Web Tc giả Trần Xun An

 

TRẦN XUN AN
c một nơi l mi xanh

 

CHƯƠNG BỐN

 

 

1

 

 

            Khi mới nhận được xấp bản thảo của Nin, Cc Tần bnh thản đọc rồi vội v đọc trong nỗi bng hong. Mới đọc lướt v chỉ ch tm vo cc trang thư cuối mỗi chương, c sut qua nh ba c, điện thoại về c Sng Phố ngay, để hỏi cho ra chuyện. Nhưng rồi Cc Tần bnh tm trở lại. Cc Tần khng thể nn nng đến mức phải ''cấp cứu'' như vậy. Trong đầu c, đn ưu tin mu đỏ v ci cho php vượt mọi luật lệ giao thng ngỡ chừng đang xoy trn, inh ỏi. Tri tim c r l rối nhịp. Mừng vui, ngạc nhin, sung sướng, tự i, hồi hộp, u lo, hy vọng, ngượng ngng, cng một lc a vo tri tim rất khỏe mạnh, đằm thắm của Cc Tần, chỉ bởi xấp bản thảo đ. Xấp bản thảo đ đ đnh thức một kỉ niệm cũ. Kỉ niệm ấy c thể chẳng thnh kỉ niệm của ai đ, dẫu họ c thể gặp một trường hợp tương tự. Với Cc Tần, c khng thể qun được. Vấn đề l ở chỗ, bản thảo cũ đ được viết lại với rất nhiều sửa chữa, bổ sung, lược bớt, để tinh ty hơn, gọn v thật hơn.

            Nin c phải l Phần ngy đ khng?

            Cu hỏi ấy như đn cấp cứu xoy đỏ, như ci cấp cứu inh ỏi! Nhưng cần phải đọc kĩ lại. Cc Tần khng muốn biến mnh thnh một c b cuống quu, buồn cười đến hi hước. V Cc Tần đ đọc lại thật chậm một lần nữa, đọc hết cc chương tự sự no c chỉ lướt qua.

            Cc Tần cũng đ đủ bnh tm để quyết định sẽ ni thật hết với Nin những điểm c đ ni khc đi v ngượng.

            Sng nay, cũng như cc buổi sng khc của hơn một tuần lễ mới tri qua, Cc Tần vừa mừng vừa buồn v Nin đ khng đến L Xanh. Nửa thng rồi, c chưa gặp lại anh!

            Những nốt nhạc từ loa thng nhưng cơ hồ từ đu đ cứ rơi trn sn rợp bng mt. Hoa khế thi rụng rồi, c nhiều tri khế đ xanh mọng. Ma khế năm nay c lẽ muộn hay sao ấy. C thể mất ma khế cũng nn. Cũng sắp phải chấm bi luận thi học k hai, sắp hết năm học rồi!

            Cc Tần vẫn ngồi ở chỗ c v Nin thường ngồi, lơ đng xem lại gio n, trong khi xấp bản thảo của Nin vẫn đặt bn cạnh.

            Cc Tần nghĩ, suốt hơn tuần lễ rồi Nin khng đến L Xanh, c lẽ anh muốn dnh th giờ cho c đọc v suy ngẫm, hay v l do no nữa, c khng r.

            Nếu Nin l Phần? Nếu Nin viết lại chuyện của Phần? Ngy xa xưa ấy, thuở mười ba tuổi, cả những năm thng sau ny nữa, c đu dm hỏi kỹ về Phần, bởi c Sng Phố ở xa, tận Mỹ Tho, sau đ về Cần Thơ, v cũng do tnh c ấy nghim khắc.

            Cc Tần cứ lẩn quẩn trong suy nghĩ, hồi tưởng, nhưng cố dặn lng phải giữ được sự bnh tm.

            Tri tim c khỏe mạnh, đằm thắm, nhưng c dị tật g khng nhỉ? Cc Tần mỉm cười một mnh. C bỗng thấy c cht no đ thật khng bnh thường trong tm hồn, tnh cch của chnh mnh. B bỏng g nữa đy, đ ba mươi hai tuổi rồi kia m! Sao cn vớ vẩn, bng quơ đến thế!

            Cc Tần cũng mừng cho sự điềm đạm c thể hiện được trong thời gian gần đy.

 

 

2

 

 

            Lần ny, với xấp bản thảo đ được sao chụp lại, được đng xn kĩ lưỡng, Cc Tần qua thăm ba. Trong lc chạy xe trn đường phố từ Tn Bnh sang quận Ba, Cc Tần thấy mắc cỡ khi nhớ cch đy chừng một tuần, c cầm lun xấp bản thảo đnh my th sơ của Nin với dự định sẽ nhờ ba đọc để xc minh xem, nhưng khi gần đến ng nh của người anh cả, nơi ba đang ở, c lại chạy xe qua đường khc, quay về nh Bảo. Đm ấy, c thể gi tạt vo mặt c, lồng ngực c cht g dịu mt, gip c thấy mnh vội v, khi hi qu. By giờ, c đ nhờ chụp lại bản thảo thnh hai bản sao rồi, ở một tiệm sao chụp trn đường đến trường. Với bản sao đẹp v r nt, lần ny, Cc Tần g cửa sau khi  vi tay tự mở cổng, dắt xe vo mảnh sn hẹp.

            Từ bn lm việc trn lầu, ng Phước đ thấy bng con gi từ khi c mở cổng. ng thong thả xuống cầu thang. Chn vừa chạm nền nh, ng đ ln tiếng một cch vui vẻ:

            - Cc Tần đợi ba mở cửa phải khng?

            - Dạ - Cc Tần thưa - Con định nhờ ba cht việc.

            Hai cnh cửa mở ra. Một người đn ng khoảng gần bảy mươi tuổi, dng người cao gầy, tc trắng, mặc b ba, đn con gi với nụ cười:

            - C lẽ c g vui lắm đy!

            Khi ngồi xuống ghế ở phng khch, phần trước tầng dưới, Cc Tần rt ngay xấp bản thảo ra khỏi cặp.

            - Thưa ba, c ci ny ngộ lắm - Cc Tần vi người đưa bằng hai tay - Ba đọc xem c giống xấp bản thảo, hồi năm bảy chn, c Sng Phố mang từ Mỹ Tho ln khng.         

ng Phước hơi ngẩn người:

            - Bản thảo hồi c Sng Phố ph phn, kiểm điểm tc giả phải khng? - ng Phước nhu my, một tay bp vo trn, cố nhớ lại.

            Cc Tần mừng thầm v ng chưa qun. C ni như reo ln:

            - Vậy ba cn nhớ r vụ ấy rồi! Ngộ lắm, ba !

            ng Phước ni:

            - Bản thảo ấy ba đang giữ đy m! Mười chn năm, cũng nhanh thật!

            Cc Tần cố km lại nỗi ngạc nhin đến sut rụng rời:

            - Bản thảo ấy ba cn giữ? Bản thảo viết tay hồi năm bảy chn ấy?

            ng Phước gật đầu:

            - M sao? Chuyện g xảy ra vậy? - ng Phước buột miệng, nhưng ng cũng đon ra sự việc - Bộ xấp bản thảo viết tay với xấp giấy đnh my chữ ny l một? - ng lật giở bản sao chụp trn tay - Cũng ngộ qu đ! - ng nhn c con gi của mnh, đợi c đp.

            - Thưa ba, vậy con mới qua nhờ ba xem thử, xc minh lại coi ra sao - v Cc Tần đề nghị ngay - Ba cho con mượn bản viết tay đ cũng được, ba hn!

            - Nhưng con kể lại xem đ no! Cc Tần dạo ny sao c vẻ nn nả lắm đ nghen! - ng Phước mỉm cười.

            Cc Tần hơi mắc cỡ v sự nhận xt của ba. C cố gắng giữ vẻ điềm nhin kể lại việc một nh văn cho c mượn đọc, thăm d kiến trước khi cho xuất bản, cng những nghi vấn của c.

            ng Phước lắng nghe, c vẻ đ bị li cuốn vo một việc ng cho l qu ngẫu nhin v hơi bất ngờ.

- Theo ba biết, anh nh gio trẻ ấy đ chết v bệnh tim ở bệnh viện Chợ Rẫy rồi, sau vụ ph phn của ng b thư chi bộ, c Sng Phố v một vi gio vin trong tổ ngữ văn tiếng Việt khoảng một năm - ng Phước thấy Cc Tần gật đầu, ng ni tiếp - Bản thảo vẫn cn ngay trn lầu, trong tủ sch của ba chớ đu!

            Cc Tần ny giờ vẫn thắc mắc điểm ny. C thưa:

            - Sao k vậy ba? Con nhớ sau tết năm bảy chn, c Sng Phố mang về lại, rồi nghe đu c lưu lại trong tủ hồ sơ của trường kia m.

            ng Phước gật gật đầu:

            - Đng. Đng vậy. Số l thế ny, vụ đ, nghe c Sng Phố kể lại với ba l, sau khi anh gio trẻ ấy bỏ đi khỏi trường, cũng m lun. ng b thư, những người ph phn, trong đ c c Sng Phố, đều rất n hận. Ở thời điểm đ, vấn đề tư tưởng kh căng ở cc cơ quan, trường học. Mục đch của việc ph phn l rt kinh nghiệm chung để cng nhau học tập, gip nhau cng tiến bộ. Ni theo cc cụm từ, cc cu cửa miệng hồi đ l vậy - ng Phước ngừng lại, cười tủm tỉm - ng b thư vẫn thấy được vấn đề l khng hệ trọng lắm, chỉ trong phạm vi tổ ngữ văn thi. Bản thảo c lưu lại. Mọi người cố gắng tm tung tch anh gio nọ, nhưng hồi đ đi, bo thiếu mục nhắn tin. Người ta cũng hi vọng anh ta trở về trường lại, nhưng bặt tăm lun. Đến khi c Sng Phố xin chuyển về qu gốc l Cần Thơ, lc bn giao hồ sơ sổ sch, cổ thấy khng cần bn giao tập bản thảo ấy, v dẫu sao cũng l kỉ vật ring tư, thậm ch l chuyện đời ring, nn cổ giữ lại, mong c dịp gặp người thn xa gần g của anh gio ấy một cch trực tiếp để giao lại, hoặc cổ giữ n như kỉ niệm về sự cố quản l trong đời cng tc của cổ. Rồi năm tm su, tm bảy g đ, c Sng Phố lại mang ln đy để ba xem lại! - ng Phước kể một thi di, xem chừng kh miệng - Con tới tủ lạnh lấy chai nước lọc đi Cc Tần!

            Cc Tần lắng nghe, chợt giật mnh đp ''dạ'', rồi bước tới tủ lạnh.

            ng Phước nhấp một ngụm nước.

            - Cơ sự l vậy - ng ni tiếp - Vậy đ! Ho ra hồi bảy chn con c đọc ?

            Cc Tần bẽn lẽn:

            - Con c t m cht đỉnh m ba!

            - Năm tm bảy c đọc lại khng? - ng Phước hỏi.

            - Con đu biết, thưa ba. Hồi đ con vo đại học rồi, ở thư viện suốt ngy, vả lại con đu c ngờ. Con nghe c Sng Phố bảo đ đốt rồi kia! Con tiếc lắm... Ba, by giờ ba chịu kh ln lầu lục tm bản viết tay cho con mượn nghen ba!

            - Nhưng ba hỏi đ - ng Phước nhướng my - Ny, anh nh văn cho con mượn tập bản thảo đnh my ny - ng chỉ tay tri vo xấp giấy trn tay phải - Ảnh tn g, mấy tuổi?

            - Dạ, Phan Ct Nin, khoảng bốn mươi hai! Tn khc với anh nh gio.

            ng Phước suy nghĩ:

            - Tuổi đng cỡ đ. Tn th khc. Anh kia chết rồi m! - ng khẽ bậm mi trn, v buột miệng - Aắ, anh Phan Ct Nin ny ba c đọc.

            - Đ xuất bản mười hai cuốn sch rồi đ ba.

            - Đng l ba c đọc. Cũng ngộ hn. Chắc l tin đồn bậy.  Người cn sống sao giống người chết được!

            - Ba ln lầu lấy cho con mượn tập kia đi ba - c giục - Đồn bậy l ci chắc rồi, ba . Vật tru, tru cũng chết, bệnh tim đu m bệnh tim!

            ng Phước bật cười v đứng dậy.

            Ln lầu, Cc Tần lục tm cng với ba. C run ln khi cầm được bản chp tay, giấy đ ố vng, gy hơi sờn.

            Lật vi trang, c muốn reo ln:

            - Đng rồi ba ơi! Nt chữ ny l của ảnh hồi nhỏ đy. Chắc đng rồi. C lẽ đng rồi đ.

            - Vậy hả? - ng Phước nhn Cc Tần để đon thm sự việc - Vậy m đồn ẩu người ta chết v bệnh tim!

            Ngẫm nghĩ một lc lu, ng ni trong khi Cc Tần cắm ci xem:

            - Cc Tần n - Cc Tần ngẩng mặt nghe ba ni tiếp - Sự việc ngẫu nhin cũng li k đấy - ng Phước mỉm cười - Th vậy nghen, con lấy bản ny về xem, bản hồi ny để lại. Nhớ giữ kĩ. Cẩn thận th đem đi sao chụp lại nguyn cỡ, rồi chỉ đọc bản sao, cn bản chnh kha kĩ. Việc thứ hai l nhờ c Sng Phố nhận diện. Dễ ợt m! Cũng gần hết năm học rồi, thế no cổ cũng thu xếp ln thăm thằng Bảo với vợ con n chớ.

            Cc Tần rất vui, khi khng bỗng thnh một điều tra vin. C cn cả một nửa kế hoạch trong đầu nữa chứ!

            Khi c dắt xe ra khỏi cổng, ng Phước ln lầu, đeo mắt knh ngồi vo bn giấy đọc ngay.

            Cc Tần rời ng hẻm, ra đường phố, thấy người lẫn xe cộ sng ln trong nắng Si Gn thng năm, sng hơn mọi ngy. R l cng việc điều tra, lần gỡ từng mối để tm ra kết quả với đp số nhiều bất ngờ cũng lắm th vị. Hơn nữa, đy cn l kỉ niệm của c, l chuyện của chnh tri tim c!

            Cc Tần tự km chế lng mnh bằng cch cố đi xe chậm thật chậm, chỉ bằng người đi xe đạp, một qung đường kh di, rồi mới chạy nhanh hơn để về nh. C tự bảo, chiều nay trn đường đến trường, c sẽ gh tiệm sao chụp giấy tờ để sao thm ba bản từ bản viết tay ny.

            Chẳng biết Nin nghĩ thế no, khi hay c bị tập bản thảo của anh bắt c thức đm, rồi dang nắng giữa lc mặt trời gần đứng bng?

            Thi, nghĩ ngợi xa xi lm g - Cc Tần tự bảo. C chỉ muốn tm về một kỉ niệm cũ. Kỉ niệm, c cũng đang chắt chiu kỉ niệm! C những kỉ niệm chỉ một mnh mnh biết v chỉ một mnh mnh nng niu!

 

 

3

 

 

            Buổi tối, L Xanh đng khch hơn ban ngy. Cc Tần nhn những nhm bạn, những đi tnh nhn đang chuyện tr, tm tnh dưới nh đn mu trước sn nh. Bng đn cao p từ  hẻm hắt vo mu sng trắng, cch nh khoảng hai mươi thước. Trụ đn lom khom như một người ci tm những dấu chn kỉ niệm. Hnh ảnh buồn qu, nếu khng c một gương mặt rỡ rng. C lần, gương mặt ấy tắt cm, v người thợ điện chưa kịp thay bng, khiến Cc Tần phải l người đầu tin đến bo tổ dn phố, rồi trực tiếp điện thoại  nhờ nh đn cử thợ đến. C cũng muốn giữ mi gương mặt sng ấy.

            Thấy đ rảnh việc, Cc Tần bấm số lin tỉnh. Chắc giờ ny c Sng Phố đang viết bo co tổng kết năm học.

            - Ti nghe đy.

            - Chu đy, c ơi. Cc Tần ở Si Gn đy c .

Giọng c Sng Phố vui hẳn ln:

            - C c điện ln chu từ mấy hm trước, nhưng chỉ gặp Ha Bnh. Ha Bnh bảo chu đi chợ. N c ni lại những g c dặn khng? Thật bất ngờ qu. C mừng qu. n hận lu nay...

            - Dạ, c ơi, Ha Bnh c ni lại. Chu cũng... mừng. Ngộ qu c hn?

            - Ờ, thấy r nh, r l ''quả đất trn...'', thế no cũng c lc gặp lại nhau. C đọc cả hai xấp bản thảo hai loại, viết tay v đnh my, từ mấy hm trước. Hnh Phan Ct Nin ở ba bốn cuốn tiểu thuyết c nhan đề g đ, '' Miền Ct, Qu Nh'', Cc Tần gửi về cho c đ, đng l Nguyễn Văn Phần rồi. Chắc chắn mười mươi. C gi hơn, nhưng vẫn khun mặt ấy. _a, cn hai tập bản thảo đ, chỉ l một thi, d sửa chữa lại th vẫn chuyện ấy, nhn vật ấy, vng đất ấy, tư tưởng ấy. C điều, ci nhn sng hơn, tốt hơn...

            Cc Tần cười qua dy ni:

            - Thưa c, chắc chắn l đng chứ? C ơi...

            - Con nhỏ ny! Đ ni đng m - c Sng Phố cũng cười - Nhưng c chuyện g về... tnh cảm khng?

            Cc Tần vờ khng nghe cu hỏi:

            - Nước da anh Nguyễn Văn Phần hồi đ cũng ngăm ngăm đen chứ c?

            - Con nhỏ ny! Đng, đen thui, khng cao khng thấp.

            - Vậy đng rồi đ c.

            - Hồi đ, nghe đu chết v bệnh tim rồi. Ha ra l đồn nhảm! C cũng mừng lắm. Cho c gửi lời thăm nhen. Tổ chức cho khối mười hai thi t ti xong, c ln Si Gn ngay. M ny, cưng ơi, c hỏi thiệt, Phần n c vợ con g chưa?... Thế no...

Cc Tần đ chuẩn bị từ lu cu trả lời, từ độ mới quen Nin, nhưng c vẫn thấy c g vướng vu để ni.

            - Dạ, c ơi, chu chỉ l bạn với ảnh thi m. Tnh cờ đọc bản thảo, nhớ chuyện hồi đ, như trong thư chu viết để c r, chứ c g đu c! - Cc Tần cố giữ vẻ điềm nhin. Thật lng, chạm đến điểm ny, tri tim c như nhi ln.

            Giọng c Sng Phố bỗng buồn hẳn:

            - Ờ, th vậy... C chỉ y ny, hồi ấy, dẫu l hơi qu ''nhiệt tnh'', hơi cứng nhắc, nhưng chuyện đ rồi. C cũng mừng l Phần n c nhn lại với ci nhn đng đắn hơn. M cũng khng phải vậy. Từ sau bảy lăm, n thật sự đổi đời rồi. C c xem hồ sơ ở phng tổ chức Sở Gio Dục... Phần n dạy tốt lắm... Yằ c muốn ni l nay Phần nhn lại ci thuở mười tm tuổi, trước bảy lăm kia. Nhưng m n, Cc Tần ơi, dẫu sao c với ng b thư chi bộ hồi đ cũng th bạo qu đng, ''tả'' qu đng. Đng l dng ba để rn, để g tri tim người! Gặp Phần - giọng c hơi nghẹn ngo - cho c gửi lời xin lỗi nh. Đng l c ''nhiệt tnh'' qu, nng qu, nng vội qu.

            Cc Tần cười:

            - Thi m c! Chuyện đ rồi nhưng xem ra đều tự nhn lại cả rồi.

            - Ừ, vậy nh. Thi, hm no c ln, sẽ ni chuyện nhiều. Ni với Ha Bnh, c nhớ Cảo Thơm lắm đ nghen. Hủ mắm sặt ch Tnh mang ln, ăn c ngon khng? Định gửi sầu ring nữa, nhưng nặng qu.

            - Dạ, ngon, c - Cc Tần cười thnh tiếng.

            - Thi, ngừng my nghe cưng. Ny giờ cũng bộn rồi đa!

            Cc Tần gc ống ni với nụ cười.

            Thế l khng cn nghi ngờ g nữa, Nin chnh l Phần, một Phần chưa hề đau tim bao giờ, v vẫn cn sống khỏe. Những g mới thưa chuyện, nghe chuyện, Cc Tần đ nghe Ha Bnh ni lại với niềm ngạc nhin rất đỗi của Ha Bnh. Biết vậy, nhưng Cc Tần vẫn muốn nghe trực tiếp từ c Sng Phố. C vui với niềm vui của chnh c, với niềm vui của c ruột mnh. Cc Tần cũng cảm nhận hết nỗi buồn của niềm vui đ trong tm hồn mnh, những muốn khc. Nhưng khc lm g. Cc Tần bỗng trở lại với nỗi hụt hẫng của một tnh yu biết trước l v vọng. Tri tim trong ngực ny khỏe mạnh, đằm thắm l thế, đ từ lu c dị tật bất thường chăng? - Cc Tần bỗng rơi vo trống vắng.

            Từ quầy c ph, Cc Tần nhn trụ đn lom khom ci tm dấu chn kỉ niệm với gương mặt rỡ rng như vầng trăng. Kỉ niệm, kỉ niệm, để lm g cơ chứ! Chắt chiu kỉ niệm cũng l một thứ ước lệ của tnh cảm con người?!

            Cc Tần cảm thấy khng c lối thot no cả. ''Hồn bướm mơ tin'' chỉ l ảo tưởng hy vọng của tuyệt vọng. Lối thot duy nhất chỉ l lng qun như chưa hề biết nhau, yu nhau!

            Kỉ niệm tuổi mười ba, đến năm c ba mươi hai tuổi, cũng chỉ v vọng vậy thi! - Cc Tần cười buồn một mnh.

            Dưới nh đn mu đủ sng để mọi người nhn r mặt nhau, những nhm quen thn, dăm đi bạn tnh chuyện tr, rm rả, thầm th. C ai mười năm sau sẽ l trụ đn ci tm kỉ niệm của nhau ở L Xanh ny?

 

 

4

 

 

            Gần một thng nay, Nin khng viết tiếp cuốn tiểu thuyết mới nữa. Từ bốn giờ sng, Nin đ g bn my chữ. Anh bưng bn đnh my cũ kĩ với xấp bản thảo xuống chỗ bn sch cũ, cắm ci vừa chữa vừa g, trnh để tiếng ồn lc cc đnh động giấc ngủ vo lc ngon nhất của vợ con. Nin đang hết mnh với hai phần kế ''Những Ma Thơ Dại'' để đưa Cc Tần xem tiếp. Anh vẫn cho nhn vật hư cấu của anh tiếp tục ''thơ dại'' đến năm ba mươi su tuổi. C thể đến khi Cc Tần hon tất đợt thi học k hai, tổng kết năm học, anh cũng hon tất bản thảo.

            Gần một thng nay, miệt mi lm việc suốt ngy, chỉ thi thoảng gh chỗ bạn b văn nghệ hay ngồi tn dc, Nin buồn lắm. Anh rất nhớ L Xanh, nhưng vẫn cố gắng khng đến đ nữa. Anh phải qun bẵng đi một thời gian Thin Đường Cc Tần của anh. Nin thấy cần phải tỉnh lại, cần phải tm ra một lối thot cho Cc Tần v chnh anh, cả Bng Trang v Ca Dao nữa. Đ khng yu nhau th thi, đ yu nhau rồi, trở về với tnh bạn, r l một đau đớn. Đau đớn đến mức no, anh cũng c thể gnh chịu nổi, nhưng liệu Cc Tần c dẫn chnh bản thn c đi đến ci kết thc của cc tc phẩm, cổ điển về văn chương, với đề ti hm no ở Tre Xanh bn Thanh Đa, c đ nhắc tới. Anh sợ hi ci kết thc đ. Thật ra, t c ci chết tự vẫn no chỉ thuần l tự vẫn cả. Phải c tc nhn no x đẩy người ta đến chỗ tự vẫn. Nin khng muốn anh l một tc nhn đau đớn như vậy. Khng phải anh khng tin vo bản lĩnh của Cc Tần. Biết đu! Mun một vẫn l tỉ lệ đng u lo. Yu Cc Tần đến thế, thương Cc Tần đến thế, anh nỡ no dắt tay c dấn tới...

            Nhiều lc, g những phm chữ như ci my, rồi r rời ngồi trầm tưởng một mnh, anh ngỡ anh l thằng ngốc. Ở đời, lm g c những nẻo đường tuyệt đối khng thể gy ra những nguy cơ, khng thể gy nn cảm gic đe dọa của rủi may. Nẻo đường tnh yu đương lm sao tuyệt đối bằng phẳng. C những gai gc, c bao trở lực, c nhiều khc khuỷu th phải c nghị lực, sức mạnh tri tim v c khn kho để vượt qua.

            Hai tri tim người tnh, với nhau chỉ l bạn?

            Lng qun trong cch xa nhau mi mi?

    Mặc kệ tất cả, nắm lấy tay nhau, cng nhau bước tới?

            Nghĩa c luật của nghĩa, tnh c luật của tnh?

            C chọn lựa no khng cam đnh mất mt? Ci được ny thường km theo ci mất kia!

            Số phận l g? L tnh cch của anh? L hon cảnh chung v ring? L ngẫu nhin của tất yếu? L ngẫu nhin của ngẫu nhin? L sự chọn lựa của anh? L sự x đẩy của tc nhn vốn l ai đ?

            Số phận đặt Nin đứng trước một ng ba đường qu xưa cũ với những cu hỏi xưa cũ. Nhưng chưa c một giải đp no...

            Gần một thng nay, sau đm rằm ở Tre Xanh, sau buổi sng nhờ Ha Bnh trao lại Cc Tần xấp bản thảo với bức thư h hoy viết tại chỗ, Nin thấy phải c khoảng cch để chnh Cc Tần cũng phải nghĩ suy chn chắn. Ci chnh l suy nghĩ về mối quan hệ giữa anh với c. V cũng v một lẽ khc nữa: Điệp đ đến nh thăm vợ chồng anh với mn qu nhỏ cho Ca Dao.

 

 

5

 

 

            Buổi chiều hm đ, ngồi sau những kệ sch bo cũ, Nin tm trong đầu một chi tiết để thay một chi tiết anh cho l chưa đắc địa trong phần tiểu thuyết đang tự đnh my. Bng Trang đang chuẩn bị bữa tối bn cạnh Ca Dao đang a bi thơ học thuộc lng. Bng Trang vừa nhặt rau vừa nhắc cho Ca Dao, dưới nh đn ống trắng.

            Điệp dựng xe trước cửa tiệm, bước vo. Nin nhn Điệp nhưng cứ ngỡ đấy l một người khch cần dăm số bo hoặc t cuốn sch cũ. Anh chỉ cười x giao một cch my mc v đầu mải rối với chi tiết truyện.

            - Anh Nin! Qun nhau rồi sao?

            Nin bước vội đến trước Điệp:

            - Thật bất ngờ. Đang đng tr một cht. Xin lỗi anh Điệp nh - Nin ko một chiếc ghế, đẩy khẽ đến bn #iệp - Mnh cng nhau ngồi tạm ở đy.

            Điệp tỏ vẻ thn mật:

            - Anh Nin trng hơi gầy, c vẻ phờ phạc. Chắc đang viết đến chương gay cấn?

            Nin cười xa, tay xoa xoa ru cằm đ l ra vi chn bạc chưa cạo.

            - Anh khm bệnh bằng mắt qu siu rồi đấy - Nin ni trong tiếng cười.

            Điệp rt từ ti xch ra một hộp bt:

            - Chu b c ở nh chứ anh Nin? Ti vừa từ bệnh viện gh về đy, hi vọng giờ ny c chu ở nh.

            Nin quay mặt lui về pha sau, gọi Ca Dao. Ca Dao chạy ln, vng tay cho.

- Đy l ch Điệp, bc sĩ - Nin giới thiệu.

            - Chu cho ch Điệp ạ - Ca Dao lại vng tay, ci đầu.

            Điệp xoa đầu Ca Dao:

            - Ngoan v xinh qu. Chắc lớn ln cũng lm nh văn chứ Ca Dao? - Điệp tặng Ca Dao hộp bt, c b lại vng tay cảm ơn, rồi ra nh sau với mẹ.

            Hai người đn ng chuyện tr về sch bo v thuốc thang. Hồi lu, Nin chợt nhớ, anh nhờ Điệp trng hng gip, ln gc mang xuống hai cuốn sch anh mới xuất bản gần đy nhất. Điệp ni trong khi Nin k tặng:

            - Tiểu thuyết v truyện ngắn anh viết ti thch lắm. Hm no mang cả mấy cuốn ti c ở nh đến đy để c chữ k tc giả.

            Nin trao hai tập truyện ngắn:

            - Chẳng biết hay dở thế no. Xin ty người đọc. C được một người đọc l anh Điệp, ti vui lắm.

            Nin ngừng lại, rồi ni ngay:

            - Anh Điệp, nếu c thể, chng mnh kiếm ci qun no đ lai rai vi chai bia chơi?

            Điệp cười:

            - Vng. Cũng vui. Ti chở anh nh.

            Nin quay ra nh sau, ni với vợ. Khi Bng Trang ln cửa hng, Nin giới thiệu cả hai người. Điệp gật đầu cho, sut buột miệng nhận người quen. Điệp kịp km lại. Chỉ trong một thong. Lc Nin ci xuống dặn con gi nhớ học bi, cử chỉ của Điệp Nin khng thấy.

            Sau vi cu giao tiếp bnh thường, Điệp khởi động xe gắn my. Hai người ra hết ng hẻm đến mặt đường, Bng Trang vẫn nhn theo ngơ ngc về cử chỉ của Điệp. Bng Trang lục tm trong tr nhớ với đi chn my nhu lại.

Điệp v Nin đ cạn mấy li đầy bia. Từ khi c bia vo, Điệp bỗng tối hẳn gương mặt. Thỉnh thoảng, Điệp ln nhn người đn ng ngăm ngăm đen, đi mắt to, thăm thẳm như lai Chăm hoặc Đn. Aằnh sng đn hẻm hắt xuống đủ soi thấy một mi tc ngắn đen mượt long thong dăm sợi bạc. Nin đ, kẻ m Cc Tần đ mềm lng, chừng như đ da diết yu, đang ngồi trước mặt anh. Điệp thấy đau v buồn.

            Lc ny, men bia cũng ngấm vo mu Nin. Nin bỗng chưa bao giờ ngấm hơn nỗi cch qung giữa anh với Cc Tần. Nỗi buồn của người v tnh, ngẫu nhin chiến thắng cũng ngấm trong Nin. Nin thức anh thắng Điệp nhưng đồng thời cũng thức anh l người đầu tin phải rt khỏi tnh huống trớ tru ny. Xưa nay, qua vi cuộc tnh, Nin chưa hề muốn đnh bại ai để cướp đoạt người yu. Phn rẽ hai người yu nhau với Nin l việc nhẫn tm. Lm nh văn, Nin hiểu nỗi đau thế no... Lẽ khc, anh khng tin c gi dm phụ tnh cũ để yu người khc l tốt, nữa l người khc chnh l người đnh bại người tnh cũ của mnh! C gi ấy sẽ ''c mới nới cũ'' một cch độc c, khng thể ni chuyện thủy chung. Nhưng đời bao giờ cũng c trường hợp mun một.

            Trường hợp của Nin v Cc Tần lại khc, nằm ngoi cả ci mun một kia. Nin đến với Cc Tần lc Cc Tần đ dứt khot hẳn với Điệp, bằng sự từ hn dứt khot đ được một năm. Nin khng chịu trch nhiệm về nỗi đau của Điệp. Ni cho đng, trong cuộc ny, Điệp thất bại v chnh Điệp, v v Cc Tần nhận ra c khng yu được Điệp, chứ chẳng tại Nin. Nin biết mnh chả l g cả.

            Điệp cũng hiểu điều đ. Mắt Điệp le ln trong ci nhn vo li bia. Ci nhn của nỗi hận khng biết đặt vo đu. 

- Ti hận lắm anh Nin - Điệp bỗng thốt ra điều anh khng muốn ni với ai, nữa l Nin.

            Nin run khẽ ngn tay t khi bưng li bia.

            Chần chừ một lc, Nin biết Điệp hiền lnh, chẳng muốn lm nhục anh ở đy đu. Trong một thong, anh sut hối tiếc đ ngồi với Điệp ở một qun cc với bia rượu thế ny, hơn nữa, lại qu gần nh anh. Nếu Điệp lm nhục anh tại đy, dẫu nhẹ nhng thi, Bng Trang cũng c thể hiểu hết mọi chuyện. Xm ny, nhiều người biết vợ chồng anh lắm. Nhưng trực cảm bảo anh hy yn tm dẫu Điệp mới thốt ra chữ m Nin gờm nhất: Hận!

            - Mnh đi chỗ khc ngồi, anh Điệp nh - Nin ni.

            - Thi, lỡ rồi, ngồi đu cũng vậy - Điệp vẫn ci đầu, mắt nhướng ln nhn Nin. Tia vằn đỏ trong mắt Điệp như giận dữ? như chực khc? Nin vẫn cố tự nhin.

            Bn tay Điệp chầm chậm đưa ra. Nin để yn xem thử. Điệp nắm vo bn tay Nin bằng ci nắm nhẹ.

            Nin thấy yn tm hơn một cht, sau pht căng thẳng.

            - Hận g, anh Điệp? - Nin quyết định phải lm r với nhau, lc ny.

            Nin thấy Điệp rt tay lại, ni khẽ:

            - Ti tự hận ti, anh Nin .

            Nin xấu hổ v cảm gic nhẹ nhm trong anh:

            - L sao? Anh Điệp, chng mnh c thể ni với nhau. Giữa ti với L Xanh - Nin ni rất nhỏ - thật đu c g - lại ni r tiếng hơn - Thật ra đu c g.

            - Giữa ti với nơi đ cũng hết lu rồi. Gần ba năm rồi. Trước đ chưa c g đậm tnh. Sau đ, l nỗi đau, ti khng km chế nổi sự bắt buộc phải bộc lộ nỗi đau đ! - Điệp thở hắt ra một cch cay đắng - Thế mới biết cuộc đời v tri tim người!

            Điệp uống sạch li bia:

            - Đủ rồi! Anh Nin, anh may mắn đ - Điệp chợt nhớ lại Bng Trang - Hy giải quyết lấy phần cn lại của mnh. Đừng để cứ mi sống trong dằn vặt. Ti cũng vậy.

            Nin chưa thật hiểu Điệp ni g, v anh khng ngờ Điệp lại ni thế. Tnh Nin vẫn muốn thật rốt ro bởi anh sợ ngộ nhận.

            - Anh ni r đi, anh Điệp! C g đu...

            - Đủ rồi! Anh l nh văn. Ti đu phải bc sĩ tm l. Ti thuộc khoa ngoại m. Chng ta về nh.

            Ngồi sau lưng Điệp, Nin ni:

            - Ti vẫn muốn anh ni r hơn, anh Điệp .

            - Anh tầm thường thế - Điệp bực mnh, phanh xe trước ng - Anh xuống đy cũng được. Ti ni anh may mắn. Hy tiến bước, nếu anh thấy tiến bước với Cc Tần l tốt.

            Nin cau mặt. Anh cảm thấy kh chịu trước Điệp.

            Điệp lao vt xe đi trong bng đm đ xuống, nh đn phố x đ bừng sng. Nin nhn theo, ci đầu bước vo nh. Cả hai người chỉ c bia v t con s huyết trong bụng. Nin nghe ng ng say, bước chn cơ hồ chng chnh, lảo đảo. Anh chợt lo ngại cho Điệp. Với tm trạng ấy, với nồng độ men ấy, liệu Điệp c an ton về đến nh khng, trong chiều thứ bảy đ sụp tối, lượng xe cộ đng hơn mọi đm.

            Nửa giờ sau, uống thm đ gần hai ca lớn nước si nguội, Nin ngồi trước my điện thoại. Trn tay Nin, tấm danh thiếp của Điệp.

            - Vui lng cho ti gặp bc sĩ Điệp.

            - Anh Điệp chưa về đến nh - một giọng nữ, c lẽ em gi Điệp trả lời.

Nin chỉ biết ni ''cảm ơn'' một cch my mc, gc ống ni. Nin đm ra lo lắng, tự trch mnh sao chỉ mời uống bia khng thi vo giờ cần phải lt lng trước đ. Nin thầm knh trọng sự cao thượng, thi độ minh bạch của Điệp. Tuy nhin, cảm gic kh chịu về cu ni cuối của Điệp lc chia tay vẫn vng vất trong đầu anh. Chẳng lẽ Điệp khng hiểu con đường của nh văn, d đi với ai, cũng chỉ l con đường lẻ loi một mnh? Hai mươi bảy năm nay, chưa c Cc Tần, chẳng lẽ anh khng viết được mẩu truyện no? Nin mỉm cười với cht tự i xằng bậy, vớ vẩn của mnh. Khng. Phải chăng, anh chỉ c thể nắm tay chỉ một người duy nhất l Cc Tần, trn con đường Tnh Yu Đương - Hạnh Phc Gia Đnh?

            Dưới nh đn, anh chợt soi vo chiếc gương tay của Bng Trang: Một gương mặt nu đen phờ phạc, tc đ điểm dăm sợi bạc, chn ru cũng l ln vi chấm trắng. Hai tiếng ''gi  rồi'' sut thốt ra trn đi mi anh run run, mấp my.

            Thế l gần một thng rồi, Nin khng đến với L Xanh nữa. Nin chẳng biết c kết thc no cho tm trạng mu thuẫn của Cc Tần, Điệp v anh, để mở ra một trời Hạnh Phc, thay v dằn vặt, trăn trở. Cc Tần c hiểu cho anh khng?

 

 

Xem tiếp:

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/co_mnlmxanh-5.htm

Cũng c thể xem tại:

http://tranxuanancmnlamaixanh.blogspot.com/

http://tranxuanancmnlamaix2.blospot.com/

Trở về trang

danh mục tc phẩm -- muc lục:

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/danhmtphamtxa_googlepcreator.htm

 

bi mới -- sch mới -- tin tức mới: 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/baimoi-sachmoi-2

______________________________________________________________________________________________________________

 

Trang chủ "Web tc giả Trần Xun An":

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    ln đầu trang (top page)   

 01-5 HB7 (2007) = 15-3 Đinh hợi HB7