author's copyright TRẦN XUN AN

05/01/07

  12 thng 3 HB6 (2006)

           

 

 

        Phần 1

 

        Phần 2

 

        Phần 3

 

 

                              

 

TRẦN XUN AN

 

 

     h t 

     v i  đ i

     ơ i

     t h ư ơ n g 

     m ế n

 

tập thơ

 

 

nnh xuất bản trẻ 1996

 

 

xem

http://tranxuananthitap6.blogspot.com/

 

 

TRẦN XUN AN

 

HT VỚI ĐỜI,

ƠI THƯƠNG MẾN

 

thơ

 

 

CẢM ƠN MA XUN

 

thổi khẽ qua vườn chiều, lng lng xanh

nhẹ lướt ln nền trời, gi ơi tm ngt

lay thức ngn sao, long lanh

 

em ni g đi ti ni g đi

ny ma xun, sương trn o len lng lnh!

bn tay nghe nhịp đập thầm th

 

giạt vo nhau từng ln hương anh đo

từ quanh đy, tự xa vời bảng lảng

thoang thoảng qua tri tim, nao nao

 

i nhỏ b biết bao giữa biếc ta mnh mng

nhưng che lấp cả sương, sao, hoa, gi

nhưng cả xưa sau mang mang trong đa hn nồng.

 

 

 

 

TỪ CNH L VNG, BẾN VẮNG

 

bo giạt my tri chốn xa xi

           (dn ca quan họ)

 

cnh l rơi ngực ta!

 

nắng chấp chới hồng sa

khi khng lng khng nh

em biếc xanh lng liếng

ta bo lục bừng hoa

 

khẽ đỗ, tri mượt m

thơm dng nhạc bao la

chiều t hừng nắng sớm

hợp m bồng bềnh xa

 

ta thnh cồn khi nha

em ng ả nhẩn nha

dăm cy xoan mu Huế

trn hồn reo nở a

 

ta thuyền trong ngn nga

em xe cnh buồm ng

chở những chm sao tm

bao bng my bay qua

 

cnh l rơi ngực ta!

 

trổ ngọn tri tim gi

kết mật giọng sơn ca

bay la đ tnh khc

nỗi c đơn chi la

 

cnh l rơi ngực ta!

 

 

 

 

KHI NHN XUỐNG BNG MNH

 

cu thơ nắng bỏng xt

phn buốt phủ tấm tnh

khắc vo nhau nt nhạc

chữ vang trong lặng thinh

 

ơi ging hai ủ mật

mặc ru lạnh vung vườn

ma h ơi, lịm ngất

lửa ngọt đắng, mi thương

 

chơi vơi của hạnh phc

nghiệp chướng cứ bồng bềnh

yu khng đnh nẫu rục

hn em m lnh đnh!

 

tắt chiều xưa tm thẫm

anh mịt mng xa xi

lng qun sao vẫn ngấm

lạm buồn xiu lạc đời

 

phố phường mi ghềnh thc

sốt rt tiếng cười gin

dằn xc anh, thơ ht

nỡ no em khổ hơn!

 

 

 

 

ĐA LAN Ở MIỀN ĐẤT MA THU XANH

 

khng dưng rt buốt sương m

gi lay day dứt nỗi t đọng mưa

một mu len rất ngy xưa

đ gom hết nắng sng ma, về đu

 

bồng bềnh xanh cao nguyn nu

nơi cầm phấn thuở ban đầu giảng thơ

 

mắt mười tm biếc, bất ngờ

chớp rung thầy, hỡi tnh tr trong veo!

đang trn bục gỗ, cheo leo

ti cng thơ vt rụng vo vt bay

 

cằn gio khổ nhức nhi say

lớp no hay em loay hoay ngỡ ngng

ngẩn sư anh tnh đa mang

thương em run niềm bng hong ni c?

 

nh xa trường lạnh dốc mờ

thc khuya khoặt vọng dặn chờ đợi nhau?

 

lại đau đu đắng tnh đầu

khắc tn ln bt, rối cu thốt khờ

thế rồi, em mi học tr

dẫu ti thi kiếp nghim kh

                                 Chiều rồi

 

 

 

 

GẦN XA LNG ĐNG

 

ngẫu hứng dọc đường với hai người bạn

 

rong chơi với mi hương

trăng trăng v sương sương

em đ khng khng đ

xui chi anh lạc đường

 

đm tri ln tc mượt

thong hương lng đằng trước

thoắt lng đng pha sau

em gần m ở đu

 

mi hương ơi hương, hương

một đời anh đuổi bắt

chợt l em rất thật

v thường v v phương!

 

 

 

 

VỚI NHỮNG HNH GIẢ

CỦA TNH YU                                 

 

thng ging ngỡ hết, theo em

ban mai trăng v đang đm, sao ngời

ru đi sợi khi trắng rồi

vẫn men truyền thuyết tới vời vợi xanh

 

ngn bậc đ ngt tm thnh

say ai lu quu bước anh ngang trời

gậy hnh hương mướt mồ hi

đi điền d chống nỗi đời hư v?

 

dừng chn qun nước Đợi Chờ

mắt chm cổ tch lạc mờ, long lanh

giữa đồng bằng của hồn anh

đột ngột em cao vt xanh ni tnh

 

điện Nng Đen ngt lung linh

khng dưng thầm đượm lời kinh chy nồng

(ca dao dn khc vt cong!)

nỗi đau ha tượng cho lng bng khung

 

knh ln da thắm bồ qun

bn tay kh rp vết trun chuyn buồn

tiếc từng thong nắng chiều bung

bn em hnh giả về nguồn Yu Thương

 

bạt hư v mấy nẻo đường

ngng ny ht đỡ chn chường nghe em:

gửi tu vũ trụ

              đĩa mềm bảo tng tri đất

                       tnh thm V Cng!

 

 

 

 

NHẠC BIỂN

V THY KIỀU TNH CỜ QUEN BIẾT

 

giọt biển mặn

lắng trong

lăn di, ngn khc ht

sng sng quặn tro rch nt

từ thăm thẳm vọng về

ngồi bn biển khuya nay lặng nghe

 

lấp lnh xa xăm trước mặt

nt chữ tuổi thơ hương thoảng hin cha

giọng ai hồn nhin ngọt giọng nước dừa

từng tiệm rượu

                  giạt tri

                  tiếng đn như cứa

v biển by giờ thao thức với trăng xưa

 

lng lnh sng

                  vỡ v chm

                  niềm ga bụa

giọng ai lại hồng xưởng thợ

                  mnh mang

cũng tắt bi ca

                  dở dang!

cn g để mất ơi phố phường bụi a

từng cơn thảng thốt, biển khuya nay khc trn

 

lửa bếp ho vng chờn vờn lao xao chợ ba

nhấp nhong sng ru ngy thng nh người

chỉ ht cho mnh bn rỗ rau tưới

thảng thốt từng cơn nước mắt

biển khc l cười!

 

đăm đắm biển ướt mu trăng tm ngắt

tan cng đợt sng bồi hồi

chy ln v sao đỏ mờ xa xi

vầng hừng đng dng trn xm bạc

biển run rẩy v hoang d trời

 

tm hồn biển cứ mi hoi mặn cht

cốc nước dừa trng trng sng gi trng khơi

nh sng no sau đi trn kia, cho em ngẩng cao

                                                           thầm ht với đời

lẽ đu khng cn g để mất?

biển lại ngời xanh bt ngt

biển ơi.

 

 

 

 

HT LN VỚI MỖI ĐỜI THƯỜNG

TỎA SNG

 

tuổi ngoan mưa bạt nắng thiu

ci nhn lạnh nm tnh yu lu rồi

đời rợn buồn một cuộc chơi

ngỡ bao dối tr ht lời mến thương

 

dẫu tiếng ca lem bụi đường

khc son phấn nhạt nhe sương mấy miền!

em cười khc với hồn đin

đn vạn hoa nh mu nghing phng mn

 

phng tr nt rượu nổ ran

đỏ bừng ti ngắt từng ln điệu say

ngất ngy nhịp vũ vng quay

kn nấc r, đn ho gầy, nhạc đen

 

thấy cuồng vui hối hả, qun

(khi m tr nhớ, qun, qun chnh mnh)!

vt ngn quằn quại hoảng kinh

tắt khao kht, sợ cht tnh trần ai

 

ht mộng du ci thin thai

cỏ hồng mộng tưởng thơm hoi mộng mơ

ht mộng mị miền hư v

chung ching mộng ảo, u lo con-người!

 

tan hoang xế tuổi ba mươi

tung h, cho bớt niềm rười rượi đau!

ước-vọng-bnh-thường, xưa sau

giờ tm thấy, giọng bạc mu phi phai!

 

vẫn ht tin kiếp rạc ri

mắt rưng nắng, chưa sạn chai bao giờ

ht tin đy rc bn dơ

mầm sen sẽ ngt cu h, hương ngn

 

 

 

 

HI VỌNG MA XUN

 

hạn hn hoang vu sỏi đ

cỏ a cằn vng v mắt ti

tia nhn đăm đăm

dội về ngực tối

 

dng sng chết

con suối cạn

tắt giữa đời thương nhớ

rỗng khng đầy niềm dửng dưng

 

tiếng ht no l my chn trời

mưa xuống biếc xanh mầm l

ti buồn lng cho ti

cơn kht v nỗi hoang vu đ sỏi

 

đi mắt đăm đăm, ti ơi

tia nhn khoảng khng,

                 khng đến đu

                 khng đến đu

rơi về ngực tối, lm sao sống được

lm sao sống được chỉ với hoi niệm tm!

 

 

 

 

BIỂN TRĂNG HUỲNH THỊ PH

 

ngn tay bối rối bồi hồi

nu xanh mượt tc ngang trời bay bay

sng vỗ, tung sao cuối ngy

bềnh bồng biếc, trn trn đầy bờ vai

 

nt em nha trong chiều phai

gần, vời vợi, lại đan ci vo nhau

một vầng trăng biển ng mu

tri tới bờ thoắt bay mau, đm ngời

 

em huyền ảo ở bn ti

sng trn sng rượu nỗi đời dậy men

nước mắt ngn năm nhnh đen

tc nghing khỏa tiếng lng qun, ngọt ngo

 

gối hai tay nhn ln cao

cao, cao, lng lnh sao no tm xưa

sao rơi rơi xuống mưa, mưa

trăng thnh phao nỗi gi đưa em v

 

 

 

 

NHN THẲNG

 

đnh thức dậy đi em

kht vọng đ cũ

cn ấm ức cn vng quẫy

đu đ trong miền thinh lặng

 

đnh thức dậy đi em

kht vọng đ cũ khng bao giờ cũ

như đứa b ngủ rồi cn nấc

               trong em trong em

               miền thinh lặng

mi giậm chn hờn giận ấu thơ

 

đnh thức dậy đnh thức dậy đi em

kht vọng tưởng chừng đ cũ

chn chặt chnh mnh chn chặt ci chết

đu đ giữa gi ging tha ma miền thinh lặng

 

đnh thức dậy đi em

miền thinh lặng trong em

suốt đời lạ lẫm, nhưng suốt đời

đau đu khn hay ngấm ngầm ho tc

 

đnh thức dậy đnh thức dậy đi em

v gọi đng tn kht vọng tuổi học tr

hy thi gương mặt muộn phiền hờ hững

nm vỡ ci v hồn bằng sp dưới hừng đng.

 

 

 

 

GẶP LẠI GIỌNG XƯA

 

tặng L Thị (Khuyết Danh): Hương Sen

 

gọi nhau đổ đi hồi chung

tiếng dế ran trong vắt sương trn bn

thuở cch vườn ngập l vng

bao năm xa vắng vọng vang xa vời

 

cn xa lơ lắc, xa xi

như gh tai chạm bờ mi, th thầm

sng trăm cy số xa xăm

run tiếng em hay tự thăm thẳm mnh

 

(ống đạn nhỏ chiếc chung tnh

chim reo giậu cũ rối tinh tơ hồng

nhớ dy no của nhau khng

đến nửa đời vẫn bng bong rối bời)

 

gượng vờ hờ hững lơi khơi

nao nao tần số ru lời bng quơ

ci vu vơ đnh ngu ngơ

(tiếng chim cho khch chết kh lu rồi!)

 

giờ như hai đứa b thi

cặp lon sợi chỉ bồi hồi truyền tim

mạch đập buồn với lặng im

biết em ngoi đ, ti tm trong ti!

 

 

 

 

TRẢI NGHIỆM

 

Tố Như knh yu, người c bao giờ

                                     sut hụt chn

chết đuối dưới vũng đen nghin mực?

                                     (TXA.)

 

trắng xanh xao mai dậy th, chớm a

mới độ rằm lan chừng cạn mu rồi

ơi đa cc đẫm phấn son mỏng lụa

cng ngt nhi kia lả dưới cnh dơi

 

đm, bng đm xe ra đi mi l

đn mờ thất sắc cung nhạc cầu vồng

tay chuốc rượu ru ran m khch lạ

tuổi bạc phơ lng khi thuốc nhẹ khng!

 

hồng Bắc Ninh mặn m cười rất Tết

ngọt Vĩnh Long huệ tẩm mật giọng tnh

dạ hợp Huế hương tc nồng con rết

vắt ln vai đ m trong rợn kinh

 

g nh thơ gi cuốn vo nh thổ

bt dấn thn nơi lem luốc, tận cng!

tri cấm tham si trụt trồi vạn cổ

mồm mp nhồm nhom đi mắt rưng rưng

 

chừa trinh bạch phải đầm hương tục lụy?

hạ ng xui đời-mưa-gi mịt mng?

lẽ no thơ l tr đa ma quỷ?

dắt nhau han lương giữa ci ring chung?

 

sng, sng v sng, ầm ầm tiếng sng

phố co ro duềnh nước bọt, tht go

hoa hoa hoa ho bầm khuya bỏng cng

trong mộng dữ ny, qụy gục rồi sao!

 

 

 

 

BIẾT ĐU NGỌN NGUỒN LẠCH SNG

 

o di nhạt tm lụa l

giảng đường bằng biếu thổi sa chốn ny?

tc thề vy trắng bay bay

tuổi mười bảy giạt vo đy bao giờ?

 

phố hanh Ả Rập gi kh

mặt che nắng, bụi thnh c du Hồi?

lầu xanh rộng mấy ngả đời?

phng se n đới sục si men nồng

 

ti cn tin ở ti khng

thơ ca huyễn mộng miền bồng bềnh my!

ht theo dng chữ đắm say

nhạc hnh lả lướt đn quay đảo đời!

 

chung quanh ảnh khỏa thn mời

thả lời trần trụi bung lơi vải hờ

tay hồng măng mướt lng tơ

ngực run thnh thiện rướn rơ ngn nghề!

 

cơn lửa đốt bụi chề

bng khung chi giữa ci m đin buồn

bao nng thơ đẹp trn đường

mắt hồ nghi hết, đời cuồng hết thơ!

 

 

 

 

TRƯỚC BIỂN, NHỚ VỀ

 

I

 

ngỡ sng vỗ về vo xt

giặt giũ đời sạch tm t

 

II

 

nước mắt, lụa hoi trắng ct

tay mn cho hồn vn hoa.

 

 

 

 

NHẬT THỰC

 

trn vnh vạnh xơ cạnh ta t

đi nam đi bắc đi m cũng về

ruộng đng cho đến đồng h

đi đi về về trn đ ngang trời

            (cu đố Quảng Trị)

 

đang ban mai tắt nắng, chiều

mung lung đm, ngơ ngẩn xiu nghing đời

 

vnh ca dao nhợt nhạt tri

ngang lối cũ dải nn rơi, ho mu

 

cht lầm sầm tối lịm đau

tay khng thể nắm tay nhau, hết rồi!

 

nm ln chiếc nhẫn, lạnh, ngời

cầm trăng che khuất mặt trời trong tim

 

đnh thăm thẳm niềm lặng im?

ngập quanh khuya lạnh khỏa chm mang mang?

 

thoảng thi em, nắng khỏa trn

gi bay thả nn say quan họ tnh.

 

 

 

 

GIỮA THIN H NƯỚC MẮT

 

rất, rất gần, qu xa xăm

trăng bay quanh, tủi ngn năm một mnh

thương, thương quả đất thất tnh

bay quanh kht vọng lặng thinh mặt trời!

 

 

 

 

ĐẮM SAY V RẤT TIẾC

 

ma hoa đu xa xăm

mắt thăm thẳm đăm đăm?

bờ vai hồng se lạnh?

 

sng trăng vng sng snh

thiết tha m dại đm

sững buốt ln tc mềm

 

một trời sao nghẹn tắt

khuya cuối đng bằn bặt

nụ hn em trĩu buồn!

 

đưa nhau về trong sương

nghn bp mai chồi biếc

rụng dưới chn, da diết.

 

 

 

 

TƯỞNG TIẾC

 

gục ln vai bạn, v đi

mở lng

đất đn

( xanh r mộ ru!)

 

v thanh

phụt tắt tiếng ku

một mnh ci lạnh

(thảy đều vậy thi!)

 

mong manh tất cả ở đời

cao đỉnh ni vẫn thẳm khơi khỏa chm

vạn năm sau c ai tm

lại hồng-hoang-mới vắng im phương no?

 

rợn hư v gi tiu dao

vĩnh hằng đu, giấc chim bao kiếp người!

tiễn nhau nấc nửa tiếng cười

ct bụi hoa, ct bụi tươi cỏ bời

 

ci-đau-kht-sống, chơi vơi

dng đời mu thịt, dẫu rời r xiu

mồ hi rồi cũng tan tiu

phỏng phiu vũ trụ! cng yu thương đời!

 

tặng thời xoy ốc lun hồi?

sng từ tim

tỏa vo trời

bay bay?

 

sng nhn văn

mang mang ny

gửi hồng-hoang-mới

bớt dy buồn-nn?

 

khi hương

một nấm đắp chn

trong ti bia dựng

xe bon, ngoảnh cho (*).

 

Cước ch của bi Tưởng tiếc:

(*) Bi ny được viết để knh phng điếu nh thơ Joseph Huỳnh Văn (Huỳnh Văn Hiến).

 

 

 

 

CỤM TƯỢNG HƯ V

 

trăm năm cn c g đu

chẳng qua một nấm cổ khu xanh r!

(Nguyễn Gia Thiều, CONK.: 103 104)

v cn đ v-thức-trần-gian sử bin nin

v hnh v ngn hiện thực giữa đời

 

ng xuống chm vo bằn bặt ci chết

cho l hp rồi, bn sng ci m

như cổ tch, ng ngẩn ngơ sống lại

bao năm run quắp, luờ quờ, ngọng cm

 

hồn va lụi, bng, thuở ba mươi tuổi

vẫn loạng choạng bước quanh quẩn xm lng

ci xc sống bao năm cười mo xệch

đứa con tm cha, cuối mỗi chiều tn

 

hơn nghn đm tang nghn nghn nấm mộ

bng dng ng đnh thức tiếng thở di

nhi niềm u lo mong mong manh kiếp sống

giật mnh, tay ai nu chặt tay ai!

 

đứng thẳng giữa đnh, dn lng tưởng niệm

lịch sử rạng ngời anh hng, nh thơ

về ngang trung ct, quỳ nng Nỗi Khổ

nước mắt ngại phiền, ng nghẹn khe mờ!

 

tuổi su mươi lăm trở về bụi đất

hiếu thảo đ thnh chuyện cổ đm đng

tượng cha con ng sn đnh ai tạc

bệnh tật, kiếp thừa, mi khắc su lng

 

v chẳng ai mất dẫu nghn qun lng

v-thức-lng-thn di truyền ngỡ khng

thong l vo hồn, thin thu xo xạc

giọt mưa từ tm, Dng Sống ngọt hồng

 

 

 

 

TNH YU CHNH MNH

 

say đắm chnh mnh trong nh mắt bao người

mi cười ngất ngy đến vậy

bng dng hương thơm đam m lửa chy

lửa tri trn mắt ai ai, thnh suối chảy di!

 

by giờ th đ tn phai

bơ vơ với vng tay trống rỗng

hnh như suối cạn kh, chiều t sẫm bng

tm đu cht bền lu chỉ đu đ giữa lng mnh?

 

 

 

 

GỬI MỘT NGHỆ SĨ

 

thoang thoảng, vang, rưng, tiếng đn

hoa tỏa sớm, thoắt trầm man mc chiều

rất nghn năm dng dung Kiều

o tứ thn giữa thời phiu hốt ny

 

bồng bềnh lịm ngất bay bay

khc ru rt, bi x cay, bỏng trng

sổ đoạn trường đ nắng hồng?

trắng tơ xm dệt hương đồng ngt trang

 

nghe thăm thẳm đến bng hong

tri tim b bỏng trĩu mang v hồi

ngỡ từng bao kiếp sống rồi

hồn hai mươi vẫn vợi vời xưa sau

 

nh đu xiu nt on sầu

tuổi thơ run ng lề cầu xẩm xoan

ngấm chn rc phố bn lng

em cười khc với nhn gian khc cười

 

vẫn đau đu giữ chất người

tiếng đn sắc buốt trong mười ngn tay

dấn thn, trnh bẫy giăng đầy

(ngưỡng căng rung mỏng mảnh dy đn đời!)

 

nghe thảng thốt đến rối bời

cht niềm giằng x ci ti, giật mnh

qu mnh mang một tấm tnh

em chới với, chơi vơi, kinh sợ lng?

 

vi thn theo quẻ long đong?

nghe đanh lạnh, bật tiếng khng, lạnh lng

bi ro rắt ấm trầm hng

dẫu mềm mại dy chẳng chng, lắng ngn

 

 

 

 

TẶNG MỘT NGƯỜI LỠ VẬN

 

l lục nắng đỏ, vng hanh gi

tu phương nam say Tết, lng lng

ga qu lấp long phn bấc nhớ

lối sầu đng bay tm biếc xun

 

rải trắng ln bn lầy trắng ct

nắng mới hồng, reo tuổi mới tinh

cội mai no hương xưa thẳm ngt

ta ci đầu ng sững bng mnh

 

lng đng cứ thử lm kẻ lạ

trốn những mời cho ngợp tnh thn

đu cửa mốc vch ru ng ả

tứ thập bốn cu đối thắm ngần?

 

(chẳng bốn mươi lng đời tn rữa

khng bốn mươi con chữ nổ ran

bốn mươi vin pho, lp, mu a

tan tc giữa lng v thanh vang!)

 

nửa kiếp lang bạt bao xứ khch

đu cũng qu v đu cũng khng

nơi cho giọng ni chưa pha phch

chốn yu thương, về bỗng khc rng!      

 

 

 

 

QUY LUẬT TRỜI ĐẤT ĐIN KHNG!

VỚI THIN NHIN,

LOI NGƯỜI VỐN BNH TM 

 

bất tri nguyn thị thử hoa thn

(L Thương Ẩn, Mộc hoa)  (?)

nguyện đền ơn thin nhin

(Trần Xun An, Ti vẫn ở trn đường)

tặng Cảm xc về hoa sau Tết của Đinh Trầm Ca                    

 

1

heo may thoảng dăm thong rt

cho đất xanh trời ra ging

ngập ngừng, tiếng chổi nh nhẹ

bầm nt niềm thương hương thing

 

2

mai, rực rỡ trong nỗi chết

khng cả tn d tn mai

mai, mai huy hong nở trọn

cam ph du để tn phai?

 

3

nng niu dng mai nt lộc

hoa, hoa, đu phải thy người!

lẽ no giữa cu đối đỏ

bnh hoa đựng xc hoa tươi?

 

4

(bon-sai, qu sang cằn mọn

dy chằng buộc tht vo da

xt xa chim lồng c chậu

ni đầm b lại bn ta!)

 

5

tiễn Tết, v mai đ ho

sững sờ, hư huyễn, chơi vơi

mộ vườn ai run lộc biếc

thịt xương, hoa l tốt ngời!

 

6

cn đy quỳnh lan đo cc

ai l ai kiếp xa xi?

quả bo, lại bằng tội c?

Phật chắp tay trước Lun Hồi!

 

7

(tảng gạo cổ tch đ nt

ăn g để sống, ti ơi?!

loi người phải trồng v giết?!

địa ngục, chnh l ci đời? (*))

 

8

(ha thn, chm vo lẽ thật

ăn g để sống, ti ơi?!

chẳng lẽ loi người tự st?!

hoang tưởng siu thức, rụng rời!)

 

9

thin nhin, thin nhin thực ảo

đắng cười, duy cảm vu vơ!

hạt gỗ bồ đề kết chuỗi

l từng mầm sống ho kh!

 

10

lng mong lnh như mảnh đất

ươm hạt? chiết mai về nh?

vẫn thế, xưa sau xinh mi

hoa, thin nhin ngt tnh hoa

 

11

thi, nhặt khẽ hoa vo hộp

thanh sắc ma xun vi chn

dẫu đnh gửi xe ngộp rc

hương mai thơm mi tm hồn

 

12

thin nhin hoa hương tri mật

Con Người mn đui, ht thơ

yu qu trần ai, tm tĩnh

quả đất nốt nhạc lam mơ.

 

Cước ch của bi Quy luật trời đất đin khng:

(*) Trong bản đ xuất bản, cu ny được in đậm, đồng thời c dấu hoa thị * ch thch, nhưng cuối cng ti đ gc lại mấy dng nội dung ch thch ấy, bởi bấy giờ (1995 1996), ti chưa viết tiểu thuyết Ma h bn sng (bản 1997,  bản 2001 & bản han chỉnh 2003). Xin xem thm tiểu thuyết ny.

 

 

 

 

P SHA-NƯ

 

đang trưa P Sha-nư

hương muối biển trn đồi mằn mặn gi

thnh tht tiếng chim lảnh lt, hnh như

nắng vỡ

hnh như điệu ma rung tro trc tre hoa cỏ

 

P Sha-nư

thp cổ

hnh như

đi ba cnh buồm phần phật mu gạch đỏ

tri bồng bềnh lắc lư

vượt mặt phẳng biển cong xa mờ cch trở

vẫn by giờ neo bờ Phan Thiết nhớ

 

P Sha-nư

chiếc thuyền ny ng hong no đến ở

nh sư no m g kinh ru

pho đi no đạn găm sng nổ

người thơ no, hnh như, tương tư

(chỉ được thong yu m dằng dặc khổ

th hận phụ phng đến oằn oại ngất ngư)

 

tự đnh lạc nỗi đau

                   lng thp gi

lịch sử loi người những cuộc chuyển cư

la cội xt cay, hay vung gươm dễ sợ

ảo gic ngỡ du thuyền, P Sha-nư

dập dềnh sng vỗ

 

ci đất cuối cng đy ư

vương quốc lưu dn sụp đổ

P Sha-nư

thp thờ hiu hắt, hnh như

cng cha cn đu đ

mắt nhn buồn thăm thẳm thm u

huyền b mu da (nu hồng Ấn Độ)

gốc tiếng In-d chm đảo xa m

 

P Sha-nư! P Sha-nư!

 

nhưng hnh như

người người hnh hương ln đồi gi

thương Hn Mặc Tử

             ngẫm chuyện tnh

             từ độ

(gi khng c tứ thơ

             giết người trong mộng, mơ

             quằn đau đến man rợ)

v yu ơi nt duyn Kinh Chăm

             mận chn ngọt lừ

ấm p nắng trưa bn thp lạnh hoang vu

sng biển ngời rực rỡ.

 

 

 

 

MA XUN TRẺ THƠ

 

I. chơi cờ du lịch trn bản đồ ci đời

 

trải rộng trần gian, bt ngt

sắc da tứ qu vườn xun

ci nhn bay quanh thế giới

rực rỡ trăm hương, lng lng.

 

II. quốc tế ngữ (*) với đồ chơi pht sng

 

thp sng Ba-ben thần thoại (**)

nở đỏ kht vọng loi người

hoa đo chớp quanh quả đất:

tiếng chung bn tiếng đưa ni.

 

Cước ch của bi Quốc tế ngữ:

(*) Tiếng ni v văn tự khng phải của bất k dn tộc no, đất nước no.

(**) Điển tch lấy từ Kinh Thnh của người Do Thi: L giải theo tư duy huyền thoại về nguyn nhn sự khc biệt ngn ngữ, phn chia thnh nhiều dn tộc trn thế giới; ấy l do sự trừng phạt của Đức Cha Trời J-h-va bởi sự bất knh của loi người đối với ngi (loi người muốn xy thp Ba-ben cao vt, chọc thẳng ln trời xanh)!

                        (Ch thch (**), ngy 26. 03. 2005).

 

( xem tiếp phần 2 )

 

Trở về trang chủ

THNG BO

               Cập nhật: 05/01/07

               (thng / ngy / năm)

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    ln đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7