author's

copyright

       

 

trần xun an

lặng lẽ ở phố

tập thơ

Nxb. Văn Nghệ TP. HCM., 1993

 

 

 

05/01/07

 

 

Phần 1

 

Phần 2

 

Phần 3

 

 

 

                             

        

 

TRẦN XUN AN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

lặng lẽ ở phố

 

 

thơ

( phần 1 )

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NH XUẤT BẢN trẻ

THNH PHỐ HỒ CH MINH

 

1995

 

 

Xem

http://tranxuanantthitap4.blogspot.com/

 

 

MƯA TRONG KHUYA MA NẮNG

 

chng về, thiếp một theo my

con thơ để lại đất ny ai nui!

       (ca dao: lời Mẹ u Cơ)

 

em xa thẳm pha miền mưa

hai hm xứ nắng vẫn trưa trọn ngy

khuya nay trở gi heo may

cho phn bấc tạt lạnh đầy giấc anh

 

mỏng manh dng cũ hiền lnh

ngt mười năm thoảng nt tranh lặng thầm

thơ anh ng nước tm trầm

lạc rừng hoi niệm xa xăm, em buồn

 

bơ vơ hạt mặn nhớ nguồn

chắt chiu đi ct yu thương tuổi no

vng bay tay ho xanh xao

anh đau ốm lại rụng vo lng em

 

sốt run đnh lửa mn đm

người tnh ngậm ngi đ mềm gt chn

ru con chuyện cổ ngại ngần

mưa em mưa Huế mưa ngn xưa rơi

 

trong mưa nn bỗng nắng ngời

mưa thơm nắng mật biển đồi bn nhau

em xa khuya lắng chm su

vọng mun tiếng sng bạc đầu gọi em.

 

                                        1994

 

Cước ch của bi Mưa trong khuya ma nắng:

(*) Những bi thơ trong tập ny, khi xuất bản, ti khng ghi năm sng tc ở cuối bi. C lẽ, cần ghi r ở bản chp lại trn my vi tnh ny.  Trừ một t bi được sng tc ở cc năm 1975 1982, hầu hết số cn lại trong tập đều được sng tc vo ba năm 1993 1994.

                                       (Ch thch ngy 12. 03. 2005)

 

 

 

 

VỚI BIỂN

 

gi thổi lạnh bờ đời

sng khuya mặn tnh ti

 

một hừng đng đến đắng

trong tri tim rưng nắng

 

hồn nho theo trưa sương

thuyền mờ tri khng phương

 

ngm hoi trn bi trắng

muống tm chiều hoang vắng

 

đm xo lấp hết rồi

sao rơi biển ru hời

 

 

 

NHỮNG MA TRĂNG THU HUẾ CỔ

 

                           tặng Nguyễn Thị Thu Nguyệt

 

nh ru cửa vỡ gi hoang

gỗ oằn trĩu mi ngập vng l bay

mu xanh trăng,

                 trăng thu gầy

mọc từ lớp học sng đầy phng ti

 

bạn b một thuở khơi vơi

tiếng cười cơ khổ tiếng đời ngẩn ngơ

nỗi đau ghm lại trong thơ

trời bt ngt ni rừng mơ ngợp hồn

 

hoa trn vết đạn, nắng non

gạch vi mủn mục, biếc, ơn nụ mầm

lng ngy ru rt th thầm

trước mi chờ, ướt trăng rằm trn cao

 

biết suốt đời sẽ nao nao

trn tinh khiết qu, nỡ no, thưa em

rưng rưng cng ht từng đm

giữ nguyn sơ giữa m đềm hoang vu

 

thng ngy xa rất mộng du

ngun ngt xanh, mảnh trăng thu mi về

rồi bao năm lạnh đin m

buốt cơn hoang phế thm nghe dỗi hờn.

 

 

 

 

BẤT GIC Ở SI GN

 

anh tm một nơi lặng yn

chm vo mu xanh cy cỏ

tan theo dng sng tiếng ht ngoan hiền

cụm my bng ng ao t im vắng gi

 

c con ngựa buồn thi khua mng vỡ

dy buộc vo thơ anh?

c độc mộc p trầm khng bến đỗ

vượt thc tuổi biết yu

              rồi cứ mi trng trnh

 

chất giọng lắng hết phiền lo

              thanh thot trong lnh

chẳng hiểu lời Di-gan

              nhưng hồn anh du mục

thơ anh ht cng em

              tri niềm m vừa đnh thức

nhớ bụi đường xa, mơ tnh yu

              như một mi nh

 

c gi no l Tổ Quốc

              trong tim ngựa chiều t

v nguồn cội, bền lng

              phận lnh đnh rong phủ

nng chỉ ở trong tim

              nhưng chẳng thể tm ra

cụm my trắng ngủ theo tiếng em ru

              bất ngờ l nỗi muộn mng gi h

 

xanh cy cỏ dịu dng

giọng em xanh tnh nữ 

như đưa thơ anh cng ai

qua hoang mạc phố lng

để thnh biển đời xanh,

tc em chảy từ tn ngưỡng thi ca

rất con người

kht vọng thật người

v chỉ yu dấu ci đời

dẫu đời dựng thc ghềnh hiểm dữ

ngựa lại xoải dặm hồng,

thuyền chở my lướt sng

giữa mnh mang

 

 

 

 

NHỮNG NNG TIN CỔ TCH

 

cc em thoảng qua ta. Như nắng

sng lo đm. Như mưa,

                           ru phủ cả hừng đng

em lửa chy tri tim ny tro bụi

em gi băng nghẹn tm mực mu hồng

 

tnh yu xua hư khng v nỗi chết

(rợn ngợp hư khng nỗi chết khoả trn)

cc em thoảng dịu dng hương, mất ht

v mất ht d lạnh buốt, chang chang

 

ta ht tủi buồn. V ngất m. V say đắm

yu cc em rục nẫu xc hồn mnh

ta ăm ắp. Ta nguệch ngoạc phơi trần trn giấy

ta đổ vỡ chảy đầm bầm tối lũ thần kinh

 

mười bảy thắp. Tắt ?iếc cm hai tm

cc em thoảng,

               nhưng dim nhưng bo. Nến tn

em trắng em hồng em vng em biếc

ta bay bổng my trời thng rụng khăn tang

 

nửa đời xế. Chiều hoang Từ Thức

ta nhớ ta v mộng mị. Khật khờ

lững thững bước. Thin thai đồi v biển

bao nng thơ cn nhớ g sầu thơ?

 

 

 

 

GIẤC RƯỢU ĐA GING KIỀU

TRONG X NH

 

anh lao vo vệ cỏ xanh

bấu ghm quả đất xoay quanh mặt trời

 

cho đi chn tựa my ơi

hai tay x xuống: khoan tri sng ny

 

v anh lăn ngược đ quay

cản chiều quỹ đạo: đừng bay vội vng

 

bn em bỗng sợ thời gian

đm lo ci lụy nổ tan với tnh!

 

cụng li rt ngọt chng mnh

chợt bng gi, lịch bung đinh, gi la

 

đi khi huyễn mộng rất đa

mi cằn nhạt thếch chưa chừa rượu đin

 

cho cng nguyn cũ buồn phiền

số khng lăn bnh qua triền tương lai?

 

chất truyền k lt hai vai

li xe viễn tưởng tm hoi Bch Cu.

 

 

 

 

VỀ QU

 

được phong phanh thuở nọ

quần mu đất nn cời

cng tru soi bn nước

đều l ruộng: mỉm cười

 

bao năm lạc vo phố

mi hi tru nhớ sao!

ta nặng qua sng rộng

tru nhẹ thnh lm phao

 

bước mỏi trn đ cỏ

tru cng về xm ngho

nửa khuya thnh sương biếc

bỏ chuồng, my bay theo

 

ta thương ngn năm cổ

tru mun xưa mệt rồi

cho my cy gặt đập

hai đứa tm xanh ngơi.

 

 

 

 

HNH LANG GIẢNG ĐƯỜNG

TRƯA VẮNG

 

xin nng niu bn tay em

soi vo vạt nắng ng mềm bn anh

ngn hồng phơn phớt mờ xanh

tri trn lụa ngt mt nhnh thin nhin

 

lướt ln mạch đập lo phiền

phả hơi thở rối xuống triền tc tơ

nhẹ rồi ngy thng nghi ngờ

khi em trao trọn đi bờ mi trinh

 

tan rồi bng tối khổ hnh

đọng thm quầng mắt bởi tnh hồ như

(anh ngu đần thuở tương tư

tin nụ hn hơn ngn thư mặn nồng!)

 

bng lng nắng trắng v trong

nt xinh cổ điển nao lng ngẩn ngơ

em-ti mắt ướt bao giờ

thấm loang ngực lụa học tr, ngoảnh xa

 

anh thm siết khẽ tay ng

cho em vỡ tiếng khc o nhn anh

rất con trai anh dỗ dnh

rất em, con gi ngoan lnh, ơi

 

kiếp ve ct bụi lu rồi

bay ln, xin mi giấc đời long lanh

đất trời nghing rộng vai anh

đ ra người khi được thnh Người Yu.

 

 

 

 

L THỊ HƯƠNG SEN THNH CỔ

 

mười lăm năm đắng tnh xa

hương sen thnh cũ thoảng nho tc cay

tiếng ve nhạt nắng thanh gầy

o xưa bảng lảng trong my trắng chiều

 

qun vườn gc vắng bng xiu

mắt trn trối ng tường ru, ướt mờ

cho ti bật khc khng ngờ

x lng lang bạt cuồng mơ, thuở no

 

mi kh đ mặn ngọt ngo

em cn trao lụa trắng vo đời đau

gc trưa sut lỡ hoen nhu

em thương ti đến vi mu my bay

 

ti đin? như một kiếp say

trước niềm phụng hiến chắp tay ti quỳ

g trầm tưởng c ra g

thn lng đng với lối đi thc ghềnh

 

thơ ti rồi mi lnh đnh

vọng ln lụa trắng buồn tnh sen chiều

ủ hương ngơ ngẫn tiu điều

hoa rm my trắng cười kiu, ngạo mnh.

 

 

 

 

QU QUN

 

khước vọng Tinh Chu thị cố hương

    (Giả Đảo: Độ Tang Cn)

 

một đời cơ hồ lạc xứ

ở sng ny nhớ ni kia

lng vọng về bao phố cũ

ngỡ từng lng xưa chưa la

 

hồn qu vời vợi giấc khuya

lầu năm nghe xoan tm ngt

xanh dương r ro trắng ct

sng biển rừng su nao nao

 

ngựa xe hng hiệu lao xao

đồng vắng văng vẳng như nhạc

mắt ghi kẻ chợ pht no

đảo hoang, tưởng thầm se sắt

 

lắng trĩu v xao xuyến ht

v dặm ấm mấy miền thương

bay bay theo chim thần thoại

d sử bng khung trầm hương

 

chon von l bắc knh mương

cải lương xề xang xa thẳm

tnh sững tương tư Mỵ Nương

cầm tay đo tuồng yếm thắm

 

giạt tận nghn sau nồng đậm

ngoảnh nhn nghn xưa rộng di

tri tim lăn tới tương lai

dấu vết trập trng lặng ngắm

 

qu qun thơ ta nhiều lắm

ngy đm m mi u hoi

yu qu dng người nết đất

nơi nơi xa thnh thin thai.

 

 

 

 

LỤC BT Ả ĐO TRONG BNG MỜ

 

liu trai đưa lối dẫn đường

chốn đoạn trường vẫn đầm hương đn b

đạm tin nhang khi la đ

hồn tr hoa nữ sương pha thu kiều

 

đời mưa gi giạt tnh phiu

chớp nho dng tuyết trong chiều mắt em

lo lồ khoc lụa sng mềm

thuyền nan Huế nt lạnh đm Si Gn

 

lời kĩ nữ H Nội hơn

nh đn mu lịm mi son Hải Phng

giọng ca ma tu mu rng

thần thing nh thổ ln đồng lả lơi

 

c Cầm mộng mị chuốc mời

Nguyễn Du ng sững nỗi đời động kinh

T Xương sặc sụa rủa mnh

ht thề, nhớ mẹ, rượu ninh Tản Đ

 

rơi tri về ci xưa xa

tay em nu lại thm ng men say

chập chờn huyền hoặc vơi đầy

tiếng đn tắc nghẹn, kn cay đắng go.

 

 

 

 

MƯA MIỀN CAO

 

nghe bay bay từng ngy mưa

lạnh t hạt biếc gi la ngoi sn

 

bng quơ thoảng nắng phn vn

hồng mơ, vng, thoắt trắng ngần, thoảng qua

 

đất trời xoay knh vạn hoa

lũng đồi hoa v hoa v khi sương

 

ngập ngừng khch lạ ven đường:

ti tm ti giữa v thường, bơ vơ

 

 

 

 

MI TM MỘT NỬA TRI TIM

 

một phiến ban mai biếc

rơi khẽ vo lng anh

đ phế tn củi mục

bất ngờ rưng rưng xanh

 

lại chồi non hoa ngt

may đời chưa tro than

cht tnh bn cửa sổ

bướm bay hay nhnh lan?

 

cnh tm lay niềm nhớ

bay hoi khng tới nơi

chỉ cch tầm tay với?

sao đậu trn tc người?

 

em bp b tuổi nhỏ? 

thương tự thuở nằm ni

ba mươi bảy năm đắng

cục đường xưa đu rồi?

 

ca dao hoi ngọt lịm

em mi hoi thơm mi

đau thn anh tiếng mọt

ngỡ nt bụi khắp trời

 

em đo hồng tấm b?

anh thỏ nu ngy ng?

sững nhn bao dng nt

ngỡ quen từ nguyn sơ

 

đến khi em trắng tc

v anh cũng bạc phơ

gặp nhau cn ngơ ngẩn?

ngỡ quen mun kiếp xưa

 

anh thằng khờ mất bng

tm gương mặt tnh yu

tận hồng hoang k ức

trn cu kinh trang Kiều?

 

anh tm em biển bắc

anh tm em rừng ty

g đa đoan tuyệt vọng

hết nửa đời trắng tay?

 

anh kẻ đa thượng đế

bo x ngn ngn năm

tm nửa kia thất lạc

m nhau để ho trầm

 

anh về khung nắng cũ

em học bi, hương mơ

thoảng ln trang vở trắng

mực tm hoi chuỗi thơ?

 

lan dng rồng ẩn hiện

trong v thức bồng bềnh

bướm tin ngời gỗ mục

em hồn anh thnh thnh.

 

 

 

 

ĐIỆU MA XANH

DNG HNH SNG NI

 

tuổi ti xanh biếc tnh cờ

khi về ngồi lại bn bờ dng xanh

bất ngờ sương sớm ngoan lnh

nhuộm vo sng nước

                thoảng thnh lụa xưa

 

bỗng dưng trời đất xoay ma

ti đang mười bảy em vừa rằm ging

say đm ma khc ba miền

o tứ thn nn che duyn ba tầm

mi nh bt ngt xa xăm

ph sa vọng cổ phương nam ngọt tnh

 

lạ g c b xinh xinh

chợt như Đất Mẹ dng hnh như bay!

 

mơ mơ sng biếc lng my

ti xanh mộng tưởng hồn đầy sao xanh

bờ xanh ghế đ chẳng đnh

cng dng nước chảy nhanh nhanh thng ngy

bao giờ cầm được bn tay

đưa em đi khắp su dy dn ca?

 

by giờ ru tc phai nho

long lanh lụa biếc qu nh, nghe xanh

hương trăng bồ kết l chanh

t xanh rất thật quấn quanh chn mnh?

 

 

 

 

TRƯA TẾT THĂM BẠN CŨ

 

tiếng g gy bất ngờ ngỡ qu xa xưa

giữa xm lạ Si Gn, nguyn đn nắng

cơ chừng mnh mang với gi bao la

tre xao xc hương rơm nồng yn vắng

 

tiếng g thăm thẳm giạt lng xa mơ

anh muốn bay qun bồng bềnh qun hết

qun gin gi pho qun rực rỡ hoa

v phơi phới đường cong khắp phố phường hồng biếc

 

sao anh nhớ từng cơn mưa phn

ấm ngọt gừng cay chn tr khi ngt

bng khung sầu đng trải tm cội mai vng

xoa dịu bn tay gt chn nứt kh dầm bn thng chạp

 

tiếng g Si Gn đnh thức trong anh

nỗi mơ mộng học tr lng đ ngủ

lạc loi tiếng g đầu anh ci rũ

nhớ thơ ai khắc dng ngồi anh năm nao

                                       như dấu hỏi im lm.

 

 

 

 

ĐẠI NG ƠI,

ANH CHỈ L THNH TỐ CỦA EM

 

I

b lng lnh giữa nghing chao

l trăng trắng ngợp phương no xanh dương

l mặt trời ướt mọng sương

em nung chy cht bất thường trong anh

 

II

 

mịt mng my bụi sinh thnh

tỉ năm thăm thẳm đ đnh nguyn sơ

mang mang mng muội m mờ

chạm nhau pht sng tnh cờ thấy nhau

 

nhờ em anh biếc một mu

lng anh bt ngt đến đu? bao giờ?

m em, anh cũng ngẩn ngơ:

trăng sao quả đất hồn thơ mặt trời

 

tay anh, ngọn gi chơi vơi

ci thơm vệ nữ xa vời cỏ non

nng ran ơi nụ mi son

v cn v tận anh cn mộng mơ

 

hư khng, khng bến khng bờ

khng khng c c khng ngờ c em

c khi bay lượn m đềm

bng bo tố vẫn dịu mềm khi khng

 

 

 

 

THNG GING CNG HOANG D

 

I. GIẤC NGY

 

chim chuyền cnh muộn bng quơ

tri qun rụng vỡ giấc mơ thở di

tm hồng ngi ngủ, trưa phai

giật mnh, khp l cho gai đau mnh.

 

II. LỜI CỎ

 

ngất ngơ cỏ c ngoi đồng

đời thừa mọc giữa phiu bồng, gắng xanh

nỗi đau mun thuở khng lnh

tm ra đất sống nỡ đnh kiếp sau!

 

III. HẠT

 

gi la với bụi tới đy

đnh đm rễ nn th bay l vng

xưa sau tầm gửi v vn

c chăng phận mọn giữa ngn trng xanh?

 

IV. V RONG

 

luơ quơ lay lắt dập dềnh

nương thn vo nước bồng bnh bềnh bồng

thi mơ đời c bơi rong

sao ru con sng lặng dng giạt x?

 

 

 

 

MA XUN

SNG HOA ĐỒNG TỬ TRONG ĐI MẮT

 

u uẩn khng ngui cht tnh lng qun

trang thư em mở ra khung trời chưa hề xưa cũ

thng năm ngy đm rơi dần vo giấc ngủ

cuối cơn m di hoi niệm sng ra

 

người con gi thuộc tn nhiều loi hoa

khng muốn gọi hoa khng tn l hoang dại

xao động học tr phập phồng ngực tri

thơ mng lung sao chẳng nỡ v đề

 

ai cũng c một ci tn để nghe

để đon hiểu mnh từ người khc gọi

tn anh, mẹ cha cho tự thuở nằm ni

chỉ m thanh dịu dng mới thực anh

            trn mi em dịu dng giọng ni

 

khng l hoa, chưa l thơ, no hẳn l bng tối

đu được hừng đng như em đ biết rồi

thư em gọi nơi xa anh nghe niềm yn tĩnh

sau rất nhiều buồn khổ đi bi

 

v chừng như tất thảy đ muộn rồi

đắp trang thư ln mặt

                 cả vm trời sụp xuống

nhắm mắt lại anh lặng lẽ nhn anh

miền thanh tịnh một vng hoang tưởng?

 

dăm tập thơ, từng ma gi chướng

thổi xạc xo qua mấy nẻo hoang mang

(anh thảng thốt nhặt gom từng hạt sữa

từng hạt đầy trong cuồng phng min man)

 

anh nhớ em, thương bng trắng ngụy vng

tận vng nhụy trắng bng xanh l

trn nghin mực đen tanh đầm hạ

dựng bp bt lng nở đo phật b

 

anh yu em cng yu tất cả hoa

c hoa v nghĩa bởi anh chưa hiểu nghĩa

anh đậm tnh, đa mang đa lụy

yu v bin thnh kẻ phải yu mnh!

 

bao đo yu khng tn của anh b bỏng xinh xinh

thong hiện giữa gai gc đời rồi mất ht

anh đnh gọi tn anh

                    thầm vọng cht yn bnh

dẫu qu cổ tch xa vời, sao anh vẫn thương

                    đứa trẻ bơ vơ cầu khẩn bụt

 

dịu dng ơi, sao anh muốn khai sinh lại đời ring

                                             để tm hạnh phc

hai nụ cười vui bn triệu nụ cười

thư em gọi gim tn anh trong cơn đau u uất

tịnh tm mở sng khung trời,

               đi đo hoa trăm cnh sng đi ngươi.

 

 

 

 

CHỐN CŨ

 

bồng bềnh phố nhớ xưa xanh

lưng chừng trời ngỡ trng trnh cng my

 

ti say d ở đất ny

nghe xa lăng lắc vẫn đầy lng sương

 

như tan ra khắp ng đường

tm qun khung cửa đn sung lạnh hồng

 

tnh tri ht giữa mnh mng

miền vời vợi ấy cn khng thong no.

 

 

 

 

GỬI CHO LỘC BIẾC

 

I. NGOẠI

 

sớm mai qun lạ no đy

nng trong tay chn tr đầy nắng thơm

bạn ngy hồn theo hương rơm

sắp xun sao la vng hươm lng mnh.

 

II. NHỚ MỘT NƠI NO

 

tnh ai độ ấy ging hai

mơ hồ gi ni bay hoi trong mưa

giờ đy nắng sớm đ trưa

suốt năm m mịt giao thừa chưa tan.

 

III. TRƯỚC MẶT

 

nt xun viết tặng hồn đời

cứ xa xăm mi xa xi xa vời

mang mang trang giấy tinh khi

sao mai chữ biếc mọc rồi mờ xa!

 

IV. MỘT CHIỀU THANH ĐA

 

bềnh bồng lng bỗng nơi nơi

hương men bến vắng gc ngồi đung đưa

lục bnh tm ngt hơi mưa

ti như neo lại như vừa tri đi.

 

 

 

 

ĐƯỜNG MƯA KHUYA HỌC TR

V LỜI KINH TNH YU

 

hạt mưa trong veo v tm

vm cy ng ả long lanh

sng ngt đen tri nho nh điện

lặn vo ngực ti một vầng trăng xanh

 

ti đi v rt mướt nhớ

mơ bn tay ấm tay mnh

ti kht lời em yu dấu

thơ tnh học tr nồng nn,

                      l tiếng kinh g nhịp tri tim

 

tuổi hai mươi sao khng buồn o rch

giy vẹt dp mn khuya khoắt lang thang

lng mạn qu hồng ci nhn qu biếc

chấp nhận cuộc đua với khởi điểm phũ phng

 

ti chấp nhận thiệt thi, mỉm cười trong mưa

                                                  v bước

lm sao c thể đứng yn như hng cy trăm tuổi

                                    vẫn trổ l hồn nhin

lm sao như sng cam lng tan vo biển lớn

sao để tnh ta yu nhau

                  trong khắc khoải muộn phiền

 

mưa đẹp qu, cy v sng qu đẹp

nhưng ti cn qu trẻ chớm thương thn

ti chưa sống nỡ no hoi cổ

hừng đng mọc cng giọt lệ trong đi mắt

                                                   thm quầng

 

lang thang, mưa, mưa, v bổi hổi nhớ

yu em tnh yu trời đất qu nh

ti trải lng ra với ruộng rừng,

            em chỉ dm ước mnh l nụ hoa b nhỏ

em mong mnh l cnh bướm m đềm,

      ti muốn m vo lng cả ci người ta

 

rất thủ phận sao nn nao hăm hở

min man đẫm mưa đi lạnh một mnh

mưa, mưa, mưa, sợi mưa tm buốt

yu cả mnh mang thnh kẻ thất tnh

 

no ai muốn sống để gục đầu hối tiếc

tuổi gi p mặt vo hư v!

ti yu em trong niềm chia biệt

em yu ti nhằm một g đin rồ

 

đn đường tm, khuya khoắt mưa, mưa, se sắt

ti tự nguyền rủa l kẻ bi hi

nm thn phận vo đm hun ht

đm nm về tảng đ g vai

 

ti tập mỉm cười dưới mưa v bước

trăng lặn vo ti thơm ngt trong ngần

da diết yu em, v chỉ yu nhau chừng như chưa đủ

dẫu đo hn rực ấm lời kinh từ tnh ta

                                    vỗ cnh vang ngn

 

sng ng ả đen, ơi vm cy lộc nn

qu yu trần gian ti thnh kẻ thất tnh

đo huyệt chn mnh khi hừng đng vừa mọc

tuổi hai mươi vo đời như một m binh

 

một m binh trong khuya khoắt rt

vất vưởng trần ai để trả nợ đời

lm g sinh vin một thời đi rch

thất tnh em bởi yu qu Con Người

 

thất tnh cuộc đời hỡi cuộc đời qu đẹp

ti l đứa trẻ thơ m trăng biếc bồng bềnh

kẻ lng mạn đ trăm lần thua thiệt

bay trong mưa lảo đảo lnh đnh.

 

 

 

 

VỀ NGHE MƯA TM                                     

 

bồi hồi p m thật lu

khoai thơm, ngon, ấm, nhớ lần đầu mi hn

                         (TXA.)

 

mai anh về Huế nghe mưa

ngồi trng sợi tm giăng thưa cuối chiều

tm trong lớp lớp xanh ru

nụ hn ngy đ rất liều gửi em

 

như ca dao ngọt v mềm

vt từ sng nước hồn kềm được đu

nng hoa mi gh thật lu

phong thơ cuốn vội gai đau mực nho

 

tm nhưng nhức hạt mưa sa

bay thơm niềm nhớ thấm qua nỗi buồn

bao năm xa biệt phố vườn

c về cũng chỉ ngi thương chng mnh

 

mưa ngan ngt man mc tnh

mơ đo hn tuổi lung linh lại hồng

xin dầm mưa thuở long đong

sống phiu bồng Huế, tm lng yu em

 

anh về ngồi sững bn thềm

trng mưa tm suốt ngy đm vạn ma

nghe thm trầm Huế thầm mưa

g học tr đ gi nua mai về.

 

 

 

 

Đ NẴNG

MỘT THUỞ TẢN Đ

 

tri sim trổ tự đất nu

lỡ yu tri khế biếc sau quầy hồng

                     (TXA)

 

c hng sch tiền kiếp xa xưa

ging xuống đời ta năm mười bảy tuổi

bnh dị hiền lnh (như tri khế chua!)

ta đnh chết sững ngắm hư v đắm đuối

 

ta, g nh qu lớ ngớ lơ ngơ

thơ viết tặng em học đi kiu bạc

giấu cht tủi thn giấu trời bo tp

Tản Đ nhn ta say khướt tự đa

 

giữa Đ Nẵng lnh đnh ti rỗng

rất yu đời lại bất cần đời

th đau thương, khốn cng hạnh phc

(cả nh rn ch ta,

                 ta thnh cuồng sĩ nợ đi!)

 

chất Tản Đ nhập vo ta c cổ lỗ gi nua

em thch mai viễn mơ tuổi ngọc

tm hồn ta đa tnh v ngốc

sch triết đầm đa bản mặt mốc meo

 

ta, g man di suốt đời ruổi theo mộng tưởng

thất tnh em, thất tnh hoa tnh đời

quằn quại liệt m trong hầm tối

ci đau như chẻ đầu ta, một kẻ cọc ci

 

chỉ l tn say thơ mang tri tim ruộng đất

lỡ kht quả khế chua qu tộc, x lng

đến bao giờ, đến bao giờ khế ngọt?

Tản Đ cười ngng nước mắt chảy rng

 

dẫu sao vẫn ơn em, tiểu thư hng sch

em, một dng dung đi cnh trắng thin đường

ring lạy tạ xe bnh m vỉa h cứu khổ

thương lo học tr ốm đi văn chương.

 

 

 

 

THƯ TAY, KHUYA QU BẠN

 

ging hai lộc biếc nơi đu

nghe thu se l vng mu tn thu

bờ sng sng vỡ trăng m

bồ cu cũng r rời g đu đy

 

xe khuya chm ht, chưa ngy

thềm nh ru xứ hoa ny chưa hoa

phong thư đất khch đường xa

chừng như bổi hổi run nho ngực ti

 

thương niềm tối ruộng tm đồi

pht trao c thắp nụ chồi tnh ai

khi khng lng bỗng nhn hai

miền trong chớp bể nguồn ngoi qu mưa

 

 

 

 

THẢNG THỐT V NHỚ

 

I. GIỌNG QUEN XƯA

 

thuở no biếc với ni đồi

dng sng ci cnh bo tri ngt tnh

đ thnh thc ht cho mnh

ti nghe bạc tc lặng thinh ci đầu.

 

II. THONG NHI HO BNG QUƠ

 

sợi tc bạc rụng xuống hồn ti

(cnh diều lao đao buốt giấc trưa chới với

như đứa trẻ xa nh tủi buồn trn trối)

chả ra sao đ qu nửa đời rồi!

 

III. MỈM CƯỜI

 

khuất trong phố bụi lu rồi

tri tim sao cứ rong chơi nơi no

say biển biếc ngợp đồi cao

mở hai con mắt chim bao chnh mnh.

 

 

 

 

SỚM MAI QUN TUỔI

 

I. ĐI MẮT EM

 

với hai quả đất v hai vm trời

ti được nhn hai thuở em tru mến

chấm sao trn long lanh quyến luyến

hay bong bng bay

               ti nu giữ giữa v cng?

 

đ vỡ tan, bao giọt x cay, vụn vỡ

ti nt tan, chia trăm mảnh thơ buồn

giạt ngoi chn khng

                 hư huyền cng tuyệt vọng

lm sao về trong lng mắt người thương?

 

II. MƯA NGOI HIN

 

đẫm ướt gương mặt hai mươi

                                long lanh mưa

mướt đen tc vai thơm hồng lụa trắng

ngời niềm hn hoan trong veo mưa

em, đo thin nhin,

             nhỏ vo ti ngt hương từng giọt nắng.

 

 

 

 

NGỌN NẾN NGƯỜI XƯA

 

nn mnh nghe tiếng non sng

đời bao bước ngoặt, tấc lng sng soi

 

gươm nhn nghĩa, giặc tan rồi

tự do, thng vt, mu rơi, đỏ cnh!

 

vẫn lồng lộng nh trăng thanh

nụ cười ưu i, hồn xanh dng tng.

 

 

 

 

KHUYA KHOẮT Ở PHỐ

 

bỗng dưng rớt xuống phố phường

theo cơn gi cuốn, mười phương gi go

 

may lng chưa gợn lao xao

hỡi ph hoa rất chim bao ở đời

 

lắng chm hẩm ht lu rồi

tc xanh, hồn đ trắng ngời bạc phơ?

 

lầu cao xe chi khật khờ

tay cầm ln mấy tập thơ khc rng.

 

 

 

 

CU HỎI NGHN XƯA CA DAO

 

qu yu H Nội trong ti

vọng bờ trả kiếm xa nơi chn trời

 

nghe giọng ni đ thương rồi

mi ngần ngại sẽ quen người thầm mơ

 

kẻ sĩ ch sờn, sờn thơ

hồn nghin ngn bt bao giờ vẫn hương!

 

Si Gn qun nước lề đường

thong em cổ knh đời thường, ngấm say

 

giấc rồng bay ngập ngừng bay

thuở hai mươi vỡ, ti lay ti về?

 

 

 

 

LNG CŨ Ở SI GN

 

tc bay sương trắng

đất trời

xa

may khng mi mi

         vời vợi xa

trt về nương bng

chiều t

mẹ nay vo phố

qu nh bn con.

 

 

 

 

TRIẾT NHN ĐNH THỨC

 

từ bi hỉ xả l sợi dy nối liền loi người

khng c đẳng cấp trong nước mắt cng mặn

khng c đẳng cấp trong mu cng đỏ

                  (Phật Thch Ca)

 

rch tuơ bước giữa ban ngy

ngọn đn thắp sng trn tay tm người

con người đu? con người ơi!

phố phường th lạ nhe cười ngu ngơ.

 

rời cung cấm buồn sững sờ

đời chia cao thấp bậc bờ, khổ đau

thương lệ mặn, mu một mu

ăn my lng thiện v nhu c sa.

 

sợ đau cỏ dại sương nho

con su ci kiến kiếp xa lun hồi

ho gầy thiền sng đi mi

mắt nhn, tay khẽ qut rồi đặt chn!

 

tự quất roi nt xc thn

quỳ trong hốc ni mục dần xương ru

mt la đồng lạnh tiếng ku

xin như cha với mi lều trần ai?

 

niềm đau Do Thi chưa phai

nước thin đng trong v ngoi mung lung

ngng ngy phn xử cuối cng

x-da giết, giết rồi dng, lệch sai.

 

nghn năm tri đất thở di

biển trn nước mắt vỗ hoi đng ty

nỗi vĩnh hằng qu đoạ đy

đạo vốn đời, đạo giờ đy rất đời. (*)

 

 

 

Cước ch của bi Triết nhn đnh thức:

(*) Tiu đề của từng khổ thơ, theo thứ tự:           

1. Diogne Cynique

2. Phật Thch Ca

3. Thiền sư

4. Nh ẩn tu Thin Cha gio

5. Cha Jsus Christ

6. Đạo đời

                         (Ch thch ngy 17. 03. 2005)


 

 

 

HƯƠNG CỦA XA XƯA

 

I. TRĂNG

 

yu đằm thắm vẫn v bờ  

em xanh gầy, c bao giờ thương em!

ti lnh đnh dọc đường đm

ngờ đu về đứng trước thềm nh xưa.

 

II. SƯƠNG

 

mưa, mưa, em v ti, mưa

những ma ru rt gi la ta bay

cy vườn hạt rụng khuya nay

vẫn em trong vắt trn tay chai bầm.

 

III. RƯỢU   

 

vẫn em giọt ấm lặng thầm

chắt từ be cũ bao năm chn vi

gc đen tối thẳm m đui

tim say lửa biếc ngậm ngi rưng rưng.

 

IV. SAO   

 

ht cu thơ tm nghẹn ngừng

ng quen mi cứ lạ lng cng ti

cơn m phiu hốt qua rồi

ngước nhn lng lnh sng trời vẫn em.

 


xem tiếp phần 2  )

 

E-mail: tranxuanan_vn@yahoo.com

Cập nhật 05/01/07                                                                    Trở về trang chủ

                                                                 

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    ln đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7