Web Tc giả Trần Xun An

 

TRẦN XUN AN
c một nơi l mi xanh

 

CHƯƠNG NĂM

 

 

 

1

 

 

            Đm qua, sau khi chở Nin về đầu hẻm, Điệp băng qua đường, chạy được một qung, anh cảm thấy mặt đất, xe cộ, nh cửa cng cc loại nh đn của phố x chung ching. Do men bia, Điệp cũng biết vậy, bởi hai tay cầm ghi đng như sượng lại. Điệp gh vo một qun nước sng đn mu. Dựng xe xong, anh bước tới một trong nhiều chiếc ghế đặt xoay ra đường phố, với đi chn hơi lảo đảo. Anh ngồi sững sờ, im lặng, uống lin tiếp hai li đ chanh với rất nhiều chanh. Thử nhắm mắt, anh thấy trời đất quay cuồng trong đầu. Cảm gic ấy cn cảm nhận từ khắp cơ thể. Điệp khng ngờ anh say đậm thế. Nỗi đau, niềm cay đắng với cht sĩ kh trước Nin, v với nh buồn thăm thẳm trong đi mắt Nin, tất cả đ khiến Điệp uống nhiều, qun bụng đi, d Nin chỉ rt bia thm cho anh một cch cầm chừng. Điệp đ tự rt đầy cho anh, qu nhiều đến mức anh cũng qun mnh uống bao nhiu.

            Điệp mỉm cười buồn b một mnh, ci mỉm cười bất động rất lu trn mi anh rồi tắt đi bằng một ci mm v nghĩa.

            Hơn nửa giờ sau, Điệp mới ln xe, chạy r r dọc lề phố, gh một tiệm thuốc ty, mua vi vin pa-ra v C, rồi kiếm một xe m dọc đường. Điệp chỉ ăn được nửa t.

Gần mười giờ đm, Điệp mới ngủ được. Trước giấc ngủ mệt mề, gương mặt Bng Trang hiện ra trong đầu anh như một ngạc nhin v thắc mắc. Tm giờ sng nay, Điệp mới mở mắt thức dậy, anh lại thắc mắc v ngạc nhin về Bng Trang.

            Nỗi đau, niềm cay đắng đ mn tnh trong Điệp từ bao năm nay, trở thnh ci hận buồn rầu, chua cht. Điệp đ cạn li c ph bằng những ngụm nhỏ, ngồi thẫn thờ hồi lu, nhn ra khung cửa.

            Thật ra, Điệp biết, giữa anh v Cc Tần đ thật khng cn g để suy nghĩ, dự định nữa. Một cuộn băng nhạc đ bị ngắt, dở dang, nửa sau của băng nhạc ấy ha ra l trắng, ci trắng của sự im lặng lạnh nhạt, của những cu ni đ trở thnh tạp m v nghĩa. Như vậy đ, giữa anh v Cc Tần, thật khng cn g. Điệp giận mnh lẩm cẩm với nỗi chua cay, cứ muốn nối lại một sợi dy đn đ đứt! Điệp muốn vứt cả băng nhạc ấy, cả sợi dy đn ấy của tnh yu anh vo sọt rc của kỉ niệm.

            Điệp thấy buồn cười cho anh.

            Ngy hm qua, anh đến nh Nin, trong dự định c hơn một nửa l đồ tm hiểu người đ được Cc Tần yu. Điệp biết, đấy l đồ khng tốt đẹp g. Anh thất bại, anh muốn hiểu v sao Nin chiến thắng. Lẽ ra anh chẳng cần phải tọc mạch vo đời tư của Nin lm g. V ch. Tất cả l sự đ rồi. Biết vậy, nhưng Điệp khng cưỡng được đồ t m đng ght của anh. Điệp xấu hổ v cuộc thăm viếng Nin khng thật trong sng, vo chiều hm qua, của chnh anh.

            Qua nhiều lần gặp nhau ở L Xanh, nhất l sau cuộc chạm vo nhau vi lời khiu khch, chm chọc một cch bất gic gần đy, Nin đ co từ về trước, đ khiến Điệp c cảm tnh với Nin, để rồi từ đ đ trở thnh một nửa khc của l do anh đến thăm Nin. V với cuộc chuyện tr, bn những chai bia gần như sung, Điệp bỗng dưng rơi vo tnh thế khng thể khng ni một lời cao thượng với Nin. C g đ trong thm su lng anh đ khiến anh cao thượng như muốn vớt vt cho sự lui tới L Xanh như thể ko no, l lợm, của chnh anh. Điệp đau xt mừng cho sự cao thượng của anh, ci cao thượng chẳng đặng đừng. Điệp thở di, thế vẫn cn kh hơn ti tiện, đ mạt. Anh chẳng biết anh c an ủi anh khng khi nghĩ về mnh như vậy.

            Lc ny, bn li c ph, Điệp nhớ về Cc Tần như một nỗi buồn hận cay đắng. Những năm thng anh ảo tưởng Cc Tần yu anh, c khi đ yu thật cũng nn, dẫu sao cũng lm nn một chuỗi kỉ niệm đẹp về hi vọng, niềm say đắm trong tim anh. Đi lần hồi tưởng lại, anh giận dữ đến phẫn nộ với đi hm răng nghiến chặt, gương mặt ti bầm: Ha ra anh bị lừa. Mười năm, rng r mười năm anh yu c ấy, thăm viếng, chuyện tr, c nhiều cuộc đi chơi chung với gia đnh, đ hứa hn để bị từ hn một cch nhục nh, nỗi nhục nh đ đẩy anh vo một bi kịch chua cht khc. Nhưng cũng may cho tm hồn anh, anh chưa đến nỗi đen tối trong suy ngẫm. Anh cay đắng nhận ra mọi đau đớn, tủi hận của anh đều do anh l chnh. Mười năm, lng ph suốt mười năm đẹp nhất của đời người cho một ảo tưởng tnh yu! Để được nghe c ấy, c gio Cc Tần ấy, ni một lời yu anh từ đi mi xinh đẹp của c, anh mất gần trọn su năm đeo đuổi. Để cầm lấy bn tay c lần thứ nhất, gắn vo ngn tay p t chiếc nhẫn hứa hn, anh ngu si mất thm hai năm nữa! Rồi chẳng bao lu, anh giận dữ nm ra đường chiếc nhẫn bị trả lại mặc cho xe cộ nghiến ln bao ln bnh v tm. Anh hối tiếc anh yu nhầm một tượng đ chứ khng phải con người. Nỗi tự i, niềm đau bị xc phạm (lại xc phạm một cch dịu dng m quyết liệt!) khiến bao lần tri tim anh bng ln ngọn lửa hung bạo, khi chỉ một mnh anh giữa khuya vắng.

            Điệp thở di. Lạ lng sao, anh vẫn cn yu c với một tnh yu ngu muội, dẫu thức r tnh chất ngu muội đng khinh bỉ ấy.

            Điệp ti mặt trong nỗi xấu hổ đến nhục nh, khi hồi tưởng, chnh anh đ bao lần, hng trăm lần hơn, c lẽ, đ ngồi một mnh ở L Xanh, dẫu Cc Tần từ chối kho lo khng tiếp chuyện anh. Anh đ yu Cc Tần đến độ hn lụy, đ ni xin, van vỉ c hy yu lấy anh, thậm ch thương anh thi cũng đnh, thương anh như anh đ thương những bệnh nhn quằn quại! V Cc Tần đ mủi lng, đ xiu lng, đ thương hại anh để rồi dịu dng từ hn anh!

            Điệp khng ngy ng. Điệp đ học bi học về con gi, đn b bằng cch học của cc thị dn. Quanh anh, c bao c gi ngỏ yu anh với rất nhiều hứa hẹn trong tầm tay. Điệp khng phải l nh nghin cứu x hội hay nh văn chuyn viết về đn b hoặc x hội đen, nhưng anh cũng đủ để gọi l li đời. Tất cả, để cuối cng Điệp hiểu ra rằng, tnh dục khng phải l tnh yu, v tnh yu đi khi chỉ thong gợi ln trong anh sự chim ngưỡng thuần khiết về Ci Đẹp. Đi khi, trong anh cồn ln định chiếm hữu tnh dục của c để c thể chiếm hữu tnh yu của c. Nhưng lm sao anh c thể th bạo đến to tợn, dẫu với một động cơ duy nhất l tnh yu chn thnh đến cuồng si trong anh. Anh cũng sợ phải trả nợ với ci gi anh phạm phải.

            Mười năm! Mười năm lng ph với một v vọng, với đau đớn trước tuyệt vọng!

            Điệp qu thuộc bi học con gi, đn b, nhưng anh khng hiểu nổi Cc Tần lẫn một số t thuộc dạng người như c. Điệp đ mất trọn mười năm để học bi học về dạng con gi kiểu Cc Tần, để tự học chnh anh. Mười năm ngu muội!

            V chiều hm qua, anh mới hiểu r thm cht no về Cc Tần khi đến nh Nin, gặp cả Bng Trang, b Ca Dao, nhất l khi uống bia với Nin. Ha ra, Nin tầm thường đến thế. Nin viết văn kh su, chuyện tr khng thể ni l ph phiếm, nng cạn, nhưng xem ra khng phải khng qu bnh thường? Nin chỉ tầm thước, nước da đen nu, đi mắt to, buồn, đi khi ngơ ngc. Nin lại c vợ con nữa - một điều gy kinh ngạc cho Điệp lc biết chuyện. Khi gặp gỡ, anh lại ngạc nhin. Gương mặt vợ Nin chỉ dễ nhn, dng thấp đậm, nước da tai ti v kh, sớm gi với những nếp nhăn mờ. Gặp vợ Nin đu đ, anh sẽ khng nhớ. Nhưng ci tn của vợ Nin khi khớp với khun mặt ấy, dng người ấy, giọng ni ấy, nhắc Điệp đ nhớ lại, chắc chắn khng nhầm.

            Cc Tần! Điệp khng thể hiểu được Cc Tần. R rng, Điệp bất ngờ khi hiểu Cc Tần khng phải khng liều mạng khi yu Nin. Con người như thế lại liều mạng đến bất chấp như thế!

            Bng Trang! Bng Trang? Điệp c nhầm khng nhỉ?

            Điệp thay o quần, xuống gc. Điệp ni với hai đứa em gi v ba m, trưa chủ nhật ny anh khng về nh ăn cơm.

            Dắt chiếc xe my mới tinh ra khỏi cổng, Điệp bấm nt khởi động, vọt ra khỏi đường hẻm cn ướt cơn mưa đầu ma. Anh chợt nhớ mnh chạy hơi ẩu. Điệp cố gắng mỉm một nụ cười, rồi gin hai khe mi cho gương mặt bớt u m, mệt mỏi, rầu rĩ.

            Điệp đến một người bạn cũ rất thn đ mấy thng rồi khng gặp lại nhau.

 

 

2

 

 

            Người bạn thn ấy của Điệp, hiểu rất r về một Bng Trang năm no, lại vắng nh.

            Điệp đnh cho ba m Thư v xin php về. Thật ra, Điệp đ nảy ra định đến nh một người bạn khc.

            Đi qua mấy ng tư, Điệp thấy chnh anh đang lm một tr kh vớ vẩn. Vợ Nin mặc vợ Nin, can g đến sự tuyệt vọng của anh đu! Điệp hơi giật mnh, nghĩ anh chẳng tử tế, đng hong g khi lao vo việc xc minh vớ vẩn ny. Điệp ngần ngừ ở một ng tư khc dưới nh nắng đổ lửa. Anh nản lng, đon chắc hồi đm, lc nửa khuya, G Vấp khng được tưới cơn mưa đầu ma. Nắng gắt, lại chợt chạnh nghĩ, Điệp rẽ qua đường khc, khc với định ban đầu, để về nh. Đến một ng tư khc nữa, anh lại quyết định vẫn đến nh Bt, người Điệp hi vọng anh ta chưa qun Bng Trang. Điệp quay lại đường cũ cch nơi dừng xe một qung.

            Chủ nhật, người bạn ấy đang ngồi bng đn trước một tập nhạc đặt trn bn phng khch. Thấy Điệp, anh ta cười niềm nở.

            - Dựng xe,  p st vo vch một cht. Vo đy! Vo đy! Lu ngy qu - anh ta ni, cầm đn đứng ở cửa.

            Khi hai người ngồi đối diện nhau trước hai li đ lạnh, Điệp cười với người bạn chung lớp ở trường y năm no:

            - Thăm nhau một cht vậy thi. Chủ nhật rảnh rỗi m. Dạo ny sao, c g mới khng?

            - Vẫn thường, ngy tm tiếng đến cng ti, chủ nhật nghỉ, chẳng biết đi đu. Điệp c g vui lại chưa? Tao hơi rầu v ci vụ mới đy của Điệp.

            Điệp cười buồn:

            - Chẳng c g đu, Bt ơi! - Điệp hơi nghn nghẹn - Đau, chỉ đau thi. Chia tay rồi.

            Bt rt một điếu thuốc l, chưa vội chm lửa, vẫn thn mật đến ''my, tao'' khi ngồi ring thế ny như hồi no:

            - Ờ, tao biết chuyện của Điệp rồi. Nhưng, n, giấy tờ, cc loại khc c lin quan th sao?

            - Th ta n phn sao chịu vậy - Điệp đp, cười gượng - M thi, may chưa c con với nhau. C con lại kẹt lớn, kẹt nặng. Thi, thi nh. Mnh với Lựu L xem như xong rồi. Chấm hết chuyện ny đi - Điệp lại gượng cười - Chấm hết sau một năm chung sống! Ly dị cho nhẹ đời nhau!

            - Vậy Cc Tần? - Bt hỏi sau khi nhả khi thuốc, với vẻ đăm chiu, mi hơi khẽ run, sợ chạm vo vết thương của Điệp.

            - Thi, đừng hỏi nữa Bt! Chuyện cũ hơn cả chuyện cũ m cứ hỏi!

            Bt ngẩn người một cht, chẳng biết mua vui cho bạn cch g đy.

            - Vậy th... - Bt vừa ni, vừa ngẫm nghĩ - Trưa nay ở lại với tao nghen. Ln gc, hai đứa uống vi chai, nhưng tn nng. Ra qun, cũng vi chai với nhau, nhưng c thể hơi ồn. Điệp chọn ci no?

            Điệp khot tay cười:

- Sợ rồi, mới ''quắc cần cu'' hồi hm. Kiếm qun no uống c ph rồi ăn cơm bụi.

            Bt gật đầu:

            - Cũng gh hn! Dạo ny cũng biết ''quắc cần cu'' nữa! Đợi một cht, mnh thay o quần.

            Điệp chở Bt qua đường Nguyễn Thi Sơn, qua chợ G Vấp, rẽ tri, chạy theo sự chỉ dẫn của Bt.

            - Thi, uống bia đi Điệp, uống t thi. Điệp c g ''hậu xỉn'' đu, mặt my tươi ri m.

            - Ừ, ty bạn. t thi nghen... - Điệp hỏi lun điều cần hỏi - Ny Bt, Bt nhớ con nhỏ Bng Trang khng?

            Bt vừa chỉ đường cho Điệp vừa hỏi:

            - Bng Trang no ta?

            - Bng Trang người Chu Đốc đ.

            - Thi, đến rồi, cho xe vo sn lun - Bt ni - Nhớ rồi, nhớ rồi... Được, sẽ nhớ lại coi - Bt nghĩ thầm trong bụng, thằng Điệp ny sau vi keo ẩm đ xuống cấp rồi, v cũng i ngại cho bạn.

            Qun vườn nhưng c vẻ bnh dn. Hai người bạn tm một gc vắng người. Hai chiếc khăn vo bao ni lng đặt trn dĩa được một c gi bưng ra cng với tấm thực đơn bọc nhựa.

            - Hai chai bia Si Gn trước đ. Điệp ''đi chợ'' đi! - Bt đẩy tấm thực đơn trn bn qua trước mặt Điệp.

            Điệp gọi một mn nhẹ tiền rồi cầm lấy chiếc khăn, x nhẹ, trong khi Bt bp khẽ bao khăn đnh bc một tiếng.

            Sau khi cạn hai li đầy cho đ kht, Bt hỏi Điệp:

            - Điệp hỏi con nhỏ Bng Trang lm g? N ở dưới Long An chứ đu trn ny? - Bt nghim mặt, tỏ vẻ khinh bỉ - Tao khng ngờ thằng Tại lại tồi tệ đến vậy! Hại con người ta qu trời.

            Điệp mừng rỡ:

            - Vậy l Bt nhớ rồi! Con nhỏ Bng Trang đ đấy.

            - N người Sa Đc, ng thầy ơi! Chu Đốc đu m Chu Đốc! - Bt vừa nhai đậu phụng da c vừa ni - Thằng Tại thuộc loại gian c... Điệp c nhớ hồi n khai trương phng mạch với lại tiệm thuốc ty ''t hon'' của n khng?

            Điệp gật đầu, ngả người ra lưng ghế, tỏ vẻ chn nản.

            - Con nhỏ Bng Trang, hồi đ, dạy trung học ở Long An đu chừng hai năm th đụng phải ng Tại nh ta, từ Si Gn, cắp ống nghe với lại ống chch về. C gio Bng Trang với ng Tại nh ta l b con gần nghen Điệp! Bng Trang mượn vốn gip anh họ. V cuối cng, Điệp biết đ.

            - Anh em họ, như thế l qu tốt. C gio tỉnh nhỏ c phụ huynh thương, đứng ra lnh nợ gim. Thnh ra mang tiếng quỵt nợ! Đng vậy khng? - Điệp hỏi Bt.

            Bt đ đỏ au gương mặt bởi men bia:

            - Thế l Điệp nhớ kĩ rồi. Điệp c nhớ thằng Thư khng? Tại mai mối Bng Trang cho Thư. Thư n ch Bng Trang vừa mập vừa ln, c thước tư! Thư n ni thẳng ngay trước mặt anh em thằng Tại lun! Bng Trang bị hai vố nhục muốn tự tử lun đ. Sau đ, buồn qu, c gio bn ln Si Gn, bỏ dạy lun.

            Điệp thở di:

            - Thư c qu! Sng nay tao mới đi kiếm Thư. N vắng nh. Vậy vụ nợ phụ huynh cho Tại mở tiệm thuốc, sau c trả được khng?

            - Bng Trang chạy lng lun. Gio vin tiền đu m trả. Năm cy vng! Thằng Tại vượt bin, mất sạch, lại bị t nữa.    

- Giờ Tại ở đu? - Điệp nghe mặt mnh tm lại, anh hỏi Bt, v đẩy li bia ra.

            - Sao vậy? Thm cht nữa chứ?

            - Thi, mnh nhậu hồi hm mệt qu - Điệp đnh trống lấp - Tại by giờ... Tại giờ ở đu hở Bt?

            - N ở ngoi Trung, chẳng biết tỉnh no - Bt chp miệng - Đời buồn thiệt tnh! Bng Trang dạy kh lắm đ, nhưng cả tin vo ng anh họ, nn nỗi! - ngẫm nghĩ một hồi, thấy Điệp im lặng, tay v v hạt đậu phụng một cch mệt mỏi, Bt ni tiếp - M ny, Điệp, sao my hỏi Bng Trang?

            Điệp vẫn ci mặt, nhướng mắt ln nhn Bt:

            - Mới gặp lại, kể từ tuần lễ  về Long An chơi, dự khai trương ci tiệm thuốc thằng Tại, đến giờ. Hơn mười năm mới gặp.

            - Ở đu? Chồng con g chưa? Bộ chưa hả? - Bt cười thăm d Điệp.

            - Rồi... Bt nghe tn nh văn Phan Ct Nin khng? Chồng n đ.

            - Ủa - Bt nhổm người, hai tay t ln mp bn - Cha nh văn ''gốc Chu Phi'' đấy hả? Giả đẹp trai, ti hoa chớ bộ!

            Điệp cười, gật đầu. Anh mệt mỏi nhn ra đường. Nắng trưa gay gắt, xe cộ thưa đi từ lc no. Điệp kn đo nhn đồng hồ: mười hai rưỡi. Ngao ngn đến trống rỗng, Điệp nhn ln vch, nhn ci nhn v nghĩa vo chiếc quạt my đang xoay tt. Một cảm gic hả h dng ln trong lng Điệp nhưng Điệp cố gắng km chế. Chiếc đầu anh cứ nghĩ l phải thương cho Nin v Bng Trang, nhưng tri tim anh cứ cuộn ln mu chưa lọc lại, thứ mu bầm của tủi hận, hả h. Theo con mắt người đời, gia đnh Nin chỉ l thứ thất cơ lỡ vận, giang hồ tứ chiếng gặp nhau chăng? Điệp bỗnggiật mnh ngỡ tm ra đp số: Cc Tần yu Nin c lẽ do Nin c cht ti văn chương? Điệp cười, ti đ đến đu, vội đnh đổi đời mnh một cch liều mạng đến thế! Đời buồn khc v buồn cười qu đỗi!

            Thấy Điệp chn uống, Bt vẫn lai rai một mnh với cả chiếc bnh m v đĩa b kho mới gọi thm.

            - Khng uống th ăn đi mậy, Điệp - Bt đẩy phần của Điệp lại gần Điệp hơn - Chng đc, lm g như ''hậu sản'' vậy!

            Điệp cắm ci ăn v sợ cảm gic say nặng chiều tối hm qua, mỉm cười hai cặp chữ ''hậu xỉn'' v ''hậu sản'' của Bt.

            - N, Điệp, tao t m cht nghen. My với nhỏ Lựu L sao rồi? Uở, qun, sao chia tay vậy?

            - Hận đời, cưới vợ chơi - Điệp cố gắng phớt tỉnh - Vợ g mới cưới m ng ni g b ni vịt! Lựu L vừa khoi xi sang vừa khoi... lắm mồm lắm miệng! Hết chịu xiết!

            Bt thn tnh đến sỗ sng:

            - My! Điệp! Do Điệp cả đ. Hận th hận, rồi qun, rồi nhạt đi chứ, ai lại cưới vợ ẩu xỉ vậy!My hại nhỏ Lựu L lun đ. N đẹp qu chứ lị!

            Điệp tm mặt:

            - Thi ng thầy! Đừng dạy đời nữa! Lựu với L!

            Bt thong sửng người, ph ra cười xa.

            - Khng ai chịu nổi đu! Cổ con nh giu, mười hai căn nh lầu. Đng vậy. Nhưng chỉ hợp với tay no chịu kh... c tiền, v chịu kh... bịt tai! - Điệp cũng cười với bạn sau cu ni của mnh, rồi lập tức lạnh mặt.

            Ngồi thm một lc nữa, Bt gọi tnh tiền. Hai người bạn chở nhau ra về. Mặt đường nhựa hừng hực nng.

            Đến hẻm nh, Bt vỗ vai Điệp, cười hăng hắc suồng s, bảo: ''Qun đi my! Qun tuốt! Lm lại cuộc đời nghen Điệp! Tao sẽ tổ chức đm cưới cho Điệp!''. Điệp nhn bạn, gật đầu, cười buồn. Bt lại ni: ''Để tao giới thiệu cho, mt tay lắm đ nghen!''.

            Điệp vo số, chạy một qung vi mt, cn nghe Bt ni vọng theo: ''Qun tuốt! Lm lại!''.

            Trn đường về, đang giữa trưa, Điệp muốn về nh lun, nhưng sực nhớ Thư, anh đi chậm lại, v cuối cng, sau một chốc suy nghĩ, thấy đ hỏi th hỏi cho hết lẽ, anh gh nh Thư. Điệp nghe Thư ni đng y những g anh với Bt chuyện vn hồi ny.

            Điệp thấy mnh cũng tầm thường khi mất cả buổi sng cho lng t m, tọc mạch hơi đng mắc cỡ một cch lng xẹt, v duyn. Nhưng anh được b đắp bằng sự hả h tầm thường! Điệp bỗng tự căm ght cht bẩn thỉu trong tm hồn anh. Lần thứ mấy rồi Điệp c cảm gic tự căm ght ny! Anh muốn Nin, Bng Trang v cả b Ca Dao, cả Cc Tần nữa, hy tha thứ cho anh với ci tầm thường khng cưỡng được!

 

 

3

 

 

            Điệp cởi o chong trắng, mở dy buộc khẩu trang cũng mu trắng, mắc ln mc pha sau khung cửa gỗ. Anh nhn bao qut phng mạch chỉ rộng cỡ mười thước vung được che chắn bằng gỗ sơn trắng v knh năm li, rồi tắt đn, đng cửa lại, xoay cha kha, rt ra, bỏ ti. Điệp mỉm cười cho chủ nh mặt tiền, người cho anh mướn mười thước vung ấy mấy năm nay. Anh dắt xe ra lề đường. Phố đ trn ngập nh đn, bng đm đ xuống. Một cảm gic c đơn sau một ngy miệt mi lm việc cng v tư lại len vo anh. Điệp chầm chậm theo dng xe cộ.

            Từ sau ngy li dị với Lựu L, Điệp cng buồn, cng ngao ngn. C những khoảng trống thời gian, anh chẳng biết lấy g lấp đầy.

            Đng như Bt ni, quả thật cuộc hn nhn vội v giữa anh v Lựu L, phần lớn l do anh, trong việc dẫn đến đổ vỡ. Đổ vỡ v anh chưa thật hiểu kĩ tnh nết của Lựu L. Điệp cũng mừng khi thấy Lựu L bằng lng với sự li hn, đồng thời anh cũng giật mnh, chua cht về việc đổ vỡ đ. Kết hn rồi li dị, mọi việc qu chng vnh v giản đơn trong đời người! Khởi đầu bằng nụ cười, kết thc cũng bằng nụ cười hơi gượng gạo cht t. Điệp thấy sự đổ vỡ khng c g th thảm, tri lại, như cuộc chơi ngắn hạn. C điều, khi ngẫm ngợi, nhận ra hn nhn chỉ l cuộc chơi, Điệp thấy chnh quan niệm mặc nhin ấy, hững hờ, lạnh lng, xơ cứng cảm xc đến v cảm, thật qu đng sợ, đng sợ đến kinh dị! Ờ, m cũng nhẹ đời nhau!

            Điệp vừa li xe my vừa nghĩ ngợi. Đm nay, anh cũng chẳng biết đi đu. Dạo ny, sau khi chia đi số tiền bn căn hộ ở chung cư mới xy cất, Điệp đang ở tạm nh ba m. Ngỡ như thuở cn độc thn, nhưng quả thật trong lng Điệp đ c qu nhiều thay đổi. Anh vẫn đang tm một căn hộ ở chung cư no khc để sống một mnh một ci.

            Nỗi tủi hận từ quan hệ với Cc Tần, cồn ln dữ dội, lắng xuống t ti, rồi buồn đến dửng dưng, hững hờ. Điệp đ từ lu kết luận về chnh anh: anh l g đn ng tr thức c đầu c thng minh v tri tim ngu muội. Điệp thở di, gh một qun phở.

            Điệp lại len vo giữa dng xe cộ ngược xui. Điệp lại gh một qun c ph vườn. Anh tm một chỗ ngồi vắng vẻ, gọi một li chanh rum với yu cầu rất nhiều rum. Điệp chợt nhận ra, từ một người thch hnh động, anh đ trở thnh kẻ thch suy tưởng.

            Men rượu bừng ngay trong mu anh một cảm gic rần rần khắp người. Anh nhớ về Lựu L. Lm sao anh dễ dng qun được một người đ l vợ anh, người đn b đầu tin đi su vo đời anh một cch kh trọn vẹn, duy mặt tnh cảm, chỉ l phơn phớt đu đấy bn ngoi tri tim. Khng. Cũng khng phải thế. Ngoi phương diện kinh tế, họ chung mm bt v chung giường, ha hợp v va chạm c tnh, trong đ thể hiện cả tư tưởng, quan niệm sống. Điệp nghĩ, t nhiều giữa anh v Lựu L đ c tnh cảm vợ chồng. Tnh cảm vợ chồng đ nảy sinh, d với mức độ ban đầu. Anh cũng hiểu ra tnh cảm vợ chồng khng phải l tnh yu đương. Hai tnh cảm ny c thể đồng nhất, cũng c thể khc nhau, khc nhau nhưng cng tồn tại trong một người! Giữa anh với Lựu L, một cch chn thnh, sng phẳng, đ thẳng thắn giao ước với nhau bằng miệng, cả bằng giấy, về kinh tế gia đnh. Cả hai khng muốn tnh cảm vợ chồng bị rng buộc về giấy tờ nh cửa, lương bổng thu nhập. Họ đ hứa với nhau l chỉ chung nhau mu thịt v trch nhiệm ở con ci. C sng phẳng đến lạnh lng khng? Quả l rng buộc kinh tế gia đnh cũng l một điều kiện để cả hai bị rng buộc về đời sống vợ chồng. C nặng nề khng thứ rng buộc ấy? Giữa anh với Lựu L  khng một rng buộc no cả v họ chưa vội c con, cn php luật sẵn sng kết, sẵn sng li. Cũng nhẹ nhng, sng phẳng thật, lc chia tay nhau vĩnh viễn!Điệp mỉm cười thẫn thờ, v hồn.

            Điệp lơ đng nhn những đi bạn tnh chuyện tr, chợt thấy một đi qu to bạo, anh quay mặt đi, nhổ nước bọt một cch kn đo. Bi nước bọt, v cử chỉ sượng sng, bất gic, rơi xuống trn mũi giy đen anh đang mang ở chn. Bi nước bọt trắng phếu trn da thuộc xi đen, lấp lnh nh đn mu.

            Điệp chợt da diết nhớ Cc Tần.

            Anh gọi người tiếp tn tnh tiền. Điệp giật mnh v gi cả ở đy đắt gấp hai những qun khc.

            Điệp lại ln xe len vo đường phố. Chất rượu mạnh lm nước bọt tứa ra dưới lưỡi Điệp. Anh rt khăn tay, trn nước bọt vo vung vải nhu nh. Bỗng chuỗi suy tưởng về chnh anh với Lựu L đọng lại trong anh một hnh ảnh: cửa thot trong trường hợp khẩn cấp của mỗi căn nh. Anh lẫn Lựu L đ qu lạm dụng lối thot ấy một cch vội v chăng? Sao Lựu L v anh khng điều chỉnh cho nhau về mọi mặt trong một thời gian nữa hẵng hay? Đ vội v cưới nhau, khi chưa kịp hiểu hết mọi nt tnh cch của nhau, chưa kịp tự gic cất đi ci mặt nạ đng kịch như mọi người t nhiều đều kịch ngoi x hội, lại vội đập vỡ Ci Nghĩa như một thứ rẻ tiền cổ lỗ! Ci nghĩa c thể thay đổi tnh nết, cch sống của nhau khng nhỉ?

            Một lần nữa, chất rượu mạnh tứa nước bọt ra đầu lưỡi, Điệp lại trn vo vung khăn tay nhu nh. Điệp nghĩ, c thể hm no anh lại bn chuyện ny với Lựu L, nếu c ấy chưa qun anh.

            Đến nh, Điệp bấm chung, chuẩn bị dắt xe vo.

 

 

4

 

 

            Nếu ngy thứ hai trong tuần sẽ gọi l ngy thứ nhất, hm nay l thứ bảy, ngy nghỉ cuối tuần. Sng chủ nhật ny Điệp khng biết đi đu. Anh cũng đ lười với những trang sch y khoa. Điệp cảm thấy anh sa st qu, về sức khoẻ v cả ch tự học thm. Anh định rủ bạn b lập một nhm thể thao, sau khi cưới Lựu L. định ấy cũng đổ vỡ, trong sự rạn nứt rồi đổ vỡ của quan hệ vợ chồng.

            Lc mới thức dậy, Điệp nhớ Cc Tần. Ha ra, anh cn nhớ c ngay cả trong giấc ngủ. Nỗi nhớ từ giấc ngủ cn vương qua những pht đầu tin mới thức dậy. Thật k quặc, một nỗi nhớ qu v ch - Điệp lẩm bẩm tự trch mnh.

            Lc dắt xe ra, muốn chạy trốn nỗi c đơn, dằn vặt, Điệp lại ngần ngừ. Đến qun nước no, gọi nhờ điện thoại đến Lựu L xem thử, hay đến L Xanh? Khng. Cả hai đều khng nn. Nghĩ vậy, dứt khot với mnh như vậy, nhưng rồi Điệp thấy chẳng đnh lng. Anh biết anh cn khổ tm bởi chưa chịu dứt khot. Qun. Phải qun. Phải dứt khot cho nhẹ lng - Điệp tự bảo.

            Điệp đang chạy xe từ từ, bỗng một nghĩ buồn cười nảy ra trong đầu anh, sao chiếc xe my mới tinh ny khng l con ngựa, để anh nhắm mắt, mặc n đưa đi đu th đi cho khỏe c. Anh lại giận mnh đ lẩm cẩm, để mnh sa st qu đng. Yu Cc Tần, khng phải c ấy m chnh tnh yu đương trong anh đ tha ha anh qu nhiều. Lng tự trọng của anh đ giảm đến mức thảm hại. Khng thể như thế được nữa!

            Điệp bỗng dứt khot hẳn. Anh vo một tiệm hủ tiếu gọi một t. Ăn xong, anh mua thm mấy chiếc bnh bao nữa để mang về cho ba m v hai em. Đng rồi, phải về nh. Phải giải quyết tất cả những rắc rối vo sng hm nay, chỉ trong sng hm nay nữa thi. Khng thể chậm trễ được nữa. Khng lẩm cẩm, dở hơi được nữa. Điệp chợt ngỡ ngng khi thấy anh nm chiếc muỗng trong tay ln bn nghe cạch một tiếng, khiến hai người lạ chung bn ngơ ngc nhn anh. Anh vội xin lỗi, v họ hiểu anh c một tm trạng g đ kh rắc rối.

            Điệp ln gc, thay o quần, mở nhạc m dịu. Anh tm trong cuốn lưu ảnh của anh những tấm hnh anh chụp với Cc Tần v gia đnh Bảo, cả gia đnh c Sng Phố, gia đnh ng Phước nữa - những tấm ảnh anh đ định đốt đi trong những lần một mnh giận dữ bởi nhục nh. V đy rồi, ảnh đm cưới anh với Lựu L, ảnh căn hộ hạnh phc chng vnh, mỏng manh của họ.

            Nhn những giọt c ph rơi, anh nghe buồn lạ lng. Nằm ngả lưng trn chiếc ghế xếp, anh cố nhớ lại một vi lần gặp gỡ chuyện tr giữa anh với Cc Tần.

            - Mnh quen nhau từ lc anh mới ra trường, em đang thực tập sư phạm, vậy đ năm năm. V đy l lần thứ mười một, anh ngỏ lời yu em, em nghĩ sao? - lần ấy, Điệp nhn vo mắt Cc Tần v ni, giọng cố giữ vẻ cứng cỏi để giấu tm trạng hồi hộp.

            Khng ngạc nhin nữa, Cc Tần chỉ cười.

            - Em thấy em cũng lớn rồi, ''muộn'' rồi - hồi ấy, Cc Tần cn tự tin để ni ra chữ ''muộn'', bởi c nghĩ mnh cn trẻ, cũng c thể c tế nhị tự hạ mnh để Điệp khỏi buồn - Nhưng hnh như anh v em khng hợp nhau.

            Điệp cố ghm tự i:

- Anh nghĩ, Cc Tần nn thực tế hơn. Chng ta l hai trong những kẻ biết điều. Biết điều - Điệp dằn mạnh trong ngữ điệu để lưu Cc Tần, để lấy lại tự tin - Biết điều, nghĩa l khng lm buồn lng nhau, th sao lại khng thể sống chung với nhau?

            Cc Tần nhn vo tập sch trn tay, c ni khẽ:

            - Em cũng chẳng hiểu nữa. Đ nhiều lần em ni với anh người con gi no gặp anh sẽ rất hạnh phc. Em may mắn gặp anh, nhưng em vẫn dự cảm rằng em khng hưởng được may mắn ấy.

            Điệp thấy chnh cch ni qu dịu dng, khim tốn của Cc Tần bấy lu nay đ khiến anh khng thể rứt ra được khỏi L Xanh. Sau ny, anh ngẫm lại, bỗng qu hận cch ni ấy. Điệp nghĩ sao c ấy khng tạt vo mặt anh một go nước lạnh bằng ngn từ. R l cũng v anh đ điếc thật rồi khi yu, anh vẫn cố vớt vt cht hi vọng trong lời cự tuyệt!

            Một lần khc, sau suốt cả thng trời đăm chiu (c khi như sững sờ, Cc Tần nhn đăm đăm vo chiếc nhẫn hứa hn trn ngn tay p t của mnh) lc gặp Điệp, c buồn b lạ lng. Lần đ, Điệp ni:

            - Em dự định thế no về ngy cưới? V cũng định ngy đi thi, nghen Cc Tần! - Điệp cố gắng giữ cht sĩ diện đn ng.

            - Em khng hiểu được em. C g đ cứ khiến em chần chừ, khng dứt khot được - Cc Tần vẫn dịu ngọt.

            Điệp dang hai tay, ngẩn người. Anh bực bội, muốn đấm tay xuống mặt bn cho li ấm, lọ đường nảy tưng ln, rơi vỡ hết trn nền sn. Điệp dằn lng:

            - Em bị bệnh văn chương thơ ph mất rồi! Anh bảo em cần thực tế. Phải thực tế. Văn chương thơ ph dễ gy cho người ta ảo tưởng. Đời l tiền bạc v sức khỏe. Văn chương chỉ l thứ trang sức! - Điệp giận qu ha th bạo. Ni xong, anh chợt dịu lại - Em, Cc Tần, em nghĩ lại đi, nghĩ lại, nghĩ suy lại gip anh, gip cả hai chng mnh! - Điệp da diết.

            Cc Tần vẫn đằm thắm. C vẫn ci đầu nghe Điệp ni. C cũng đ quen cung cch của anh bc sĩ cuồng si ny bảy năm nay, cơ hồ cứ mặc Điệp ni g th ni cho hả giận.

            - Anh Điệp! C lẽ vậy đ anh. C lẽ... - Cc Tần ngẫm nghĩ - em thiếu c thực tế thật. Nhưng hnh như anh ni vậy cũng oan cho em. Em vẫn rất thch, thch văn chương thơ ph hiện thực hơn lng mạn. Tuổi lng mạn phiu bồng sương khi qua rồi. Em chừng như thiếu thực tế khi đứng trước hạnh phc anh dự định. Em khng hiểu nổi em m anh!

            - Em thuộc loại bu vật, qu nhn, thnh hiền hay tượng đ g rồi. Hay anh hạ mnh qu, em khinh anh? - Điệp bực tức ni, chợt lạnh người pht hiện ra điều đ - Ờ, c thể! Ngay từ đầu, những thng đầu, lẽ ra anh phải rt lui. Chnh v em khước từ anh, anh đau đớn, v anh phải chinh phục cho bằng được em bằng sự hạ mnh nhục nh - Điệp nghẹn ngo - V v thế em cng coi thường anh?

            Cc Tần bỗng sợ hi. C khot tay muốn xua đi những cu ni của Điệp.

            - Khng. Khng bao giờ em c lm cao hay khinh thường anh. Em lun qu anh, knh trọng anh. C điều, em khng hiểu nổi anh. V em, em khng thể hiểu nổi em... Ờ, sao anh Điệp khng qun những dằn vặt, khổ tm bằng nghin cứu khoa học nhỉ. Gi như, anh Điệp l nh pht minh y học... Chnh em khinh em chưa l một gio vin đầy sng tạo th c! - Cc Tần ni như thầm th - Em c ni những cu vớ vẩn, em xin lỗi anh nghen Điệp!

            Hm ấy, Điệp dự cảm một đổ vỡ. V quả thật, mấy thng sau anh nghe Cc Tần đề nghị hủy hứa hn. Nhục nh, rụng rời. By giờ cảm gic ấy vẫn cn trong anh.

            Điệp uống một ngụm c ph, chợt nhớ mnh chưa bỏ đường vo li. Anh lấy muỗng, tm lọ đường, khoắng nhẹ. Tiếng nhạc m dịu đầy ắp gian gc nhỏ. Điệp muốn mnh thật bnh thản khi quyết định đốt hết những tấm ảnh kỉ niệm với Cc Tần, với Lựu L. Kỉ niệm m lm g! Nhưng để mười năm sau, hai mươi năm sau, biết đu tủi hận sẽ thnh thương cảm, ngậm ngi. Đấy l những nỗi đau chứ đu phải l những điều xấu xa, bẩn thỉu. Điệp lại phn vn. C phải anh thiếu quyết đon? Thực chất, ngoi vẻ cương nghị ở dng dấp, nt mặt, anh l người yếu đuối chăng? C lẽ no vi chục năm sau anh khng cn hận nữa, anh lại thương chnh anh một thời tủi nhục, thương Cc Tần đa đoan, thương Lựu L vội v v qu chiều chuộng bản thn với nhiều thc mch?

            Điệp mỉm cười buồn b. Ờ, mong khng lu đến thế, anh sớm thương hết mọi người trong cuộc đau hn nhn đời anh. C phải trước hết, mỗi người chnh l nạn nhn của chnh mnh?

            Điệp cố bnh thản nhấp từng ngụm c ph.

            Từ pht ny, Điệp sẽ lm lại cuộc đời - anh dứt khot với nắm tay siết lại, hm răng nghiến chặt. Đng vậy, bc sĩ Điệp khng thể tuyệt vọng, đớn hn, chịu lụy được - anh tự nhắc nhở. Anh bật cười thnh tiếng nhỏ khi nhn nắm đấm của mnh. Đng, Điệp phải đấm vo thằng ti hn lụy của Điệp, thằng ti vội v của Điệp - Điệp mỉm cười xt xa m hồn hậu.

 

 

 

Xem tiếp:

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/co_mnlmxanh-6.htm

Cũng c thể xem tại:

http://tranxuanancmnlamaixanh.blogspot.com/

http://tranxuanancmnlamaix2.blospot.com/

Trở về trang

danh mục tc phẩm -- muc lục:

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/danhmtphamtxa_googlepcreator.htm

 

bi mới -- sch mới -- tin tức mới: 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/baimoi-sachmoi-2

______________________________________________________________________________________________________________

 

Trang chủ "Web tc giả Trần Xun An":

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    ln đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7