author's copyright TRẦN XUN AN

   

05/01/07

           

 

 

         Phần 1

 

         Phần 2

 

         Phần 3

 

 

12 thng 3 HB6 (2006)                          

 

TRẦN XUN AN

QU NH

YU DẤU

trường ca thơ

 

 

 

 

 

 

NH XUẤT BẢN VĂN NGHỆ

TP. HỒ CH MINH

 

1998

 

            

 

xem

http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/

 

15

 

LẰN ROI

 

mẹ ơi

con khng trng chờ một độ sng

                                         cần thiết no

trong con người ấy

khi ngọn lửa ấm nồng đ tắt

bi học thấm tha

với đời, khng thể sống nổi

                    bằng đầm đa nước mắt

con tin vo sức mạnh của chnh mnh

như Đất

sau vầng trn mỗi người cũng chỉ

                                                l Đất

nơi từ đ mọc ln mi tc ng mềm

v ln hương tr tuệ!

con knh trọng nh sng ngọn nến

đương đầu với bng tối

khng muốn nhn mồ hi thnh nước mắt

bi học từ nghn năm v đời mẹ

hy khc nỗi khổ đau bằng mồ hi

tuổi thơ con đặc qunh bng tối

nếu mẹ khng l mẹ

v sẽ tối hơn bng tối

nếu cha khng l cha

nếu ch khng l ch

thắp ln ngọn lửa sng

rng rng nng bỏng mồ hi

tuổi học tr tm mặt tủi cực

trước se sua vnh vang

dẫu rất hồn nhin rất bản năng

của chng bạn chưa biết đi kht

                                               rch rưới!

sao qun vị cay v đắng

bởi cặp sch cũ sờn

đi dp mn đế đứt quai

trước nh mặt giễu cợt ngy ng

tiếng cười c độc thơ dại!

c di truyền v đột biến

                              trong con chăng

nỗi uất hận của cha

niềm phẫn ch của ch

tạ ơn mẹ lng nhẫn nại sớm hm

                             tảo tần thầm lặng

đậm hương mưa dầm t ti

v d nắng lửa

lng ct trắng lun lun dịu mt

đằm thắm trong con

kht vọng!

lằn roi ch đau đời

như quất tuổi thơ con:

gắng học!

cha rơi nước mắt xuống đi nạng gỗ

ướt trang sch con:

gắng học!

học, đ l lối thot cuối cng

khng cch no khc!

học, như một thch thức thn phận

con, con gi nh cng đinh

con khng muốn nhận qu Tết

                      bọc giấy mu rực rỡ lng bố th

con khng muốn nhận qu khuyến khch

                      hoa he xoa dịu kẻ ngho khốn

                                                         cuối năm

để chụp ảnh triển lm ho quanh người

                                                              giu

con phải l người chiến thắng

bằng chnh khối c sng la của con

phần thưởng

phải chi ngời căn nh l dừa ọp ẹp

                                    mi tn rỉ rt!

phải trở nn qu bu

những chiếc o rch!

phải trở nn cao sang

những nốt chai sần bốc vc!

i nụ cười

trn gương mặt cha tn phế ho hắt

trn gương mặt ch nt rượu uất hận

trn gương mặt mẹ hốc hc buồn lo

cảm ơn mẹ, dng sng thầm lặng

đằm thắm trong con

kht vọng!

v by giờ, mẹ ơi, con của mẹ

người đn b ba mươi tuổi,

                         bơ vơ, mồ ci

chẳng lẽ gục đầu bn tiếng đn bầu

nghe ch tro nước mắt

khi người ấy đ phủi tay ra đi!

ngang tri đ quất ln số phận con

                                  v chu mẹ ln roi:

với đời, đừng trng chờ ở người khc

đừng trng chờ, khng trng chờ,

                                                 ti ơi!

con xin thắp ln trn bn thờ

                           v trong ngực con

hai ngọn nến

rng rng mồ hi khng phải nước mắt

tỏa nh sng, lung linh

giạt x cng bng tối.

 

 

 

 

16

 

NỬA KIA CỦA SỰ THẬT THN XC

 

cơn mưa ro buổi chiều tạt vo cửa knh

mt lạnh khng kh đ được điều ha

những đồng sự cng ti trắng tot

                                        o quần trắng

một g bụng nh cao trắng mu da đn b

vung vải trắng khot lỗ

dưới độ sng vi trăm ngọn nến của

                                             chm đn

dao mổ trắng sng trong tay

thong cht đa cảm

ti sắp tn nhẫn rạch xuống Ci Đẹp

(c phải cht đa cảm lc ny đồng nghĩa

                                                với bất nhn?)

người mẹ bốn mươi lăm tuổi v bo thai

                                       con so đang cần cứu sống

cắn răng rạch mũi dao, mu tứa

mu thấm vo ga trắng hồng tươi

nước ối trn

đứa b đỏ hỏn a khc sau ci pht khẽ

                                                 vo mng

những tiếng cười vui sau khẩu trang trắng

kim chỉ khu v liều thuốc hồi sức

một ca mổ

             nhẹ nhng v dịu dng

người đn b bc sĩ ba mươi tuổi

rời phng mổ, đứng nhn mưa

nền trời le chớp như dao rạch

con dao thời trung cổ

con dao kinh viện, con dao khổ hạnh

Đng v Ty

đ rạch xuống thn xc đn b

                              thn xc loi người

ơi một Con Người vừa khc ngợp tiếng thở

                                                          đầu đời

khỏe hồng xinh xắn

c lẽ đang trn ra những ru nhớt xanh

                đen tch đọng khi cn trong lng mẹ

Con Người khởi đầu từ lng mẹ, khc chi

hạt lệ hạnh phc, khổ đau gieo xuống

           đ xm ct trắng ph sa sau vầng trn

mầm sống tươi đẹp

như hạt thc gieo trn bn

dạ con trn quả b

mạch mu l thn dy

thức ăn hằng ngy khc chi phn bn

vinh diệu Đất, vinh diệu Phn Bn

vinh diệu những thước ruột chất chứa

                 Phn Bn thối rữa trong bụng Đất

Con Người! Con Người l Đất!

người đn b bc sĩ ba mươi tuổi

sau ca mổ cứu sống người mẹ v bo thai

đứng nhn trời

sấm st rạch nền trời, mưa xối xả

vớ vẩn, bng quơ

tập lại nụ cười đ qun, thanh thản

vng, đ l nửa kia của sự thật tnh đời

buồn g đu hỡi sự thật cũ mm!

ngoi kia,

        mưa xối xả cơn mưa chiều

        rạt ro

        thanh thản 

ơi chu b đỏ hồng xinh xắn

ơi Sự Sống!

cơn mưa chiều triết l vu vơ

c lẽ nn chuyển bệnh n tri tim ti 

                   qua ngnh tm thần chăng?

người đn b bc sĩ ba mươi tuổi

mỉm cười tự giễu

dắt xe bước dưới mưa

giật mnh gặp lại chnh mnh

phng xe nhanh về trường mẫu gio

chạy trốn chnh mnh

ơi đi mắt nu trẻ thơ

ơi tiếng cười trong veo nước suối

người mẹ thảng thốt ku cứu đến con mnh

xối xả cơn mưa chiều

con ơi, mẹ sợ hi một mnh. 

 

 

 

 

17

 

M ẢNH

 

đm khuya

quạt my thổi cơn gi di v tận

người đn b nằm bn con

bay ln bay ln cng giấc mơ nu vo

                             bồng bềnh my hồng

gương mặt thiếu nữ mười bốn tuổi trẻ con

thim thiếp xanh xao

phng hồi sức thoảng hương khng kh lạnh

bn kia vch knh ngăn, lồng knh sơ

                                            sinh non thng ấm

đứa b dị tật ngon giấc hồng ho

v nhiễm niềm đau thn phận

hơi thở đều, nhịp tim khỏe

bn ny, giọt giọt nước thuốc

                      giọt giọt huyết thanh

                      giọt giọt mu

rơi vo tĩnh mạch

người mẹ thiếu nữ mười bốn tuổi xanh xao

xanh xao mặc cảm lầm lỡ

xanh xao bởi vết mổ sinh nở

no đ trọn đầy cơ thể để lm mẹ!

khung xương chậu cn qu hẹp

đi v tri cau

thiếu nữ sinh ra lớn ln giữa mi trường

                              phố phường ngoại thnh

sao em thơ dại qu

                           những nt cong chưa trn

dẫu nguồn mu tinh khiết người nữ đ

                       mười mấy con trăng đỏ thắm

bỗng vội bị lm mẹ!

lm sao giấu được vết sẹo v bao nhiu

                      lằn nứt trn thnh bụng non tơ

lm sao tiếp tục đến lớp

lm sao nui con

lm sao đủ sức bước tới chặng đường tương

                                           lai bỗng qu di,

                      v c lẽ khng cn tươi sng,

                               cng con, đứa con dị tật

bng tối v my đen mặc cảm!

v em cn l c b mau nước mắt!

em cũng biết trước

                    con em

                    tin thin khng đủ đầy

                    qua chẩn đon siu m!

người đn b bc sĩ ba mươi tuổi

đ bảo sẽ sẵn sng

trời ơi, một Con Người v tội

                    cn đang bo thai

           xoay chưa trn tuổi lng mẹ                              

để cứu người, thiếu nữ mười bốn tuổi

sao em v mẹ em lắc đầu rấm rứt khc!

người đn b bc sĩ ba mươi tuổi

biết mnh sai lầm v khng sai lầm

sai v đng cn ty ở nh mắt, bao nhiu

                  nh mắt xm giềng, b bạn, thầy c

sai v đng cn ty ở nh mắt, bao nhiu

               nh mắt của cả ci đời v luật php

sao khng gửi con vo viện từ thiện?

               hay nh b con no đ?

em tự chịu trch nhiệm

nhưng trch nhiệm đu chỉ mnh em!

cn l sự km cỏi về y học

v hạn chế y học trước bức thiết đời!

người bạn trai cng trường của em

                                               đu rồi?

người đn b bc sĩ ớ trong mơ:

xin được điều tra

xin được ha giải

xin được xt xử!

phạt t chăng? tử hnh chăng?

như xa xưa v đu đ by giờ

luật php

biến người bạn trai ấy thnh kẻ

                   tật nguyền sinh dục chăng?

hoặc buộc chung sống vợ chồng chăng?

n treo suốt đời cho người bạn trai ấy

                   chăng, trong cuộc sống chồng vợ

                                                      cng em?

sự bất cng tự nhin chỉ dnh cho

                                          người nữ chăng?

sao mỗi trinh tiết người nữ

                          l dấu chỉ trnh-độ-người

                          của ton nhn loại?!

v cn con em nữa

con hoang v dị tật!

(vẫn biết c những dị tật thin ti

những dị tật nẩy sinh thin ti!)

dẫu sao, bất cng tự nhin

cả bất cng loi người

                     trt ln b bỏng vai em

                     cng đứa con bất hạnh!           

người đn b bc sĩ m sảng

ớ trong mơ

trong mơ

đm đng đn b đin cười sằng sặc

sao Thượng Đế khng l lưỡng tnh?

ng Trời vạn nghn năm đy đọa đn b!        

ngỡ trăm cnh tay nhịp vỗ cnh bay

(dẫu thời Vật Tổ

hi lượm săn bắt, hồng hoang)

bồng bềnh bay bay mơ tm Tin Giới

sống bằng quả v nước cam lồ

thuần khiết thanh tao

Con Người thnh Người

knh cẩn nng Hạt ln đầu

gieo vo lng đất

bay bay, cuối giấc mơ vực tối

thăm thẳm su, lạnh buốt, bay ln

bay ln

rơi hẫng vo khoảng chn khng

quạt my thổi cơn gi di v tận

đm khuya

người mẹ nu vo đứa con trai

nu vo chiếc phao giữa biển sng

con ơi, mẹ sợ hi một mnh.

 

 

 

 

 18

 

TUỔI MƯỜI BẢY CON NH

CNG ĐINH

 

tuổi mười bảy của em đu rồi?

tủ thuốc l v rổ cc xoi

soong khoai sắn hấp

nắng xt, mưa chan

cột đn vng, thiu thn bay để chết!

tuổi mười bảy của em đu rồi?

năm thng xa xăm

bng khung tiếng ht

tuổi dậy th muộn, ngỡ ngng

cơn sốt vỡ da lm người nữ

mnh mang buồn

trong thi thc reo vui

một mnh thi thoảng đắm say mộng mơ

xa xi mắt rời trang vở!

tuổi mười bảy của em đu rồi?

em lm con gi

thời chỉ ước được ăn no

thời học tr khng tốn tiền trường

                                           tiền sch

ai đeo đuổi giấc mộng bn kia biển lớn

em thương đất nước mnh

v em tin sẽ được bay ln cng kht vọng

dẫu sao, em, con nh cng đinh!

em cn c con đường no đu!

học, khng cch no khc

sn trường đại học

                     chưa phải thin đường

nhưng nơi đ, em được nhẹ phần cơm o

gip em chữa lnh hai vết thương buồn

di truyền trong em

từ đất đai qu hương nguồn cội

từ hẻm su rẽ ba, ngập rc

từ xm tha ma, hoang d

giữa xa hoa lỡ ma

               v sng ngầm thnh phố!

tuổi mười bảy của em đu rồi?

người con trai ấy

                        dừng chn, đọc trộm thơ em

mua vi điếu thuốc,

                        thờ thẫn, dăm lần

hỏi thăm một nấm mồ hoang

chẳng cn ai nhớ nổi!

nắm tro cha em

dng sng mang ra đy biển

em cũng chẳng biết c về bờ!

chỉ biết ni với ai kia triền đất

người tha ma

              tiễn biệt xương cốt tha ma

tuổi mười bảy của em đu rồi?

người con trai ấy bắt hồn em

                                    như đi nợ

em ngơ ngẩn ngẩn ngơ

nhưng hai vết thương bẩm sinh

                                       nhi buốt!

em p mặt, sững sờ

cột đn vng, thiu thn bay để chết!

tủ thuốc l, rổ cc xoi, ho kh

soong khoai sắn hấp, v thơ học tr

nắng xt, mưa chan, đn hẻm a

đu rồi,

           tuổi mười bảy

           con nh cng đinh, bng quơ?

 

 

 

 

 19

 

NỀN TẢNG, LC NY                      

 

cha knh yu ơi

chẳng hiểu v sao, lc ny

con chỉ đắm chm vo suối đắng

dng sng chua cht buồn

quả thật, một đời oằn gập cay cực

nhưng con bp b no cha nhặt được

khng hồng ho niềm vui sao!

chiếc bnh trung thu tn trăng hạ gi

khng rằm sng cả nh sao!

dăm cuốn tuổi hoa sch nt

khng nở bừng thơm ngt

khi ch trao cho con sao!

dẫu niềm vui tội nghiệp

nhưng trong veo rưng rưng như sương!

qu khứ dẫu xm

sao lc ny chảy qua hồi ức con

                                             đen tối!

phải chăng

ci chong trong tim

hạnh phc vỡ

my ging bo ko qua ci nhn tm bệnh?

tạ ơn ch, rch rưới v đi chữ

giữa một thời, chữ khng đến tay

                                               người kh

chỉ nui tm hồn bằng ca dao tục ngữ

lục bt mộc mạc Cụ Đồ

dăm cu bổng trầm vọng cổ

một sợi mnh mang thăm thẳm đn bầu

tiếng cười phng khong bt ngt Ba Phi

sao ch v bao người khố rch o m

tứ chiếng giang hồ

đầu tắt mặt tối

lại nồng hậu v ho sảng thế!

i ngn năm

những người m chữ v lỡ vận

vẫn đo giếng ca dao khơi dng dn ca

lm nn lục bt thuyền b nhn hậu

bằng ngn ngữ nương rẫy lng lnh

vẫn trồng ra hạt ngọc điệu đn nhịp trống

vẫn dệt thnh vải, sợi bền triết l

sng tạo ra cổ tch, bằng tm tư

i trường rn luyện Ruộng Đất v Sng Nước

ci nhn ny c hoang tưởng khng?

từ nền tảng l Mẹ l Trảng Ct

                     l Hẻm Phố l Tnh l Đất

từ nền tảng l Cha l Ch l Ph Sa

                     l Bến Cảng l Nghĩa l Nước

(ơi nền tảng nghn năm tiềm tng

d đ thức xn lạng rạng đng

d chỉ v thức mặt trời my phủ)

con vo đại học

tuổi mười tm rực rỡ

tuổi mười tm chi sng

lc ny

vng, lc ny

sao con vội qun đi!

my ging bo ko qua ci nhn tm bệnh?

ci nhn no l thật?

c tự gy men ảo tưởng để vỗ về buồn tủi khng?

nếu con rơi vo dinh thự

khc u oa trong vnh ni kẻ sĩ

ci nhn con sẽ ra sao?

uyn bc v trịch thượng?

sng bừng v hnh tiến

mộng du v sch vở?

chao đảo v quan liu?

rồi tất cả gặp nhau trong trường rn luyện

                                Ruộng Đất v Nh My?

nếu con khng rơi vo xm tha ma

                                hẻm rẽ ba, ngập rc

con sẽ khng vất vả nhường ny

                              khng trăn trở nhường ny

cảm quan khng u uất đến vậy?

v c g tri khoy trong tm tưởng con chăng?

bỗng dưng con trở thnh AQ chăng?

người đn b con nh cng đinh!

con biết, khng ai sống nổi với ci nhn

                                 suốt đời sũng nước mắt

buồn qu phải cười

dẫu sao, đời đu chỉ l nước mắt!

con tự biết phải qut đi rc rưởi

trong tm hồn con

phải chữa lnh vết bẫm

từ chai rượu vỡ phẫn ch

tiếng chửi thề đau đời

trong tri tim con

con b tha ma, con b cc xoi

phải khổ đau gạn lọc chnh mnh

(i bao người đ khổ đau gạn lọc

nn trong vắt hơn giếng su trong vắt)

để ngọt mt ca dao

để thm trầm tục ngữ

để đằm su vời vợi dn ca

để nghĩa nhn lục bt Cụ Đồ

ơi ma hương, ma nối ma thơm ngt

ao sen ao sen quanh nh my phố phường

trn cnh đồng

gi lồng lộng tiếng cười thng minh

                                  sảng khoi Ba Phi!

lc ny

vng, lc ny

ci nhn con tm bệnh

chong trong tim v phản nh đời!

nhưng cy đước khng tự tin tự ho

                  vo bản lĩnh vững chắc nghn năm

                                                            của bộ rễ

sẽ ng quỵ giạt tri theo sng gi!

cha knh yu ơi, con biết

v thưa ch, lm sao chu qun

lần thứ hai ch cười khc

                       ch khc cười

em b cc xoi đ l sinh vin!

lm sao qun,

                  xm tha ma

                  ng ba rc ơi

những mắt nhn ngỡ ngng thương mến

con b cc xoi đ bước ln

                              bậc thềm khoa học!

 

 

 

 

 20

 

NN NHANG CHY BNG

TRN TRẢNG CT ƯỚT

 

tuổi hai mươi của con

đen đặc bng tối

v trắng rợn mu ct trắng

lần thứ hai con tất tưởi về qu ngoại

để khc vi bn nấm mồ!

xứ sở ngho, cằn kh khng hoa

dăm bng vạn thọ ho

cơn mưa ro thng hạ

bừng nắng nung v gi bỏng

con trơ vơ khc mẹ!

để thắp được nn nhang

con phải đo tay xuống ct ướt

lửa bng ln chy hết nửa rồi

như đời người cơ cực!

mẹ chy vội hết cuộc đời mẹ

chưa thanh thản bao giờ!

ơi qu ngoại hạn hn mưa dầm

đi v rt

la cội xa qu ở đợ xứ người

giữa phố phường chi ngợp giu sang

mẹ của con hn mọn

ngọn cỏ a trn bi tha ma hẻm rc

thương chồng thương con nhẫn nại một đời

ci đầu trn tủ thuốc l

rổ cc xoi, soong khoai sắn hấp

tất bật qut dọn lau chi mu mủ

                                        nh thương

chỉ mong con khng đi khng rch

cơm lnh canh ngọt

bnh dị nhưng khng bo bọt tầm thường

mẹ sợ hi một đời lũ thiu thn

từng đm bu nh đn để chết

mẹ sợ hi ci ph du ph phiếm

ao ước ci chắc ci bền

chắt chiu tần tảo một đời

chỉ dm một lần đưa con về qu

ngượng ngng lnh mặt

ruột thịt chẳng mấy ai

đau đu xấu hổ về d

nh dột gạo vơi vẫn đua đi le loẹt!

(d xấu hổ với người chị cc xoi hẻm rc

anh rể cụt qu v xăm bơm lốp

d giấu nỗi tủi ngho bằng cht phấn son

mặc cảm như đục vo xương!

tri gi trở trời nhức nhối!)

hai mươi hai tuổi của con thấm tha tủi buồn

tủi buồn lặn vo da thịt, vo tim

(i qu nội ph sa mnh mng ruộng đồng

cha uất hận, ch phẫn ch ra đi

cũng chẳng cn ai để về!

sao cha khng một lần nhắc con

                               tổ tin mồ mả!)

c phải cha v mẹ thương nhau

nghĩa tnh nẩy sinh,

                  từ vết thương chung mặc cảm?

hai mươi hai tuổi của con thấm tha tủi buồn

tủi buồn lặn vo da thịt, vo tim

con trơ vơ khc mẹ!

mẹ bao năm ngược xui

giữa phố x người xe nườm nượp

sao lại chết v chiếc my cy

                           đường lng tuột dốc!

tạ ơn qu ngho cn mảnh ct để chn!

(thương cha sống với mồ hoang

chết khng nơi gởi cốt!

thnh phố mnh mng

vẫn chật hẹp với khốn cng!)

hai mươi tuổi của con thấm tha

                                        đau buồn

c đng g trước buồn đau

                       thời đạn bom của Đất Bn,

                                                 Bến Cảng!

nhưng được mẹ cha cho ăn học

(cảm ơn thời khng tốn tiền trường

                                                tiền sch)

để thức về nỗi đau buồn

buồn đau thm!

con muốn ngu muội về ci ngho

                                            ci khổ

đất đ biết buồn đu!

con đam m tri thức lm g

cng nghệ lm g

dao phẫu thuật lm g

by giờ, con cần một vin thuốc

                                             an thần

chm trong ngu muội!

con yếu đuối rồi chăng!

mẹ ơi.

 

 

 

 

 21

 

NỬA CỦA CHA NỬA CỦA MẸ

 

buổi sng

nắng vng tơ non

tơ non phố phường tơ non bụi bặm

tơ non mu xanh ngoại thnh

xin gi từ nỗi buồn khuya vắng

con trn giấc ngủ trẻ thơ

cn ti một mnh ti

trang sch, trắng

mn hnh hồ sơ bệnh n, trắng

bản thảo nghin cứu, trắng

cn ti nhn nỗi một mnh,

                          trong ti, lặng lẽ

buổi sng, knh cho v san sẻ

nh thương ơi

những người mẹ đau x thịt

               v mừng tro nước mắt

những đứa trẻ sơ sinh,

               đỏ hồng hay xanh tm

niềm vui cng bao người nữ vượt cạn

nỗi đau cng bao Con Người xoay chưa

                                      trn chn thng

mầm sống ho hon

sự sống tắt lịm nhịp tim

                    tắt rồi thong sớm thong chiều

                    cựa mnh trong vũ trụ tối

m lấy chiếc nhau như m lấy mặt trời

                                                      đ tắt

ti bất lực trước nỗi đau bao non yểu ấy!

buổi sng

knh cho những người mẹ đang ngồi chờ

                                                       thăm thai

chờ nghe tiếng vọng của sự sống

                                       trong lng

đường gn xanh nẩy bật trn cổ

                                        nổi phồng trn tay

truyền nguồn sống đến sự sống trong mnh

những vng đo yn tm

những vng đo lo u

những đơn thuốc những lời dặn d

buổi sng

người chồng ny bn vợ hn hoan

người chồng kia bn vợ sầu thảm

                                          thất vọng

những vui những buồn

knh cho v san sẻ niềm đau

               ngỡ đ v nghĩa

               vẫn chưa v nghĩa

bi kịch đ nghn đời

vẫn cn bi kịch!

con gi hay con trai

đ trở nn v nghĩa

v nghĩa trước mắt nhn vo ống nghiệm

dẫu giới tnh ty ở đn ng

nhưng hai mươi ba cặp thể nhiễm sắc ny

nửa của cha, nửa của mẹ

phụ hệ v mẫu hệ v nghĩa

can cớ chi m vui hay buồn

người đn b bc sĩ mỉm cười

nụ cười rất nắng sớm dịu dng

người nữ c thể cưới chồng

                 như mẫu hệ, nhưng nối di cho cha

can cớ chi những mừng vui sinh con trai

                       những rầu rĩ sinh con gi

ơi cuộc đời ơi khoa học

bao giờ cũng c những tiếng khc

            trước những bi kịch, trong tương lai,

                                                       v nghĩa?

bao giờ cũng c những nụ cười

           trước những thnh cng, trong tương

                                                       lai, ấu trĩ?

ơi cuộc đời

bao người v sinh khc ngất

bao người cười reo triệt sản

bơ vơ c độc v đn đống nheo nhc

nỗi khổ người ny l ước vọng người kia

c thể no san sẻ v chia đều hạnh phc?

                  san sẻ v chia đều khổ đau?

vng

đ c thể tc động vo luật đời

đ c thể tc động ln quy luật tự nhin

d chỉ phần no, sng ln hi vọng

vng

nhn đạo hơn, nhn bản hơn

theo quy luật tri tim

                cười khc rất người

nhn danh Con Người

thời bng nổ nhn số

lụt-hồng-thủy

tro-dng-nhn-mn hiện giờ!

nghn xưa hỡi

sinh thực kh ước mơ phồn thực

hạt trứng ha bọc hồng

trăm ci trăm con!

thơ ca v khoa học lặng mnh

                          trước hoang thai

tự nghn xưa

l nỗi đau đi vo tn gio!

thnh kht vọng

            lm chủ quy luật tự nhin

nhn danh Con Người

niềm tin tiến ha thnh Người!

vượn-người rụng đui

cn chất th, hỡi ơi

phi thai v tội

trong mưu đồ chnh trị

trong bi kịch lịch sử!

những trang kinh những dng bin nin

ướt thấm nỗi niềm nghn đời nhn loại!

vng

phải ginh giữ

          Quyền Chủ Động Thụ Thai

người đn b bc sĩ ba mươi tuổi

tập lại nụ cười đ qun

(ci chong trong tim

thổi tắt nh sng gương mặt)

ngoi kia,

          những chm hoa pho

                 mi hoi v thanh trong nắng

bỗng dưng, sợ hi cảm gic lẻ loi

                          một mnh khuya vắng

một mnh

nhn vo nỗi một mnh

                       khi con đ ngủ

cảm ơn con đ sinh ra cho mẹ một

                                         ng khc

cảm ơn nh thương đ sinh ra cho ti

                                    một ng khc nữa

cảm ơn hai phụ lưu những phụ lưu

                      đổ vo dng chảy đời ti

dng chảy cạn vơi dng chảy kiếp người

tun chảy

cho ti đủ sức nhn vo chnh ti,

                 một bản ng đ tượng hnh,

                 tự mầm phi giy pht đầu

                 tinh cha gặp non mẹ,

                 ha với nghn xưa vạn cổ

ngoi kia,

                 những chm hoa pho 

                 mi hoi v thanh trong nắng.

 

 

 

 

 22

 

VẾT THƯƠNG TNH YU

 

hm qua lại đi ngang trường cũ

muốn khc với bng cy thuở học tr

                                               rưng nắng

nhưng chẳng việc g phải ướt sũng

                                                nước mắt!

dẫu sao, cũng su năm di ở đ

tuổi mười tm rực rỡ trắng ngời

tuổi hai tư chi sng tm ngt

i tuổi hai mươi hai

từ qu ngoại ct trắng tang chế

bn nấm mộ

chỉ một mnh tự cht khăn s

sut gục xuống

thnh nhnh xương rồng mộ ch

a trắng hoa buồn

con về trường ho rũ

căn nh tn một nửa vắng hoang

chong nỗi hắt hiu

cảm gic từ đy vĩnh biệt cả nụ cười

d cơ cực mức no, đau đớn mức no

vẫn c thể gnh chịu trăm nghn

                                            gnh nặng

nếu cn mẹ

đứa con gi no

cũng cần một điểm tựa một tay vin

mẹ l điểm tựa l tay vin

cho con cheo leo bước qua cầu tuổi trẻ

vực thẳm, bao nhiu l vực thẳm!

i tuổi hai mươi hai ci ct

đi chẵn, lẻ loi

sững điếng, run rẩy

người bạn trn một lớp ngỏ lời yu

                                              chy bỏng

ti vội v nắm chặt bn tay

                              ấm nồng, tin cậy

rồi bn tay ấy cũng vội v hất

                                    bn tay ti

khi đ biết nỗi niềm ci ct

thn phận con b cc xoi

                             hẻm rc tha ma

để lại trong tri tim ti

                  vết sẹo tủi ngho!

vết sẹo tnh-yu-bị-xem-như-một-

                                               tr-đa

chạm tận cng nỗi đau tự trọng!

cần một điểm tựa, một tay vin

ti vin vo bn tay bạch tuộc!

chất bạch tuộc nhớt nhờn

              chnh người ấy khng tự biết!

chất bạch tuộc bản năng

              đ trở thnh một thức thường tnh

chất bạch tuộc, xt xa sao,

              trong tri tim người đ trải qua

                hai mươi hai năm cơ cực bến đ!

thời buổi tri tim ha hầu bao

                         tham vọng đểu cng!

nhưng trong qung bo lốc quăng quật

                               ti khng kịp nhn ra

sut mất trắng!

đen đa vực thẳm!

Con Người, Con Người, ti hỡi

trinh v tiết mun thuở l chất người

gi trị ấy khng cổ! khc với mung th!

ti ci đầu trước Kiều

             (dẫu vườn khuya xăm xăm một mnh

                                                    băng lối!)

dng nước mắt tự khinh bỉ ko gương mặt

                                                   ti st đất

muốn đập vỡ tấm knh soi gương mặt ti

                                                    trơ trẽn

con b tha ma cc xoi sut chẳng cn g

sut khng cn g để ngẩng cao mắt nhn

khi người ấy đ van lơn toan đoạt lấy

                                                   trinh trắng

(hỡi ơi trinh trắng c thể ngụy tạo

c thể biện minh tẩy rửa giả dối

tr mi khng thơm v hồng thơm

                                   c thể l một

hương trinh trở thnh v nghĩa!)

may thay pht m muội dại khờ

ti chỉ sut bị phỉnh đoạt, sut đồng

                        nhất với tự nguyện đnh mất!

nhưng, trinh trắng của tri tim!

hạnh phc khng thể mọc từ vực thẳm

                                         đen đa đ!

chợt nghe một tia sng lạnh buốt, pht đ

từ nghn xưa, c lẽ

xuyn ngang vầng trn

trong ti, thảng thốt chi ln tiếng ht

như kiếm chm xuống tnh yu

khng, chm xuống tr chơi xc thịt!

ti vng dậy hất bật một khối thịt

khối-thịt săn đuổi ti khắp căn phng

chiếc o đ bật hết cc bị mc phải đinh

đi tay bị ko ngược

như bị tri giật cnh khuỷu

ti kinh hong chi ln tiếng ht

đầu hc vo cửa, cửa bật mở

khối-thịt đng mạnh, chặn lại tiếng ht

ti nghing mặt trnh, chiếc v bị chẹt

                  trong hai cạnh sắt, giập nt

nghẹn tắc tiếng r thất thanh. Ngất lịm!

c lẽ pht ấy, khối-thịt ấy đ tỉnh lại

                           trước những tia mu phọt

rồi mũi kim khu tự tay khối-thịt bc sĩ

                                        sắp ra trường! 

vết sẹo con rết trắng

nửa vm ngực hồng teo tp nhăn nhm tm!

dẫu sao, ti đ đnh mất trinh trắng

                                      d chỉ trinh trắng

                                                           tri tim

hạnh phc khng thể mọc ln vực thẳm

                                                  pht m khờ!

vực thẳm nhục nh đau đớn!

tnh yu chy bỏng đầu đời

đốt thiu nhn phẩm ti đen đa!

suốt một năm người ấy cn học

                                             chung trường

ti thường xuyn chạm mặt kẻ th

kẻ th, ti từng gục xuống vai,

                          từng tin yu tha thiết

muốn khc, muốn chết

nhưng khng thể ướt sũng nước mắt

khng thể đnh đắm tương lai

                              vo nước mắt

khng thể gục mặt sống

khng thể thổi tắt ngọn nến

rng rng mồ hi trong ngực

thi thc ti tỏa sng cho đời

an ủi mnh chăng?

tự giết mnh

              bằng đay nghiến nỗi tủi nhục,

              nỗi kh ngho ci ct mnh chăng?

ti căm ght sự thiếu ton bch

đời trả th ti bằng vết nhục

                                    một đời!

an ủi mnh chăng?

v con người qu đay nghiến chnh mnh,

ngập ngụa trong nước mắt bất hạnh,

vội qun tiếng cười căng hồng

                                       mạch sống,

khng muốn vượt ln u tối tủi nhục

vượt ln sự an bi

                                                 nghiệt ng

nn kiếp người th thiết chăng?

nn cuộc đời lụt trong khi ảo

                                        v rượu đắng?

khng, khng thể sợ hi ci sống

                             th hận ci sống

đa hoa vượt ln tầng tầng ch gai

nở thắm ln hương tr tuệ

sng thơm sắc mu tri tim

đẹp vết thương ứa mu!

ti tin ma hoa nối tiếp ma hoa

                cuốn phăng tầng tầng ch gai

                                                     độc c

                             cuốn phăng bất hạnh!

                                                      ti ơi!

 

( xem tiếp phần 3 )

 

Trở về trang chủ

THNG BO

             Cập nhật: 05/01/07

             (thng / ngy / năm)

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    ln đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7