắt họ, Tre Trc qu đạt yu cầu để lm hướng dẫn vin. Nay họ muốn thử thch c ở lĩnh vực dịch vụ tổ chức đm cưới?

           Tre Trc thấy hơi nản lng. C cũng khng yn tm, mặc d đon biết mức yu cầu của họ. C lẽ họ chỉ muốn Tre Trc cứ xem cc đm cưới người ta tổ chức thế no th tổ chức thế ấy, v lập định mức ty cc mức gi cả khch hng thường chọn lựa. C điều, bởi cn mang tm l sinh vin, Tre Trc vẫn như một nh nghin cứu trước cc băng hnh đ nhờ Hng tm mượn.

            Những hnh ảnh về những ngy hạnh phc nhất của Hng v Tre Trc đang được pht lại từ my băng hnh nối với my truyền hnh. Tre Trc đu phải mới xem lần đầu, dễ chừng đ bảy, tm lần trong ba thng vừa rồi, sao c vẫn thấy cn nguyn vẹn cảm xc trong ngy cưới. Thi th cứ mặc ng b chủ Gim Kim - Hương Trm với cng việc của họ! Tre Trc lc ny vừa xem mn ảnh nhỏ vừa xem cả hnh ảnh cn đọng mi trong tr nhớ của mnh.

            Đến by giờ Tre Trc cũng khng ngờ Hng với c lại cng nhau lập gia đnh ring sớm v vội đến thế. Mới yu nhau vỏn vẹn su thng đ định ngy lm lễ giạm hỏi. Trong lễ hỏi, lại bn tnh lun lễ cưới. Tnh cho di hơn, từ lần gặp nhau đầu tin ở cổng Sen Trắng với lỉnh kỉnh va li, ba l đến ngy thnh hn với nhau, cũng chỉ mười một thng rưỡi. Bước ngoặt lớn của đời người ho ra đơn giản đến thế, v xem ra rất may mắn, thuận lợi, sau ba thng quen nhau, su thng yu nhau...

            Gương mặt của Hng dưới chiếc khăn đng cổ truyền mu xanh đậm bằng lụa nom vừa rạng rỡ vừa ngố ngo, vẻ ngố ngo của một chng rể hạnh phc. Hm ấy, Hng mặc chiếc o di nam cng mu với khăn đng, chiếc quần vải trắng, đi giầy đen, bn cạnh Tre Trc, khăn vnh, o di mu đỏ, với quần trắng vải dy, đi hi cũng mu đỏ. Trong quốc phục tự nghn xưa, họ nhn nhau u yếm, ngỡ ngng. Vẻ ngố ngo một đi khi no đ ở Hng, c lẽ Tre Trc nhn thấy bằng sự cảm nhận với gic quan no đ nhiều hơn, chứ khng chỉ bằng mắt. Hng lại say ngắm, cảm nhận về Tre Trc ở một đi khi, với cng một ấn tượng như vậy, nhưng được gọi l vẻ bỡ ngỡ. Ngay cả Gi v Song My trong vai tr phụ rể, phụ du, cũng với quốc phục, cũng đi khi hơi bối rối với cc nghi thức đ được dặn d trước kh kĩ. Dẫu sao, với quốc phục, họ đẹp hẳn ln.

            Tre Trc nhn khung hnh đang được chiếu với nụ cười. Thật ra c g đu nhỉ! C khc nhau t nhiều trong trang phục, nơi chốn, v qung cch của hai nơi cư ngụ, đng trai - đng gi, ồ, nghi thức tn gio nữa chứ, cn lại đm cưới no cũng như nhau, trong những cuốn băng c tham khảo.

            Rời mắt khỏi khung truyền hnh, Tre Trc xuống nh bếp pha hai li nước chanh. Khi vắt chanh xong, c đi nhanh sang nh chị Y Sng xin một hộc nhỏ nước đ tủ lạnh.

            Bỏ cc vung nước đ vo hai chiếc li đ khuấy đường xong, Tre Trc lau tay, bưng đến bn Hng đang lm việc một li. Hng nhn li nước đặt trn chiếc đĩa, ngoảnh mặt nhn Tre Trc, mỉm cười. C cũng mỉm cười u yếm.

            Khi Tre Trc trở lại ghế xa lng, khung hnh đang chiếu cảnh Hng v c lm lễ gia tin trước bn thờ ở nh Hng. Những người thn thuộc của hai họ, cc khch qu lớn tuổi đang chứng kiến lời thề nguyện vang khẽ trong tm của đi vợ chồng trẻ. Hương khi, nh nến v hoa thơm trong khung hnh đến lc ny vẫn khiến Tre Trc cảm động như hm ấy c đ rươm rướm nước mắt.

            Nhấp một ngụm nước chanh, Tre Trc nghe ngọt thanh, mt lạnh trong cuống họng với một niềm vui nh nhẹ. Hng bưng li đ chanh đến bn xa lng, đặt li xuống mặt knh. Anh nhn cuốn sổ mở v cy bt cạnh đấy:

            - Việc ny chưa quen, đ bị chuyển qua việc khc! V l thật. Lm việc vậy th qu mệt - Hng ni - Tổ chức lễ tiệc đm cưới, c g đu m vất vả thế!

            Tre Trc nhẫn nại:

            - Lm thu ăn lương, phải ty thuộc. Yằ của ng b chủ l muốn lm cch no để thu ht khch hng. Tất cả v lợi nhuận m. Nhưng em thấy chắc rồi phải lm tri với lng mnh qu. Thường l b chủ gợi cho khch hng lm đm cưới kiểu Ty!

            Hng nhn ln khung truyền hnh. Người đn b to mập gấp rưỡi La Ngọc với nụ cười hết sức vui vẻ đang pht biểu. Đ l vợ của ng Vũ Hồng Ng, m của Vũ Thương Hoi. B cũng c tn l Ngọc, Trương Thị Hồng Ngọc. Hng cười, xem v nghe b ni. Anh chưa thấy ai khi hi rất nh v vị như b. Đang bực mnh gim vợ, Hng cũng khng thể khng thấy li bia b Hồng Ngọc đang nng ln trn bn tiệc l ngon lnh. Vẻ to mập, nặng nề của b trng cũng nhẹ nhng hẳn.

            Thấy Hng mi nhn khung truyền hnh v cười, Tre Trc cũng chẳng ni g nữa. C thấy bản tnh của mỗi người hnh như phần lớn khng do vẻ bn ngoi của cơ thể quy định, m do hon cảnh, tạng chất của người ấy. C cũng nhn b Hồng Ngọc, mỉm cười.

            - Kể cũng lạ thật nhưng lại bnh thường mất - Hng ni, khi khung truyền hnh đ chuyển qua cảnh khc - Người Việt th đm cưới theo kiểu Việt cho rồi! By đặt Tu với lại Ty! Tre Trc thấy khng, anh quẳng hết mấy chữ Hn, kể cả hai chữ song hỉ, nm lun cả chữ Anh, kể cả happy (7) ra khỏi đm cưới của mnh. Bệnh rởm kinh nin ny kinh thật! - tiếng cười lớn của Hng lm cu ni bớt vẻ mỉa mai, cả cht bực bội cn vướng vất trong anh.

            - Nhưng anh đi thiết kế, xy dựng nh cho thin hạ, họ bảo xy nh kiểu Nga, kiểu , anh lm sao? Cũng phải chiều khch chứ! Rồi cn phải chiều theo gim đốc nữa!

            - Khốn nạn l chỗ đ. Đng l phải lm việc tri với lng mnh thật - Hng nhn vợ - Khng biết phải lm việc ra sao đy!

            Hai vợ chồng trẻ lại nhn ln khung truyền hnh, im lặng.

            - Ho ra La Ngọc vậy m đỡ khổ tm nhất. Th nghiệm sinh học nng nghiệp đu phải băn khoăn g, tri lng g. Với khoa học - cng nghệ tự nhin, l đỡ dằn vặt nhất - Hng thở di.

            Anh uống một ngụm nước, lại nhn Tre Trc đang suy tư:

            - Em c thấy khổ tm lắm khng? Hn Quốc với mnh l đồng văn m.

            - Nhưng ng Gim Kim l Hn kiều Mỹ. ng ấy sinh trưởng ở Mỹ, mang quốc tịch Mỹ, gần gần như Hong v Hoi Hương nh mnh! Khổ vậy!

            - Em đang mang bầu, lm việc kiểu đ, thay đổi chức năng hoi, cũng hại lắm. Thai cn non thng qu m... Kể ra cũng nhạy qu - Hng cười - chắc ngay đm tn hn lun đ.

            Tre Trc vẫn cn đỏ mặt:

            - May khng phải l đm rượu ch tiệc tng ấy. Rượu bia vo, lỡ thụ thai, mẹ em bảo, sau ny con ci kh nui, c thể bị bệnh thần kinh, rồi giống ni cũng chẳng ra g! Anh l cha ẩu! May l sau đ hai mươi ngy. Thai cũng hai thng rồi.

            Hng cười, chợt ngẫm nghĩ sau thong giật mnh:

            - Gi như lương hng thng anh kh hơn, em nghỉ lm hẳn ở đ. Sinh xong, tnh sau.

            - Ci g anh cũng nn nng hết! Lẽ ra, phải sau năm năm mới tnh chuyện c con. C con sớm, kẹt lắm!

            Hng im lặng, lại nhn ln khung truyền hnh. Khng phải anh khng biết điều đ, nhưng anh qu yu Tre Trc. Hng cũng khng phải c bản tnh nn nng đến mức như mấy lu nay, nhưng anh sợ phải mất Tre Trc khỏi vng tay của mnh. Đm cưới vội, c con vội, để sự rng buộc vo nhau thm bền chắc, thm thắm thiết. Tự tin, tự ho trước mọi người, mọi sự, nhưng chỉ ring với Tre Trc thi, l Hng lại cần đến sự rng buộc ngoi sức mạnh năng lực, phẩm cch, cc gi trị của ring bản thn anh. Anh phải vin vo hn nhn v vội c con với c. Điều ny chỉ ring một mnh anh biết. Đ l điều su kn trong Hng. Hng rất yu vợ, v v qu yu vợ, anh sẽ khng bao giờ giải thch cho c hiểu sự vội v, nn nng của anh. Hng cũng km chế bớt sự chiều chuộng si dại của anh đối với vợ, mặc d anh thch được chiều chuộng vợ biết bao. Điều ny, cũng v anh sợ c sẽ dần dần xem thường chồng. Khng hiểu c đng khng, nhưng Hng tin vo b quyết giữ gn hạnh phc vợ chồng của ring anh l vậy.

            Ngẫm nghĩ một lc, Hng ni với Tre Trc:

            - Hết đạo thờ cng tổ tin, đến di tch lịch sử, by giờ qua phong tục cưới hỏi! Hnh như Tre Trc c số lm nh dn tộc học, Việt Nam học g đấy.

            - Th em học khoa ngữ văn m! Hai năm cuối cc thầy c gio lại hướng cho em về văn ho học! Đng l hơi lệch với khoa ngữ văn t nhiều. Lẽ ra, em cn phải học cao học văn ha kia ! V anh đ! Cứ nn nả cưới hỏi!

            Hng cười thch ch :

            - Hng ny cũng c sức chi phối gh gớm! Thi được, anh rng đi lm nui vợ đi học thm. Được chưa?

            - Đ nghin cứu ci g đến đầu đến đũa đu! - Tre Trc tru mến nhn chồng.

            Hng nhn ln khung truyền hnh, cảm nhận niềm hạnh phc lng lng trong mnh. Hạnh phc đi khi rất trẻ con, buồn cười như vậy đ! Hng lại nghĩ đến việc đền b cho vợ về ch nguyện được học thm, được c điều kiện nghin cứu. Anh đăm chiu hẳn.

            Trn khung truyền hnh, đang l lễ lại mặt, một nghi thức sau ngy cưới đng ba hm. ng Phan Lưu Hn, b Huỳnh Thị Thạch Hn, ba m của Tre Trc, từ Bun M Thuột về dự lễ cưới của con gi, ở lại Si Gn chơi sau ngy cưới đến một tuần. ng b cng con gi v con rể đi thăm b con bn họ ng Phng Thứ, theo sự hướng dẫn của vợ chồng ng Thứ. Đ l một nghi thức nghn xưa. Ngoi sự thắt chặt tnh thng gia của hai họ, Phan - Phng, cn c những ẩn nghĩa rất tế nhị. Chnh vẻ mặt vui vẻ của chng rể sau ngy cưới ni ln tất cả gi trị phẩm hạnh, trinh trắng của c du. Chnh bốn nụ cười của ba m hai bn trước từng gia đnh b con cũng đủ cho họ tộc yn lng, mừng vui về hạnh phc của Hng v Tre Trc. Đng l thắm thiết trầu cau, mặn nồng gừng muối, hai biểu tượng khng thể thiếu được. Những con đường lng ở Hc Mn, qu hương gần như trở thnh nguyn qun của Hng, với chỉ mươi gia đnh thn tộc ở rải rc tại đấy, tươi tắn những lời chc, những nụ cười, hiện ln ở khung truyền hnh. Rồi lại khung hnh của Hng - Tre Trc trong quốc phục. Người quay phim cn lồng vo biểu tượng trầu cau - gừng muối bn biểu tượng pho cưới. Trầu cau cn rất t người ăn, pho cưới khng ai đốt nữa, nhưng mi mi thắm thiết, rộn r. V những bi ca mặn nồng hạnh phc, đậm đ hiếu nghĩa. V hoa, ngt hương, rực rỡ.

            Xem lại đến lần thứ tm cuốn băng hnh, Tre Trc đến by giờ cũng khng hiểu hết v sao gương mặt em gi mnh lại buồn đến vậy. Cơ hồ một niềm hối tiếc đến nghẹn ngo, t điếng m ln gương mặt Song My. Suốt cuốn băng, chỉ thấy mặt Song My như ho gỗ. Đến lc ny, xem xong, c vẫn thấy cn băn khoăn thế no đ trong lng.

            Trong lc Hng đến tủ đựng my, lấy băng ra, tắt cả hai my, cầm cả băng hnh lẫn ci quay băng về bn nước, từ tốn, lặng lẽ quay trả băng, Tre Trc vẫn cn nghĩ ngợi, thương Song My qu.

            Bất chợt, Tre Trc thốt bng quơ:

            - Lu rồi, khng thấy anh Mai Tự! Nghe đu, đ dọn nh đi đu rồi ...

            Hng ngẩng mặt nhn Tre Trc, lại ci xuống quay tiếp. Một lt, anh ngừng quay, ngập ngừng ni:

            - Khng ngờ anh ấy lại bất ngờ, m thầm đến vậy. Anh cũng khng r. Anh Cơ Dn chỉ đon  l anh Mai Tự vỡ nợ. Chị Bến Mai bị ung thư, cũng nghe ni vậy!

            - Ung thư? - Tre Trc giật mnh, khẽ thở di - Cn trẻ qu!

            - Chỉ nghe ni vậy thi. Cũng c thể khng bệnh g cả. Trước Tết năm ngoi, vợ chồng anh ấy đ định li dị nhau. Mới đy, trước Tết vừa rồi, chị Bến Mai đ lm đơn. C thể li dị xong v anh Mai Tự trắng tay. Nh cửa l của gia đnh vợ! Hai người đi dạy học, tiền của đu!

            - Vậy sao anh ấy lại nghỉ dạy lun? Khng nh, khng nghề nghiệp nữa, lm sao sống! D sao, đồng lương nh gio cũng đủ sống chứ.

            - Anh Cơ Dn v anh c đi tm ở Trung tm Ung bướu, nhưng chẳng c bệnh nhn no tn Bến Mai cả. Bạn thn thiết đến vậy, nhưng anh Mai Tự cũng giấu anh Cơ Dn! ng b Hương Chữ biết ảnh đ dọn nh, khng một lời cho, nn giận lắm! C thể... chị ấy vo bệnh viện với ci tn khc...

            Hng lẫn Tre Trc đều biết anh Mai Tự với Song My thn nhau, cũng lờ mờ biết c g đ vượt hơn tnh thn, nhưng khng thật r họ c yu nhau khng. Ấn tượng về anh Mai Tự trong họ vẫn l một nh gio ti năng, chừng mực, nghim tc. Hng cng một mạch nghĩ như Tre Trc, c điều cả hai vẫn im lặng. Họ sợ xc phạm đến ruột thịt v thn quen.

            Thật sự, cng sống chung trong khun vin Sen Trắng, họ cũng chỉ biết giữa Hoi Hương với Hong c quan hệ ngoi tnh bạn. Hoi Hương v Hong dẫu sao cũng biết tứ, chỉ thỉnh thoảng dẫn nhau đi chơi, thực hiện đng nội quy của ng Hương Chữ. Chỉ thế thi, ng Hương Chữ, b Lụa H cũng đ bực mnh rồi ! Ngoi ra, chuyện ở nhm sinh vin, họ khng thể biết g khc, cũng chẳng c g khc để biết.

            Tre Trc xuống phng bếp mang ln chai nước si để nguội với hai ci li khc. C rt nước ra li.

            - Uống nước đi anh. Em cn phải xem lại mấy trang phc thảo - vừa ni, Tre Trc vừa nhn đồng hồ treo tường.

            Tre Trc bước về pha bn viết của mnh, ở bn tri của tủ thờ, đối xứng với bn của Hng. Bật đn bn, ngồi xuống ghế, Tre Trc cố qun đi những băn khoăn vừa rồi, định xem kĩ lại xấp giấy trong bao nhựa trước mặt. Những kha cạnh của đề cương lại hiện ra trong c. Tre Trc mở bao, lấy ra, lại đặt mắt vo những dng chữ của mnh trn giấy. C cảm thấy mỏi mệt, song cng việc, mặc d lm thu, cũng khng thể qua loa, chiếu lệ được. Tre Trc thừa biết ng b Gim Kim khng yu cầu cao, c điều c khng muốn họ xem thường mnh. Mỗi chi tiết của chương trnh, nghi thức lễ kết hn, đều phải c luận chứng khoa học. Học ở trường, ở sch mười phần, ra đời lại vận dụng khng được một, thậm ch chỉ một phần mười của một ấy. C điều, trong một phần mười của một vẫn chứa đựng ci chất của ton bộ kiến thức, năng lực sau mười su năm sch đn. Thật ra, nh trường đại học v khoa Tre Trc theo học, đu giảng dạy cho c vấn đề ny. Phương php tư duy, cc thao tc nghin cứu, cng kiến thức cử nhn ngữ văn, trở thnh cng cụ lao động v nền tảng cần thiết để Tre Trc lm việc ở một lĩnh vực hơi qu xa với chuyn mn. Tre Trc cũng biết, văn bản nghin cứu nhỏ ny với ng b chủ l thừa. Họ chỉ tnh tới hiệu quả, hiệu quả thấy được bằng mắt, ấy l tiền li! Thậm ch, họ cho Tre Trc l thứ dở hơi. Hy cười thật tươi cho họ c tiền. Hy tổ chức thật vui mắt, vừa lng khch hng (Thượng đế của họ l khch hng!), để họ c tiền nhiều hơn, ''lợi nhuận về sức thuyết phục... chuyển hướng'' cao hơn. Triết l văn ho dn tộc, nhn loại lm g! Ci chnh l "triết l" lm ra lợi nhuận cho bản thn họ... Tre Trc suy nghĩ, đm ra nản lng trước thực tế cuộc đời! Những dng chữ của dn tổng qut chợt đng cứng lại, v nghĩa!

 

THIẾT KẾ CHƯƠNG TRNH TỔ CHỨC

LỄ THAắNH HN (TRN CƠ SỞ KHOA HOỏC)

            A. nghĩa, bản chất hn nhn

            B. Cc cơ sở chung:

                        I. Lịch đại

                        II. Đồng đại

                        III. Cơ sở di truyền học - y tế tiền hn nhn

                        IV. Tnh đặc th dn tộc - nhn tộc.

                              Hợp chủng

                        V. Tnh đặc th tn gio

                        VI. Tnh đặc th php chế

            C. Tinh hoa v hủ tục trong hn nhn trn thế giới, xưa v nay

            D. Khảo st cc phong tục hn nhn hiện đại tiu biểu trn thế giới:

                        I. Chu u

                        II. Chu Mỹ

                        III. Chu Đại Dương

                        IV. Chu Phi

                        V. Chu

                                    1. Cc nước Bắc Đng

                                    2. Cc nước Đng Nam

            E. Phong tục hn nhn Việt Nam từ xưa đến nay (trọng tm)

            G. Thiết kế chương trnh tổ chức lễ kết hn tại nh hng Kim Trm (trọng tm chnh)

                        I. Trnh tự tiến hnh (trọng điểm 1)

                        II. Tnh dn tộc - nhn tộc - hiện đại Việt Nam (trọng điểm 2)

                        III. Tnh thị hiếu của thị trường

                        IV. Sự tc động c định hướng văn ha dn tộc của nh hng Kim Trm đối với khch hng

                        V. Hiệu quả kinh doanh của nh hng Kim Trm ở dịch vụ ny. Dự kiến (trọng điểm 3).

 

            Tre Trc thấy mnh buồn cười v dở hơi thật. ọng l qu thừa. Hay mnh cứ để đấy, sau ny pht triển thm để viết thnh sch? Đng vậy, khng dở hơi cht no. Đ chẳng phải l mục đch của đời mnh sao - Tre Trc tự bảo. ọối tượng nghin cứu Việt Nam học thật rộng, hn nhn chỉ l một kha cạnh, một phần mười của một vấn đề. C cn phải đọc nhiều, suy nghĩ nhiều, sống nhiều để sng tạo, pht kiến mới. Phải sng tạo, pht kiến mới trn hng đống sch tham khảo v thực tế bảo tồn, bảo tng, thực tế cuộc sống Việt Nam hiện tại. Khng sao chp, cp nhặt tầm thường. Phải sng tạo, pht kiến mới cho d chỉ vi vấn đề nhỏ, mới gọi l c đng gp, cống hiến cho đời, cho dn tộc. ọ l to be: sống, tồn tại c nghĩa, theo lẽ sống của c.

            Hng cũng đ trở về bn lm việc của mnh, trước những bản vẽ kiến trc. Cuốn băng kỉ niệm lễ thnh hn vẫn cn đọng lại trong anh những hnh ảnh, những giai điệu đẹp. Bi thơ do một người bạn lm thơ của anh Cơ Dn đọc trong tiệc cưới, được lồng vo biểu tượng trầu cau, gừng muối v pho cưới, nghe thấm tha ci tnh anh em, ci nghĩa vợ chồng:

 

                        đ tảng trơ vơ xứ lạ

                        bờ sng xao xc mịt mng

                       

                        cau gầy vi trng mấy nẻo

                        gi hỡi về đu chập chng

                       

                        hơi cy dy trầu quấn qut

                        linh cảm khi sương mung lung

                       

                        quả cau rưng rưng con mắt

                        vi nồng tm trắng, lửa nung

                       

                        cay cay hnh tim dng l

                        nghĩa thơm tnh ngt trinh trung

                       

                        đời đời thing ling mu thắm

                        say say hồn thơ vua Hng

                       

                        hồn xưa xưa sau thi sĩ

                        cho dn mnh tứ thơ chung. (8)

 

            Tre Trc vẫn lặng lẽ chỉnh l lại dn tổng qut trn giấy nhp, dưới chụp đn trn bn lm việc, ở pha bn kia chiếc tủ, nơi c bn thờ tổ tin - bn thờ đang sng hồng ln dưới bng đn mu đỏ. Tre Trc muốn dn của mnh c kết cấu kiến trc của nh rường, chặt chẽ, vững chắc, kht khao. Chữa lại cc chữ viết tắt bằng mực đỏ, ko những mũi tn đỏ để sắp xếp cc , cc tiểu mục cho hợp tnh luận l, Tre Trc lại dng bt xa c mu trắng của sơn... Hương thơm của sơn bao giờ cũng dậy ln trong c niềm cảm phục v cảm ơn ai đ đ sng chế ra cy bt xa tiện lợi đến thế. Tuy chỉ với một sng chế nhỏ thi, nhưng thật bất cng qu đỗi, khi cả thế giới đều xem tc giả sng chế ấy l v danh!... Sơn, v kết cấu nh rường... Trong một thong bị phn tr, c lại mỉm cười tự bảo, ngữ văn cũng vận dụng cả kết cấu của kiến trc đấy chứ.

 

 

 

17

 

 

 

            La Ngọc cảm ơn Nghị đ ra mở cổng sau tiếng chung gọi cổng của c. Cng Đo Hải - Vũ Thương Hoi, La Ngọc dắt xe vo dựng trước nh Hng. Cửa đng. Cả ba nghe Nghị bảo, hai vợ chồng Hng đang ở sn sau của Sen Trắng. Khng chỉ họ, cn c cả một nhm su người đang ngồi trn hai ghế đ hai bn sn. Ring hai ghế đ dựa st vo thnh sau, nơi khuất nắng nhất, lại chỉ c Gi v Đất ngồi. Su người kia c lẽ đang say sưa theo di để tnh điểm.

            Ba bạn trẻ mới vo, ngồi xuống cạnh Đất v Gi, nhn vo trong sn. Hng v anh Cơ Dn đang tot mồ hi với vợt cầu lng. Họ để , khng thấy Song My đu cả!

            Gi đ ni dối với bạn b cng nh, ba anh khi lm khai sinh lại cho anh, ng đ khai bớt tuổi, v vo năm su tuổi, anh bị bệnh, chưa đến trường được. Tất nhin chỉ l ni dối thi, nhưng cũng đủ ''can đảm'' để cho La Ngọc v hai bạn của c chỉ bằng tn, hoặc với cc đại từ rất bạn b.

            La Ngọc cho lại với nụ cười rất tươi.

            - Hng dạo ny trng phấn khởi qu! - Đo Hải đa.

            Cả năm người cng cười với nhận xt d dỏm.

            - Vậy sao anh Hải với chị Thương Hoi chưa cưới?- Đất đa lại - Nghe ni biếu cau trầu lễ hỏi lu rồi m. Nhẫn đnh hn mn rồi, vẫn chưa cho thin hạ ăn trầu lại sao?

            - Từ từ, vội g! - Thương Hoi đp.

            - Tre Trc mới đ đ thnh b bầu rồi. Cổ vũ cho ''đức ng chồng'' qu s trời! - La Ngọc vẫn nhn vo sn cầu lng, cười tủm tỉm.

            - Hm sau lễ cưới, thấy ng thn của Đất chơi cầu lng hay qu. Chắc ở nh trn Đắc Lắc cũng c sn chơi thế ny? - Thương Hoi hỏi Đất.

            - Vng, c. Trn ấy đất rộng lắm. Ba em chỉ c ba việc: chăm lo trang trại, đọc sch, chơi cầu lng - Đất đp.

            - Cũng thch nhỉ?

            - Trn ấy chỉ c vậy. Buồn mun thuở m.

            - Vậy l vui, l hạnh phc, rất cao nh. Buồn g! Nghe đu ng thn của Đất với ba anh Hng c quen nhau từ trước, phải khng? Hm m mnh đi dự lễ ăn hỏi, nghe chuyện nn c biết.

            - Chỉ biết thi, chưa quen nhau. Tại hồi xưa, ba m em l sinh vin tranh đấu chống Mỹ ngụy ở Huế, m chị La Ngọc l phng vin bo đối lập ra săn tin, thế nn biết nhau. Hnh như m chị La Ngọc vẫn cn giữ được ảnh ba m em hồi đ. Chỉ vậy thi - Đất chợt reo ln - Anh Cơ Dn thắng rồi! Mấy người mnh vo chơi đi nh!

            - Năm người lận! - Đo Hải ni - Mnh đợi, chơi vn sau. Bốn bạn vo sn đi.

            - Thi! - Đất ni - Ba anh chị vo chơi đi, mới đến m. C Gi đy nữa ny. Đất chơi mấy vn rồi.

            Hng v anh Cơ Dn đưa vợt, nhưng những người đang ngồi ở hai ghế đ hai bn sn, ai cũng chỉ ra nhm ba người mới đến. Cả hai vẫy tay gọi họ vo.

            Nhường nhau mi, cuối cng trn hai ghế đ chỉ cn lại La Ngọc v người đẹp trai nhất nh trong nh, ấy l Gi.

            - Vậy chắc Gi với La Ngọc phải ra hội qun đầu đường để so ti qu ? - La Ngọc mời nhưng ra vẻ ''thch thức''.

            - Đợi vn sau, Gi sẽ đấu với La Ngọc.

            La Ngọc im lặng, sững người, cố nở nụ cười dỗi.

            - La Ngọc đ xong đề ti nghin cứu ấy chưa?

            - Cn phải vất vả lắm - c nn tiếng thở di của nụ cười vừa rồi - Suốt tuần rồi Gi c g vui khng? - La Ngọc ngập ngừng rồi hỏi.

            - Chưa. Vẫn vậy. Một tuần chỉ rảnh rỗi được chiều chủ nhật ny.

            - Như thế th... Gi vẫn lm tiếp thị vin ? - La Ngọc lại khẽ hỏi.

            - Th cũng phải cuốc bộ, đạp xe đi rong vậy. Trắng Ct l con gi, vậy m cn tiếp thị hng ha kiểu đạp xe, cuốc bộ tốt hơn Gi nữa đ.

            La Ngọc lại im lặng, i ngại. C nhn ra sn cầu lng đang ngập nắng chiều. Đo Hải v Thương Hoi một bn sn, Đất v Chu một bn. Đo Hải ghi bn thắng lin tiếp, khiến Đất v Chu hơi mất bnh tĩnh.

            - Ngoi cầu lng, La Ngọc cn thch mn g?

            - Từ nay cũng khng thch cầu lng thế ny nữa.

            - Sao vậy?

            - Sợ thua v ''gi''. ''Gi'' thin vị lắm!

            - Th đứng ''gi'', tắt ''gi'' nh, La Ngọc?

            - Thi. Cũng đừng dại thế! La Ngọc thch đời c ''gi'' mi. Khng ''gi'' th sẽ thế no đy ! - giọng La Ngọc run run. C đỏ bừng mặt, vẫn nhn ra sn.

            - ''Gi'' trời th vậy, cn ''gi'' quạt my rất chn, ''gi'' quẩn, lại c khi bị cp điện! - vờ khng hiểu, anh ni trớ đi.

            - Nhưng ai cũng thch c ''gi''... - La Ngọc thấy bị hớ, c ni vội - Khng phải vậy, chỉ một người thi. La Ngọc sẽ đổi tn l Đời, để mnh mng, bao la, lồng lộng, v bất chừng nữa, cho kịp Gi.

            Gi xc động, ngồi lặng im. La Ngọc nghe r tri tim trong ngực mnh đang đập nhịp mạnh, phập phồng với độ co bp đến nghẹn ngo. Mặc d xc động đến sững sờ, La Ngọc vẫn giữ nụ cười trn mi. Với nt mặt chn thnh, nụ cười thn i cho d khng xinh vẫn lm đẹp lng người khc, v tm hồn cởi mở ở nụ cười, La Ngọc đ hiểu điều đ. Nhưng lc ny sao La Ngọc vẫn long lanh nước mắt. Ồ, nước mắt cũng biết cười chứ nhỉ?

            - Sao La Ngọc khc?

            - Khng. Đang cười đấy chứ. Đang mnh mng như Đời. Được khng? Bộ cấm sao? - v La Ngọc cng Gi cười ln thnh tiếng trong niềm vui.

            - ọừng ''la đời'' nh! - Gi đa với tiếng lng.

            - Vứt ngoặc kp hai chữ ấy đi!

            - La Ngọc Đời Đời đi!

            - Cảm ơn. ọng vậy. Cũng đừng ''tắt gi''! La Ngọc Đời Đời, nghe di dng qu. Chỉ gọn hai chữ Đời Đời thi. Một chữ lại cộc cằn, hoặc l tiếng than, tiếng rủa.

            - Tự tin gh nhỉ. Rất tốt. Gi vẫn thch La Ngọc Đời Đời, cứ sợ ''gi'' mạnh lm ng ''la'', cho d l ''la ngọc''. Nhưng La Ngọc, bao gồm cả thn la, l la, bng la, hạt la đều l ngọc. Qu thế, l... vĩnh hằng giữa trần ai rồi. ''Gi'' lm được g!

            La Ngọc v Gi nhn nhau cười. C ni:

            - Cảm ơn ảo tưởng. Nhưng thực tế vẫn hay hơn.

            - Thật ra ci tn chỉ do cha mẹ đặt. Khi trưởng thnh rồi, mỗi người nn tự đặt lại tn cho mnh.

            - Vậy mỗi người suốt đời chỉ lm một lần sinh nhật thi, sau mười tm tuổi. Đ l ngy chnh mnh tự khai sinh lại đời mnh, nhn phận mnh. Được khng? - La Ngọc nhn Gi - Trần Ngt Gi, l ci đời ngt gi thơm. Hay qu! Định nghĩa cho r mnh, nếu tn đ đng, hoặc định nghĩa lại với nghĩa khc?

            - Đu phải ''khỉ gi'', ''rắn hổ gi''. Cng khng phải l ''đồ phải gi, trng gi''! - Gi cười khoi ch với tiếng cười rất vui của La Ngọc.

            Bất ngờ, La Ngọc hiểu ra chữ Đời tnh cờ hồi ny l Trần. C lại đỏ mặt. C khng thch sau khi lấy chồng, người đn b phải xa tn họ mnh đi, để mang tn họ chồng. Đng l thuộc vo nội tộc nh chồng, nhưng việc g xa nhn phận mnh đi! Bốn chữ ''Phng Trần Gi La'' khiến La Ngọc vui bng hong. Phng l gặp gỡ! C thấy buồn cười cho mnh qu, với mơ ước thầm kn qu ngọt ngo. Thi, khoan mộng tưởng nhiều để rồi buồn nhiều! C chợt nhớ đến b Hồng Ngọc, m của Vũ Thương Hoi, người phụ nữ qu cỡ ấy với tnh khi hi rất nh, vị, c duyn đ thnh cng như thế no trong mọi cng việc. La Ngọc mỉm cười, cố giữ lng bnh thản.

            Hai người vẫn ngồi chuyện tr với nhau, cho đến khi Nghị, Chu cng Hoi Hương phải đi nấu cơm theo lịch trực nhật.

            Lc ra cổng, quay lại cho Gi v vợ chồng Hng - Tre Trc, La Ngọc chợt nhn thấy trong khung cửa sổ mở ra sn Sen Đỏ, Song My với vẻ mặt rười rượi buồn đang ngồi viết g đ. Một Song My nh nhảnh, tươi vui năm ngoi khng cn nữa! La Ngọc định cất tiếng cho vọng vo, nhưng thấy vẻ mặt sầu muộn của Song My, c ngần ngại, rồi thi.

            Trn đường về, Thương Hoi ngồi sau Đo Hải, trn chiếc Đờ-rim, hai tay vin vo thanh sắt trn mạ kền sng trắng giữa Hải v c, quay mặt sang La Ngọc với nụ cười hm hỉnh:

            - Chiều nay vui chứ nhỉ!

            Đo Hải cười vang:

            - La Ngọc vui nhất!

            La Ngọc mỉm cười :

            - Khng nn buồn qu, vui qu. Đ c g đu. Từ nay La Ngọc xin mun năm sự bnh tm.

            - Thiền chăng? - Thương Hoi đa, nhưng thật lng hơi ngạc nhin - Vui nhưng vẫn thiền?

            La Ngọc gật đầu:

            - Thiền chứ. Nhưng thiền một cch tch cực.

            - Sen Đỏ ? ọặc sệt Việt Nam chứ?

            - Ừ, Sen Đỏ v Ng năm Ha Bnh, v Sch.

            Phố x sau giờ cao điểm, vẫn ồn xe cộ. Bng chiều đ sng ln những nh đn nhấp nhnh. Đ l thời khắc huyền ảo nhất của thnh phố năng động nhất nước m họ đang sống, lm việc.

            - Nếu hiểu thiền chỉ l sự bnh tm, tỉnh to v sng suốt - La Ngọc ni thm - l lng từ bi...

            - Tnh yu ''cuộc sống vốn Trần ai vẫn rất Ngt Gi'' nữa chứ! - Thương Hoi cười khc khch, th vị với cch chơi chữ một hm no đ La Ngọc v thốt ra.

 

 

 

 

Xem tiếp:

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/sen_dbthbinh-3.htm

 

Cũng c thể xem tại:

 

http://tranxuanansendobthhbinh.blogspot.com/

Trở về trang

danh mục tc phẩm -- muc lục:

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/danhmtphamtxa_googlepcreator.htm

 

bi mới -- sch mới -- tin tức mới: 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/baimoi-sachmoi-2

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    ln đầu trang (top page)   

 01 & 02-5 HB7 (2007) = 15 & 16-3 Đinh hợi HB7