Web Tác giả Trần Xuân An

 

TRẦN XUÂN AN
có một nơi lá măi xanh

 

CHƯƠNG SÁU

 

 

1

 

 

            Cơn mưa đầu mùa chiều hôm qua khỏa trắng muôn triệu hạt mưa trên thành phố. Nửa khuya, lại mưa. Cúc Tần thức giấc, trở ḿnh nghe mưa trên mái tôn và tiếng nước tuôn xối xả từ ống dẫn máng xối. Bao nhiêu hơi nóng ngột ngạt suốt mấy tháng cuối mùa khô, cao điểm oi bức là tháng năm vừa rồi, đă tan hết. Khuya dịu mát. Sớm nay, đất trời trong vắt nắng. Nắng tươi non. Sân đă được quét sạch lá khế rụng, đẫm nước, đang khô dần. Bàn ghế, cùng những chiếc dù do một hăng chế biến cà phê và trà tặng, đă được dọn ra sân.

            Sáng nay, Cúc Tần hồi hộp chờ Niên đến.

            Một tháng rưỡi nay rồi, anh ấy chỉ đến một lần để giao xấp bản thảo nhưng không gặp cô, và chỉ một lần đó. Cúc Tần vừa mong, vừa ngại v́ lỡ nói dối, giờ đă bắt đầu sốt ruột. Không. Không phải mới bây giờ. Sau khi tổng kết năm học, học sinh nghỉ hè, Cúc Tần đă rảnh rỗi suốt ngày. Năm nay cô chỉ dạy khối mười một. Ḥa B́nh được phân công phụ trách ba lớp mười hai, bận ôn thi cho học sinh, lại bận chữa răng nữa. Cúc Tần cứ ở nhà một ḿnh với Cảo Thơm, nên càng trống vắng. Quả là công việc cuối năm học khá bộn bề cũng giúp cô nguôi quên Niên chút ít. Bây giờ, lại nhớ Niên. Nhớ, rơ là nhớ. Thương, đúng rồi. Và yêu, không thể khác được! Trái tim cô không c̣n sôi nổi như mấy tháng trước. Đằm thắm lại rồi, nhờ quăng cách. Nhưng thấm thía hơn, sâu lắng hơn. Gần đây, lại sốt ruột! Trống vắng và sốt ruột!

            Ngần ngại măi, rồi Cúc Tần cũng gọi Niên qua dây điện thoại, cũng với ngôn ngữ hành chính, khách khí.

 

 

2

 

 

            Hơn một tháng nay, nhất là từ buổi chiều gặp Điệp, uống bia với anh, Niên cố vùi đầu vào máy đánh chữ với tiếng lóc cóc. Niên muốn quên. Anh thương Cúc Tần, thương Điệp. Anh sợ cái kết thúc kinh điển của các cuốn tiểu thuyết phê phán ngoại t́nh. Anh không yếu đuối. Gian nan và đau khổ đă luyện anh từ nhỏ. Nhưng anh sợ chính anh là tác nhân! Nỗi thương nhớ vẫn dằn vặt Niên như người mắc chứng viêm họng măn tính, thi thoảng cứ phải chữa trị bằng kháng sinh. Nhưng làm sao Niên quên được Cúc Tần! Từ thuở biết yêu đến nay, đă hai mươi ba năm, anh chưa gặp một người nữ nào xinh đẹp, duyên dáng, sâu sắc, bản lĩnh, đằm thắm, dịu dàng đến thế. Đến tuổi ''hết mê muội'' rồi, Niên tin ở mắt ḿnh. Nhưng thôi đành. Anh làm sao nỡ! Yêu có khi đồng nghĩa với Hại. Yêu Cúc Tần là Hại Cúc Tần. Niên quằn người với ư tưởng nghiêm khắc đến bất nhẫn, độc ác, nhưng vang lên từ lương tâm anh.

            Niên cắm cúi sửa chữa, đánh máy chữ, đọc đi đọc lại bản thảo. Bản đánh máy đă xem như hoàn tất. Phần hai và phần ba đă xong. Cuốn tiểu thuyết ''Những Mùa Thơ Dại''  chấm dứt ở tuổi ba mươi sáu của nhân vật. Ba mươi sáu năm sống mới được xem là trưởng thành đối với nhân vật thằng ngốc!

            Đang vùi vào suy ngẫm, Niên chợt nghe chuông điện thoại.

            - Thưa, tôi nghe đây ạ.

            - Tôi muốn gặp ông Niên.

            - Trời đất! Em hở Cúc Tần?

            - Ông nhầm rồi. Tôi là Cúc Lá Xanh ở Thanh Diệp. Tôi phải hạ ḿnh để nói với ông thế này: Tôi cần gặp ông để đánh giá lại món cà phê hôm nọ gấp, vào sáng nay, tức khắc.

            - Tôi sẽ qua, thưa bà chủ.

            Niên nghe tiếng ngắt máy trong lúc Bông Trang vừa đi chợ về. Hú hồn hú vía. Niên vờ thản nhiên cho đến lúc giao cửa hàng sách báo cũ cho vợ. Hơn mười lăm phút ấy, anh sung sướng với nỗi vui mừng rộn ră trong anh. Đập chắn sóng chỉ cần một câu nói ở đằng kia dây là vỡ, và biển tràn bờ. Sóng dạt dào, tâm hồn anh bát ngát sóng. Sóng nắng. Tươi sáng vô ngần!

            Và Niên bồn chồn. Và Niên cố b́nh thản dắt xe ra.

            Niên gắng b́nh tĩnh trên hai quăng đường phố, rồi hai trăm mét hẻm rộng, vui chất ngất khi đến cổng Lá Xanh. Anh hơi buồn một chút khi thấy ở chỗ thường ngồi đă có Thạch Na, Biển, cạnh bên là Cảo Thơm, đối diện với họ là Cúc Tần. Bốn người quay mặt ra chào Niên. Trong quán, c̣n có dăm bàn khách.

            Vợ chồng sinh viên trẻ chào Niên bằng hai tiếng ''Thưa thầy''. Niên cười.

            - Ngồi chơi anh. Anh Niên uống trà đen nghen - Cúc Tần nói, bước vào quầy với vẻ mặt cố gắng b́nh thản.

Niên nói sau khi gật đầu:

            - Hơi đậm một chút nghe Cúc Tần! Ít nước sôi thôi... - anh quay lại Cảo Thơm - Qua đây với bác Niên nào. Hôm nay quên mua bánh cho Cảo Thơm rồi, đoảng quá! - Cảo Thơm chạy qua, ngả người trên đùi Niên.

            Chú bé sờ râu làm Niên giật ḿnh.

            - Bác Niên dài râu, chưa cạo nè.

            Niên mắc cỡ, sực nhớ mấy tuần nay anh quên để ư đến quần áo, dăm ngày mới cạo râu một lần như hồi chưa quen Cúc Tần.

            - Đừng gọi tôi bằng ''thầy'' nữa nghen. Tôi có bao giờ dạy học hay làm bác sĩ, lương y ǵ đâu! - Niên cười, nói với Na và Biển.

            Biển thưa:

            - Vậy mà bọn em cứ ngỡ... có thời... anh Niên dạy học.

            - Chưa hề được vậy. Tôi bán sách báo cũ và viết văn.

            Thạch Na cười thật xinh:

            - Tụi em đọc sách thầy... anh... - cô sinh viên che miệng cười khúc khích bởi lúng túng - thấy anh Niên viết nhiều về ngành giáo dục.

            - Chỉ cần bám sát thực tế, thâm nhập vào môi trường ấy, là viết được.

            Li trà đen với hai lát chanh đầy đặn được bưng ra. Cúc Tần cười im lặng sau khi mời Niên. Niên cố quên hết mọi âu lo, suy nghĩ dằn vặt, anh nh́n Cúc Tần bằng cái nh́n giữ kẽ trước mặt hai bạn trẻ và cả Cảo Thơm nữa. Anh nói bâng quơ về mưa đang vào mùa, rồi chợt hỏi:

            - Ḥa B́nh sáng nay đi đâu rồi, Cúc Tần?

            - Ḥa B́nh đi chữa răng ở quận Phú Nhuận.

            - Pḥng nha tư ? - Niên lại hỏi.

- Dạ, ông nha sĩ này chỉ làm tư thôi, thường chữa cho Cảo Thơm này nè - Cúc Tần ngoắt Cảo Thơm qua chỗ cô. Cảo Thơm lắc đầu, chạy ra cổng, có ư đón mẹ.

            - Vào đây kẻo nắng - Cúc Tần gọi, Cảo Thơm chạy vào - Ḥa B́nh mấy tháng năm ngoái, mấy tháng năm nay cứ phải đi chữa răng hoài. Hết Cảo Thơm lại đến Ḥa B́nh.

            Sau một vài câu bâng quơ khác, Niên bỗng nói:

            - Hai bạn, Thạch Na với Biển, trông đẹp đôi và hạnh phúc quá!

            Thạch Na đỏ mặt, da bần quân ửng chín rất duyên:

            - Vậy... vậy mà thực ra... - cô sinh viên lúng túng v́ ngượng - Biển lại có bạn gái mới rồi đó - cô bé cười khúc khích - nhưng miệng lúc nào cũng hát:'' Em c̣n phải học bài!''.

            Biển cũng cười:

            - Na đùa đó anh! Em ''hổng dám đâu!'' thật (16).

            Cúc Tần quay qua Niên, h́nh như hơi nhói ḷng:

            - Em đọc xong bản thảo rồi. Em c̣n biết chuyện anh hồi đi dạy nữa đó. Lần này đừng chối nhé.

            Niên giật ḿnh, nh́n Na và Biển:

            - Đấy, chính cô Cúc Tần cũng ngỡ thế! - anh nói với Cúc Tần - Anh đă nói anh đi dạy bao giờ!

            Cúc Tần vẫn đinh ninh:

            - Thôi, anh đừng giấu nữa. Em biết hết. Phan Cát Niên chỉ là bút hiệu của anh thôi.

            Không phải lần đầu tiên anh bị gạn hỏi điều này, nhất là trước thầy cô giáo các cấp, học sinh, sinh viên. Anh ngại người ta bảo chính anh là kẻ đào ngũ v́ đời sống khó khăn, và cũng v́ tế nhị. Anh rút bóp giấy tờ, lôi ra thẻ chứng minh nhân dân, cả thẻ hội viên Hội Chữ Thập Đỏ thành phố Hồ Chí Minh:         

- Đây, Phan Cát Niên, tên từ bé hẳn hoi. Anh đâu phải kẻ đào ngũ khỏi ngành giáo - rồi vội cất ngay bóp giấy tờ cùng hai loại thẻ.

            Cúc Tần vẫn nghĩ cô đă xác minh không thể sai:

            - Em c̣n biết tên thật của anh, anh ra trường từ đại học nào, dạy ở đâu, nghỉ dạy năm nào nữa kia! - cô cười thật sáng.

            Niên thật ḷng chẳng muốn giấu Cúc Tần, nhưng lỡ nói dối với hai vợ chồng sinh viên sư phạm mất rồi, lâu nay Cúc Tần cũng chưa nghe anh nói thật điều này. Niên khoắng đường, vắt chanh vào li. Nhấp một ngụm, anh nói sau khi ngẫm nghĩ:

            - Có một thời đi dạy th́ thêm vinh dự. Cảm ơn ai đă nói với Cúc Tần như vậy - anh cười thành tiếng.

            - Anh không phải họ Phan! Anh họ Nguyễn. Nguyễn ǵ em cũng biết! - Cúc Tần như người đă nắm được mọi bí mật của đối thủ.

            Niên hơi chột dạ, nhưng nghĩ thế cũng tốt. Anh muốn biết cô đă hiểu anh đến đâu.

            - Anh là Nguyễn Văn Phần! - Cúc Tần kéo dài từng tiếng một, rồi cười khúc khích.

            Niên tỉnh bơ:

            - Anh từng biết có đến vài Nguyễn Văn Phần dạy học.

            - Nguyễn Văn Phần có những đặc điểm như anh kia.

            Niên đă gặp nhiều học sinh cũ, đă đối phó bằng một cách khá vui. Anh nói:

            - Mạ anh sinh đôi hai lần, có bốn đứa con y hệt nhau về đặc điểm: da đen ngăm, dáng tầm thước, tóc mượt như con gái, đàn bà... Chẳng tài cán ǵ, chỉ ngo ngoe viết văn.

            Lần này, Cúc Tần, Thạch Na với Biển, cả Cảo Thơm nữa đều cười. Tiếng cười gịn vang thêm khi Cảo Thơm chợt hiểu ra:

            - Xạo! Xạo! Bác Niên xạo à nghen.

            Niên véo má Cảo Thơm, nói nựng:

            - Cưng quá à ơi! Không xạo. Thật mà!

            Cúc Tần nói:

            - Thú nhận đi, anh Phần!

            Niên trầm tĩnh:

            - Thật đó. Ba người kia đều chết cả rồi. Nguyễn Văn Phần Một, Nguyễn Văn Phần Hai, Nguyễn Văn Phần Ba đă chết hết. Chết v́ ''đau tim'', ''đau đầu''. Chỉ c̣n Nguyễn Văn Phần Bốn thôi!

            Cả bàn cười rộ lên.

            Thạch Na nói, lại dùng chữ ''thầy'':

            - Chắc Nguyễn Văn Phần Bốn là thầy đây rồi!

            - Đúng không, anh Niên? Uở, anh Phần? - Cúc Tần hỏi dồn.

            - Nào phải vậy! Anh chỉ cho Cúc Tần với hai bạn ở đây nhé. Anh biết địa chỉ! - Niên nói - Phần Bốn ở trong cái li này nè! - anh bưng li lên và chỉ vào.

            Cả mấy người chờ Niên nói tiếp. Niên vẫn chỉ vào li, mỉm cười. Cúc Tần hơi đỏ mặt khi nghĩ đến một h́nh ảnh cổ tích.

            - Phần Bốn là Phần Trương Chi! - Biển nói như đang phát hiện được câu trả lời cho câu đố.

            - Vậy ai là Mị Nương thầy? - Na vui vẻ.

            Cúc Tần hỏi nhanh như muốn khỏa lấp câu hỏi của Na:

            - Phần Một là ǵ? Phần Hai là ǵ? Phần Ba là ǵ?

Lần này, Niên bối rối thật. Một chốc, Niên nói bừa cho vui chuyện:

            - Phần Một là Phần Thằng Bờm! Phần hai là Phần Thầy Đồ! Phần ba là Phần Thằng Cuội! Thằng hay Thầy đều đă chết, chỉ c̣n lại chẳng ra thằng chẳng ra thầy là anh chàng chèo đ̣ khốn khổ, xấu xí có trái tim bằng... cát trắng... nung thành thủy tinh dễ vỡ, chứ không phải bằng ngọc. Đúng hơn, là đạn nung thành thỏi ch́, gọi là Trương Ch́!

            Cả bàn cười ngặt nghẽo. Cảo Thơm nghe không kịp cũng cười. Niên phớt tỉnh:

            - Trương Ch́ nhé, chứ chả dám là Trương Chi!

            Cúc Tần cười mỉm:

            - Nguyễn Văn Phần Một, em c̣n nghe gọi là Phần Tú Uyên, say người đẹp trong tranh có tên Giáng Kiều kia! Em đọc hết rồi mà!

            Niên chẳng biết nói sao, nói đại:

            - Dẫu Phần Tú Uyên th́ cũng chết mất xác rồi!

            Chợt có tiếng xe nổ ngoài cổng. Một chàng trẻ tuổi cùng một cô gái cũng trẻ cỡ Thạch Na và Biển quày xe gắn máy lại. Có lẽ đó là một sinh viên người Âu, hay Mỹ ǵ đó, với một cô người Triều Tiên, Hàn Quốc hoặc Nhật. Họ không vào, nhớn nhác nh́n vào sân quán như t́m ai. Na với Biển đang vui chuyện, nh́n ra, đưa tay lên chào. Biển nói tiếng Anh:

            - Guy (rơ) hia (we're here)! (17) - Biển chuẩn bị chào thầy cô giáo để ra với họ.

            Niên nói vội:

            - Hư cấu cả thôi, nhớ nghen!

Na cũng đứng dậy, nói đùa sau khi ''thưa thầy'':

            - Phần Bốn, cho hai đứa em thành nhân vật với nghen thầy!

            - Nhân vật tiểu thuyết phải bị đẩy tận cùng... Ḱ lắm.

            - Bọn em nhất trí vậy. Bây giờ em xin phép thầy cô... - Biển nói và cười.

            Niên cùng Cúc Tần tiễn hai vợ chồng trẻ, vẫy tay chào tạm biệt cả bốn người sinh viên.

            Có hai bàn khách chờ Cúc Tần tính tiền.

            Lúc họ ngồi đối diện nhau, chỉ c̣n Cúc Tần với Niên, Niên mới dám nh́n kĩ Cúc Tần với ánh mắt tŕu mến. Niên nghe xao xuyến bởi Cúc Tần xinh đẹp, hiền hậu đến lạ lùng. Sau hơn một tháng rưỡi anh mới được ngắm lại cô. Cúc Tần bẽn lẽn cúi đầu.

            - Nghỉ hè rồi, c̣n coi thi, chấm thi nữa, Cúc Tần nhỉ?

            - Dạ - Cúc Tần nói - Cũng có thể năm nay em chỉ coi rồi chấm tuyển sinh khối mười vào tháng tám thôi. Hiện tên em ở danh sách dự bị ḱ thi tú tài, danh sách giám thị, giám khảo ấy.

            - Cúc Tần!

            - Dạ.

            Niên không biết nói ǵ. Cúc Tần nh́n anh mỉm cười.

            Một lúc, Cúc Tần nói:

            - Em đọc Phần Một rồi!

            - ''Thơ dại'' một cách ấu trĩ, phải không?

            - Không dám đâu!

            - Nói thật đi, Cúc Tần!

            - Ngày xưa em rất thích!

            - Ngày xưa nào? - Niên ngạc nhiên thật sự, chợt hiểu có ǵ bí ẩn trong sự hiểu biết của cô về Nguyễn Văn Phần.

Cúc Tần mỉm cười, nghĩ đă đến lúc phải nói thật với Niên:

            - Hôm trước, em có nói với anh, em có yêu mến tác giả một xấp bản thảo bị phê phán, anh nhớ không?

            Niên gật đầu, chợt hiểu ra, nhưng chưa dám quả quyết.

            - Đó là lúc em mười ba tuổi. Em chỉ yêu mến - Cúc Tần đă đắn đo trọng lượng vừa phải của hai chữ ''yêu mến'' b́nh thường này để giữ kẽ với Niên - Mười ba tuổi, năm bảy chín, chứ không phải mười bảy tuổi - cô đỏ mặt.

            Niên hiểu ra hết rồi. Anh cố trấn tĩnh niềm bối rối.

            - Và sao nữa, Cúc Tần? - Niên nhớ ánh mắt thuở ấy...

            - Cô em hồi đó người ta bảo là công an văn hóa, vào ngành giáo dục làm hiệu trưởng. Nhưng không phải.

            Niên vẫn im lặng. Đợi Cúc Tần nói, nhưng cũng chỉ thấy cô mỉm cười. Cô lại nói sau một lúc:

            - Hoàn toàn không phải là công an văn hóa. Người ta thấy cô quá nhiệt t́nh cách mạng, lại thoát li vào bưng từ năm bảy mươi, nên đoán già đoán non vậy thôi. Cô ấy tên là ǵ, anh nhớ không?

            Niên cười:

            - Làm sao anh biết! Phần, Nguyễn Văn Phần đâu phải là anh!

            - Thôi, đừng đùa dai nữa, ông tướng... xạo!

            Cảo Thơm bật cười:

            - Bác Niên xạo! Bác xạo không hả bác?

            - Có, bác Niên xạo chơi thôi mà - Niên vuốt tóc chú bé.

            Cúc Tần reo lên:

            - Thấy không! Em biết hết. Không sốt xuất huyết ǵ cả, tết đó em có về trường anh dạy ở Mỹ Tho luôn đó. Vậy cô em tên ǵ, nói đi, anh Niên?

- Lê Thị Sông Phố. Chưa đảng viên vẫn làm hiệu trưởng, một trường hợp hiếm - Niên đáp.

            - Đúng. Vậy ông bí thư chi bộ kiêm thư  kí công đoàn tên ǵ? người quê ở đâu?

            Niên nh́n thẳng vào mắt Cúc Tần với tia sáng vui:

            - Đặng Văn Chí, người Mỹ Tho luôn.

            - Ông Chí bây giờ ở đâu, làm ǵ anh biết không?

            Niên lắc đầu. Cúc Tần nói:

            - Ông Chí là ngoại Cảo Thơm đây nè.

            - Trời đất! Anh đâu ngờ! - Niên bồng Cảo Thơm - Không ngờ! Ḥa B́nh hồi đó nhỏ lắm. Ngờ đâu Cảo Thơm là cục cưng của ngoại Chí! Bảo cũng c̣n nhỏ. Vả lại anh về dạy ở đó vỏn vẹn có một năm rưỡi, lại ở tập thể. Ông Chí với cô Sông Phố mỗi người đều có nhà riêng, gia đ́nh riêng. Anh chỉ ghé nhà thăm ông Chí một, hai lần ǵ đó. V́ ngày nào cũng gặp nhau ở trường rồi.

            Cúc Tần nh́n Niên:

            - Anh c̣n hận vụ đó không?

            - Vụ anh bị phê phán tập bản thảo đó hả?

            - Th́ c̣n vụ ǵ nữa?!

            Niên lắc đầu, nói một câu khẩu ngữ thời thượng:

            - ''Nhằm nḥ ǵ ba cái lẻ tẻ đó!''. Chuyện đấu tranh, phê phán các tư tưởng siêu h́nh, duy tâm, lăng mạn, suy đồi, vân vân là chuyện thường, có ǵ đâu! Vấn đề là kỉ niệm.

            Cúc Tần mở to mắt:

            - Ngộ vậy! Em, cả cô Sông Phố, ông Chí, ba em đều nghĩ v́ vụ đó, chủ yếu ở nội dung bản thảo!

            - Ba em nữa?

            - Dạ - Cúc Tần gật đầu - cô Sông Phố có tham khảo ư ba em, dù biết ổng ''phi chính trị'', cũng ''lận đận''...

            Niên ngạc nhiên:

            - To chuyện thế! Đó là bản thảo trước giải phóng, và sau đó một hai tháng. Quan trọng ǵ đâu. Anh đă học đại học cách mạng, rèn luyện đấu tranh tư tưởng thường xuyên. Nói theo giọng Ba Phi, anh đấu anh, phê phán chính anh c̣n hay, c̣n sâu gấp mười ông Chí kia mà! Vụ đó anh chỉ bực ḿnh thôi.

            Cúc Tần không thể điềm tĩnh nữa, cảm thấy mừng:

            - Ngộ quá hén! Vậy do vụ ǵ anh?

            Trầm ngâm, Niên nhớ lại:

            - Thật ra cũng lặt vặt thôi. Hồi đó, mỗi khi nghỉ dạy, buổi chiều soạn giáo án xong, anh hay đi chơi cho biết thực tế. Thường đi với bạn bè. Đi đâu, cũng nghe dân họ nói: ''Thầy giáo! Phần kịch đi!''. ''Phần kịch'' là ǵ anh không hiểu, nhưng khó chịu. Hay đừng làm thơ nữa mà viết kịch đi, bởi xung đột kịch mới phản ánh được thời đại? Chắc họ bảo anh đóng kịch. Thế các nhà thơ, nhạc sĩ tiền chiến theo cách mạng sau bốn lăm đều đóng kịch cả sao? Dạy học, dạy theo giáo án, như kịch bản soạn trước, là đóng kịch sao? Đôi khi, muốn hài hóa cho bớt quan trọng hóa, cũng có cợt đùa thế thật. Nhất là các tiết thao giảng. Giảng hay tức là diễn xuất hay. Thế thôi. Vấn đề là tâm có kịch không!... Thật sự, nói giảng bài với giáo án là kịch cũng không công bằng! Chuẩn bị giáo án kĩ là tôn trọng học sinh!... C̣n phải xử lí t́nh huống chuyên môn, sư phạm nữa - Niên ngừng lại - Nếu không có trí tuệ, kiến thức, năng lực giáo dục, t́nh cảm với thế hệ trẻ, làm sao đảm trách! Giáo viên văn học vừa là nhà khoa học đồng thời là nghệ sĩ. Trở lại vấn đề... Và một lí do nữa, anh có viết một cuốn tiểu thuyết hư cấu có đụng chạm ít nhiều, kiểu ''Chuyện thường ngày ở huyện'' (18). Bản thảo này chẳng ai biết, trừ một, hai bạn thân... Thật là vớ vẩn cả! Ḿnh ngay, đâu sợ ǵ! Nhưng cái tṛ ''Phần kịch'' khó chịu thật. Thế là tuốt lên Sài G̣n luôn, may có thằng bạn quư giúp đỡ - Niên chớp mắt.

            - Ngộ quá, anh Niên há! Vậy mà cô Sông Phố, ông Chí cứ ân hận măi - Cúc Tần nói.

            Niên cười:

            - Anh chỉ đau và thắc mắc về vụ ''Phần kịch''. C̣n nói thật, anh phê phán tư tưởng cũ c̣n gay gắt, sâu sắc hơn ai hết. Tại v́ anh hiểu nó, nó ở trong anh!

            Cúc Tần thở phào, thú vị:

            - Sao anh đi, không nói ǵ cả?

            - Lỗi ở cái sự tức giận vụ ''Phần kịch''! Và đúng là... Anh về Sài G̣n, bán sách cũ, sống giữa môi trường c̣n đa tạp, đúng là đôi khi, thậm chí thường xuyên phải kịch thật. Mà ai cũng thế chứ. Không th́ làm sao sống nổi! Vào nhà thờ Chúa, dẫu Phật tử cũng phải làm dấu thánh! Vào chùa thờ Phật, dẫu tín đồ Chúa cũng phải chắp tay! Ḿnh cứ là ḿnh, nhưng phải linh hoạt, ''vào nhà tùy tục, đến sông tùy khúc'', v́ lịch sự.

            Cúc Tần gật đầu:

            - Ai cũng phải vậy. Vấn đề là tâm và trí ḿnh phải thật với ḿnh. Ḿnh cứ giữ đạo Việt Nam, thờ kính Bốn Ngh́n Năm...

            - ... và lịch sử nhân loại nữa! Đúng vậy, phải biết đâu là chân lí khoa học, sự thật lịch sử, là cội nguồn, Tổ Quốc... Cái tâm không thể kịch trước Chân Thiện Mỹ... Nhưng đời rắc rối lắm!    

            - Điều em vui nhất, là không phải v́ ''Những Mùa Thơ Dại''! - Cúc Tần vui mừng thật ḷng - mà v́ lẽ khác ấy!

            Niên kín đáo nh́n đồng hồ: mười giờ kém mười lăm. Anh mừng, v́ c̣n những mươi phút nữa.

            - Thôi, đừng nhắc vụ đó nữa nghen Cúc Tần! - anh tŕu mến nói với cô.

            Cúc Tần mỉm cười nh́n anh. Một cảm giác hạnh phúc dâng tràn trong ngực anh. Anh chỉ muốn được măi thế này với người nữ xinh đẹp, đôn hậu, sâu sắc này.

            Cúc Tần thấy ngượng. Quán mới vào thêm ba người khách. Cúc Tần rời ghế, lo công việc của ḿnh. Niên thanh thản, bồi hồi trong cảm giác hạnh phúc ngọt ngào, nh́n dáng đi uyển chuyển, dịu dàng, thanh thoát của cô.

            Nán thêm ít phút nữa, anh đợi Cúc Tần lại ngồi với anh.

            Khi Cúc Tần đă trở lại ghế ngồi, Niên nói:

            - Thật không ngờ! Không ngờ Cúc Tần là cháu ruột của  cô Sông Phố, Ḥa B́nh và Bảo là con và rể của ông Chí.

            - Cảo Thơm nữa nè! - chú bé nói, cười, nhe răng sún.

            Cả hai bật cười với Cảo Thơm. Niên âu yếm vuốt tóc nó.

            - Bây giờ cô Sông Phố ở đâu? - Niên thú nhận sự vô t́nh của ḿnh - Cả ông Chí nữa? Ông ấy với gia đ́nh vẫn ở Mỹ Tho chứ?

            - Cô Sông Phố về làm hiệu trưởng ở Cần Thơ lâu rồi, sau khi anh đi khoảng bảy năm. Ông Chí lớn tuổi, về hưu, sống với con trai ở quận Tám, tại thành phố ḿnh.

            - Ông Chí c̣n viết lách ǵ không?

            - Lớn tuổi rồi... Nghe đâu sắp xuất bản một cuốn phê b́nh duy nhất, tập hợp từ trước đến nay, đâu vài trăm trang, để kỉ niệm là chính.       

            - Ổng sâu sắc lắm. Lí luận, phê b́nh viết thật sâu, chỉ cần một cuốn thôi là đủ đóng góp với đời. Cái ǵ cũng vậy, cần chất hơn lượng - Niên nói một điều không bao giờ thừa nhưng vẫn rất thừa - Anh cảm thấy xấu hổ cho ḿnh.

            - Hay, sâu, nhiều. Được vậy càng tốt chứ anh.

            Niên gật đầu. Anh cảm thấy lâu nay anh quá vô t́nh. Quả thật, anh vừa bực với một số công thức cứng nhắc, vừa  mắc cỡ ḿnh là kẻ đào ngũ, lâu nay anh cố quên giai đoạn dạy học của chính anh. Dẫu sao, ngày ấy, những giờ lên lớp, anh đă hết ḿnh bằng cả trái tim và khối óc. Dẫu sao, gạt đi những công thức, cách nh́n phiến diện phải tuân thủ, đấy vẫn là những ngày tháng đẹp nhất đời anh. Rồi sau đó, anh bị đẩy vào cực khác một cách đau đớn. Anh dao động v́ bị buộc phải dao động đến tráo trở!

            Đă quá giờ về nhà, Niên đành chào Cúc Tần. Anh c̣n bao nhiêu chuyện để nói với cô, dẫu có thể chỉ là vu vơ! Cúc Tần tiễn anh ra cổng, sau khi như thường lệ, Niên vào đặt tiền ở quầy.

            - Em c̣n nhớ giao ước hôm ở Thanh Đa? - Niên hơi mắc cỡ nhưng không thể không nhắc.

            - Anh Niên, vẫn giữ giao ước đó nghen! - bất ngờ, Cúc Tần nh́n vào mắt anh. Niên nao nao trong ngực ḿnh. Anh mỉm cười, gật đầu. Anh đưa tay chào Cảo Thơm.

            - Mai mốt rảnh, lại qua nghen!

            Niên gật đầu sung sướng, cảm động. Anh muốn ngợp đi  trong nắng vàng óng sau cơn mưa xối xả đêm qua.

            Vâng, phải biết quên đi bao rắc rối để sống - anh tự bảo với chính anh như thế trên đường về nhà.

            Ra hết con hẻm quen thân, chạy xe thêm một quăng phố, Niên chợt nhớ, anh hơi ngần ngại, rồi quay xe. Chỗ Niên quay xe lại là một tiệm bánh ngọt. Nhân tiện, anh ghé mua hai gói bánh, cho Cảo Thơm và Ca Dao.

            Đến cổng Lá Xanh, anh vẫn để máy xe ở mức ga xăng thấp nhất, ra hiệu cho Cảo Thơm lúc chú bé đang chơi tṛ tàu bay giấy. Cúc Tần ở quầy nh́n ra. Thấy Niên rút khỏi túi xách một xấp giấy, cô đoán đó là bản thảo, cố giữ vẻ từ tốn ra cổng. Niên đưa cho Cảo Thơm một gói bánh ngọt,  dặn ăn xong nhớ chải răng kẻo cái ḱm nha sĩ sẽ không tha. Chú bé cười khoái chí, bảo không sợ đâu, nhưng vẫn nhớ chải răng kẻo sún rất xấu. Niên cười, đưa tập bản thảo phần hai, phần ba cho Cúc Tần. Cô mỉm nụ cười sáng, sáng cả ánh mắt. Dưới bao tia nắng đang rọi vào mặt, Niên thấy làn da không son phấn của cô vẫn c̣n quá mịn màng, dù đă xuất hiện dăm vết nhăn rất mờ.

            - Em đọc giùm hai phần này luôn. Cũng hư cấu thôi.

            - Dạ, chắc hay hơn phần một. Chắc thích lắm - Cúc Tần cười rất tươi với vẻ vui mừng, háo hức.

            Anh gật đầu chào hai cô cháu và quày xe về nhà. Nh́n đồng hồ, thấy đă mười giờ bốn mươi. Chắc Bông Trang ngồi trông cửa hàng sách báo cũ với gương mặt bực bội. Niên nghĩ thế, cho xe chạy hơi nhanh dưới nắng trưa. Trong anh chừng như đă nhạt rồi tâm trạng ray rứt mỗi khi từ Lá Xanh về! Quên, phải quên đi tiếng nói của lương tâm cứ măi đay nghiến t́nh yêu đích thực! Để sống! Sống thật! Niên lại tự bảo thế! Nhưng anh vẫn thương Bông Trang, vợ anh đă biết ǵ đâu.

 

 

3

 

 

            Trong lúc ở Lá Xanh, năm người, kể cả Cảo Thơm đang chuyện tṛ vui vẻ, tại một căn pḥng được gắn máy điều ḥa nhiệt độ, Ḥa B́nh, nha sĩ Nha và một người nữ khoảng cùng tuổi với Ḥa B́nh đang say sưa hát theo những ḍng ca từ xuất hiện trên màn h́nh. Đó là căn pḥng ở lầu hai của một tiệm hát theo băng h́nh (19) trên đường Cách Mạng Tháng Tám, gần ngă sáu Công Trường Dân Chủ.

            Nụ Tầm Xuân, cái tên gồm ba chữ, chưa kể họ và chữ lót, của một kĩ sư tin học người gốc Huế vào Nam đă lâu. Nụ Tầm Xuân đang ngọt ngào hát một khúc t́nh ca tiền chiến.

 

            ... t́nh nghệ sĩ (chóng tàn) như giấc mơ

                chóng tàn v́ vương bao ư thơ...

 

            Khi không, Nụ Tầm Xuân hát bị vấp ở câu hay và sâu nhất khúc ca này. Mắt cô rưng rưng nhưng miệng lại cười.

            - Sao lại ''chóng tàn''? - với giọng Quảng Nam, Nha buột miệng - Chỉ một lần ''chóng tàn'' thôi chớ! Sao lại hai lận?

            Tấm danh mục các bài hát, Hoà B́nh đă chọn từ một xấp đặt trong chiếc hộp lớn, trải rộng trên bàn trước mắt cô. Ḥa B́nh mỉm cười, im lặng. Nụ Tầm Xuân hơi mắc cỡ, cũng im lặng, mặc các ḍng nhạc khác trên màn h́nh trôi qua theo tiếng nhạc đệm.

            Nha nhấp một ngụm bia lon, ngẫm nghĩ. Và chợt hiểu ra, anh nói:

            - Thơ ca quả là thứ báo hại hay sao vậy?

            Hai người nữ cười khúc khích.

            Nha vờ ngây thơ như một tay sành đời giả nai:

            - Thơ ca làm cho t́nh yêu đẹp hơn chứ?

            - Đó là thứ thuốc thêm ảo tưởng với những con người ảo tưởng. Nó là chất thơ khống chế sự phàm tục của những con người quá phàm tục - Nụ Tầm Xuân nói với nụ cười -  Tùy bệnh, tùy thuốc.

            - Nghệ sĩ vốn ṇi bạc t́nh, đa t́nh. Chỉ thế thôi. Có thể, mai, rung cả trái tim rất thật, với người này, mốt, với người kia, cũng rung rất thật - Ḥa B́nh cười khúc khích - ''Chóng tàn'' là v́ vậy, chứ đâu tại ư thơ. Nhạc sĩ tự biện minh đấy mà!

            - Ngụy biện? - Nha hỏi.

            - Có thể - Ḥa B́nh đáp.

            - Không! Đúng là sống quá thơ, quá mộng, thành ra lúc quen nhau lâu, thành vợ thành chồng, nhận ra những nét tầm thường, nhỏ nhen, họ vỡ mộng, tàn thơ!

            - Li dị, cưới vợ khác, chồng khác - Nha nói, cười mỉm.

            - Lại vỡ mộng sau một thời gian ảo tưởng về nhau - Nụ Tầm Xuân nói.

            - Vài ba lần, hay mười lần như thế càng thích - Nha vừa đùa vừa thật.

            Nụ Tầm Xuân phá ra cười, rồi để câu chuyện sa theo đà của Nha:

            - Đúng. Càng thích! Anh Nha có một tư  tưởng rất hay, gần với một câu thuộc loại ''ranh'' ngôn: ''Người đàn ông có hai lần hạnh phúc trong đời, đó là lúc cưới vợ và lúc vợ chết''.

Nha quay qua Nụ Tầm Xuân, đá lông nheo:

            - Anh có hai lần ''hạnh phúc'' rồi. Bây giờ, chỉ cần một ''hạnh phúc'' nữa là đủ. Xin cảm ơn, từ chối lần tư.

            - Xem ra không muốn góa vợ lần hai! - Ḥa B́nh cười - Vậy cưới vợ lần này nữa, chắc chắn không chết vợ nữa đâu.

            - Đúng - Nha lại nháy mắt với Ḥa B́nh, Ḥa B́nh đỏ mặt, mắt long lanh. Nha thích cái long lanh như lẳng lơ ấy!

            Màn h́nh vẫn lướt qua những cảnh, những người đâu ở Hồng Kông, Đài Loan hoặc Mỹ ǵ đó, với tiếng nhạc đệm cùng những ḍng chữ. Những cảnh, những người đă lỡ quen mắt mất rồi với ba người bạn này. Nụ hôn cháy bỏng. Cú nhảy hàng rào đêm khuya t́nh tự. Những bộ ngực khêu gợi. Những cặp đùi trần. Lá vàng rụng. Sương khói. Thác đổ. Đường phố. Xe hơi. Aằo quần thu hút sự chú ư của kẻ khác bằng sự quái dị... Căn pḥng, vẫn êm êm thổi dịu từ máy điều ḥa một luồng không khí mát lạnh, tràn ngập, với chong chóng xoay ngược, hút không khí cũ ra ngoài. Men bia khiến Nha ngây ngất, ngây ngất c̣n bởi vẻ ỡm ờ của Nụ Tầm Xuân, ánh mắt long lanh, trữ t́nh, bẽn lẽn của người đàn bà Ḥa B́nh? Họ hiểu tất cả mọi lẽ ở đời, nhưng họ sẵn sàng chạy thoát sự tẻ nhạt, buồn chán của cuộc sống đơn điệu, lê thê thường ngày chăng?

 

 

4

 

 

            Sau lần đến Lá Xanh vừa rồi, suốt cả tuần lễ Niên cứ trăn trở măi. Một điều rất rơ anh nhận thấy là không thể vừa yêu Cúc Tần vừa dằn vặt thế này. Càng dằn vặt, càng yêu với một t́nh yêu đau đớn. Dẫu sao cũng chẳng đi đến đâu. Yêu chỉ để mà yêu. Anh buồn bă, rồi muốn cười thật to. Ừ, ''hôn nhân chính là mồ chôn T́nh Yêu''! Anh muốn ḿnh trở thành một Hồ Dzếnh với quan niệm về Cái Đẹp lửng lơ, dang dở của t́nh yêu đôi lứa. Ừ, anh cũng nhớ đâu đó, thời nào người ta bảo, đừng bao giờ thành hôn hay vu quy với người yêu đích thực để Cái Đẹp măi c̣n trong tâm hồn. Ừ, người xưa cũng bảo cô gái đẹp mọi bề nên chết sớm, bởi da mồi, tóc bạc quả là ghê sợ trong viễn cảnh! ''Chết'', là lăng quên nhau chăng? Niên muốn cười thật to. Đấy là những ǵ hợp lí, đâu phải sai hoàn toàn. Trong bế tắc của trái tim anh, đấy là những loại thuốc cho bệnh nhồi máu! Huyết áp thật của xác thịt anh rất tốt, nhưng huyết áp của t́nh cảm anh quả có vấn đề! Niên muốn cười thật to. Anh vẫn khát vọng t́nh yêu đương và t́nh vợ chồng đồng nhất. Nghĩa và t́nh, anh muốn đồng nhất làm một. Tất cả đồng nhất với sự nghiệp văn chương anh miệt mài đeo đuổi. Anh cao vọng, tham vọng đến thế! Niên muốn cười thật to vào mặt anh trên tấm kính mặt bàn viết.

            Niên không ngờ, quả thật anh không thể ngờ được Cúc Tần lại là cháu ruột  của cô Sông Phố, Bảo là con ruột của cô ấy, cô giáo từng là hiệu trưởng của anh, Ḥa B́nh là con gái thầy giáo Chí, bí thư chi bộ kiêm thư kí công đoàn trường anh dạy năm nào. Suốt tuần vừa rồi trong tâm trạng giằng xé của anh lại nẩy ra một mối giằng co khác. Dẫu sao, với Cúc Tần, t́nh yêu của anh, của cô sẽ chẳng đi đến đâu. Nếu khắc nghiệt như đạo lí vốn khắc nghiệt để xă hội bớt buông tuồng, rối rắm, rơ là t́nh anh và t́nh Cúc Tần không đứng đắn, là bất chính. Niên nh́n thẳng, gọi đúng tính chất của t́nh cảm ấy bằng các tính từ chính xác của nó. Niên rợn người. Anh tỉnh người. Và buồn xót xa! Như thế, yêu chân thật vẫn là đùa, thậm chí anh có lần đă nhận ra: Yêu thế là Hại nhau! Anh không thể hại cháu ruột của một nơi anh vẫn xem là chỗ ân nghĩa cũ. Niên chưa hề giận cô Sông Phố và ông Chí bao giờ. Ngay từ lúc c̣n ở trường học tại Mỹ Tho, năm bảy chín, anh đă có cái nh́n, rằng tất cả đều là nạn nhân của ngộ nhận (có thể kèm theo định kiến), và của kẻ ném đá vào nội bộ, khéo giấu tay. Đó là chuyện thường thấy. Đấy là ngộ nhận? Đấy là kế li gián? Không rơ. Thôi, dẹp qua chuyện cũ. Cái chính là trớ trêu sao anh lại gặp gỡ và trót yêu Cúc Tần. Anh sẽ dám giữ t́nh cảm hiện nay với Cúc Tần, nếu Cúc Tần không phải cháu cô Sông Phố, nếu Cúc Tần không bà quen của ông Chí, dù thế là đă quá dằn vặt, trăn trở. Cúc Tần là cháu ruột của chỗ ân nghĩa cũ, anh tiếp tục kiểu yêu này, quả anh bất nghĩa đến mức tồi bại nhất. Đánh chết một người lạ mặt đỡ gờm tay hơn một người quen! Niên rùng ḿnh bởi sự liên tưởng so sánh quá kinh khiếp. Nhưng, ngẫm cho kĩ, yêu thế là giết nhau c̣n ǵ! Ôi, cái kết thúc kinh điển của các tác phẩm kinh điển trong mảng văn chương viết về ngoại t́nh! Trái tim yêu đương của anh trong trường hợp này là quả tạc đạn ném vào gia đ́nh, họ tộc cô Sông Phố! Niên rùng ḿnh kinh sợ. Không! Không cách nào khác, phải chấm dứt chút t́nh thơ mộng với Cúc Tần để cô quên anh đi. Không c̣n cách nào khác. Anh đă đi đến tận cùng mọi lẽ? ­, c̣n người chưa rơ bản chất thật của vấn đề cũ, sự cố cũ, sẽ nghĩ anh trả thù cô Sông Phố và ông Chí cách này! Niên rợn người. Niên tỉnh người. Không. Không thể để ngộ nhận chất chồng lên ngộ nhận. Anh chỉ có thể yêu Cúc Tần bằng một t́nh yêu đứng đắn, chân thành, thủy chung, duy nhất... Nếu được vậy, rồi nhỡ có sự cố ǵ trong quan hệ vợ chồng, sẽ làm sao tránh được thị phi! Không. Mọi cái đều có trường hợp cụ thể. C̣n Bông Trang và Ca Dao nữa! Anh đă sợ hăi đàn ông đa thê, đàn bà dẫu chính thức hay lén lút đa phu, nhan nhản ở đời.

            Niên buồn đến xót ḷng, muốn bật cười thật to vào bóng gương mặt anh đang soi trên tấm kính bàn viết. Rơ là anh  cả nghĩ, cả lo đến mức lẩm cẩm, mê muội rồi. Nhẹ nhơm, lạc quan bớt đi mà, Niên! - Niên lại an ủi ḿnh như thế. Niên, Niên, hăy hồn nhiên, hồn hậu đi mà! T́nh cảm hăy chất phác, nồng hậu đi! Sao đa đoan đến thế! - Niên lại mỉm cười thẫn thờ. Có phải kẻ cả nghĩ thực chất sẽ bi quan về cuộc đời và ḷng người? Họ chẳng bao giờ thực sự hạnh phúc!? Chẳng ai dám sống nữa?!

            Niên rời bàn giấy, bước lui bước tới. Sàn gác gỗ rung lên theo bước chân cố nhẹ gót của anh. Anh tự  nhủ, đây là sàn lướt bằng ván, không phải mặt đất. Mặt đất dưới kia, ngoài đường, chưa lún và nứt để chôn vùi Cúc Tần và anh.   Anh nhận thấy đă đến lúc t́nh cảm của anh lên tiếng kết án lương tâm - cái lương tâm đă h́nh thành từ vạn đời trong mỗi người nhờ lịch sử đă biết sáng tạo ra văn hóa! Đến thế kia sao!

            Niên cũng nhận thấy, ở đời có lắm bi kịch, hăy suy ngẫm, hành động để phá bỏ, xóa tan bi kịch nào có thể phá bỏ, xóa tan, nhưng với những bi kịch không cách nào t́m ra lối thoát, như bi kịch Cúc Tần - Niên - Bông Trang - Ca Dao (nhất là với Ca Dao, con gái bé bỏng của anh, nó có tội t́nh ǵ!), đang giằng xé trong anh, có lẽ đành vui vẻ chấp nhận. Chấp nhận một cách vui vẻ là thái độ khôn ngoan nhất. Hay cứ dấn tới, việc ǵ đến sẽ đến?

            Niên gắng mỉm cười, cũng mừng thầm anh đă làm chủ được t́nh cảm, cảm xúc. Đến với Lá Xanh lần vừa rồi, anh cứ sợ mối âu lo, dằn vặt trong anh sẽ làm không khí cuộc chuyện tṛ trở nên nặng nề, sướt mướt, ảm đạm. Nhưng rơ là anh cố nghĩ ra cách pha tṛ không đến nỗi gượng gạo và tẻ nhạt, ít ra là vứt bỏ được những âu lo, dằn vặt canh cánh, đau đáu trong một, hai giờ ngắn ngủi bên Cúc Tần. Đến với  nhau bằng khuôn mặt như tàu lá chuối héo, đến làm ǵ! Cô có nghĩ anh bông đùa quá mức không? Cũng có thể cô ấy nghĩ anh thiếu chân thành chăng, sao cười đùa, bông lơn được trong bi kịch như thế?

            Niên cứ bước lui bước tới trên sàn gỗ đang khẽ rung. Sực tỉnh, anh ngồi xuống, xếp bằng, tập bài khí công điều ḥa hơi thở. Giữa hai đợt điều ḥa, vận khí, anh lẩm nhẩm đọc: Thế là êm ấm rồi, quên Thiên Đường Cúc Tần đi. Anh chân thành nhẩm đọc câu kinh tự kỉ ám thị khá buồn cười ấy.

            Lại một tuần lễ nữa đă trôi qua. Niên đâu biết chính t́nh huống ấy đă biến anh thành một nhân vật hài hước, may là hài hước c̣n có chút duyên, chưa đến nỗi lố bịch! Nhưng dù sao, vui vẫn hơn buồn!

 

 

Xem tiếp:

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/co_mnlmxanh-7.htm

Cũng có thể xem tại:

http://tranxuanancmnlamaixanh.blogspot.com/

http://tranxuanancmnlamaix2.blospot.com/

Trở về trang

danh mục tác phẩm -- muc lục:

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/danhmtphamtxa_googlepcreator.htm

 

bài mới -- sách mới -- tin tức mới: 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/baimoi-sachmoi-2

______________________________________________________________________________________________________________

 

Trang chủ "Web tác giả Trần Xuân An":

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    lên đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7