Web Tc giả Trần Xun An

 

 

 

TRẦN XUN AN
c một nơi l mi xanh

 

CHƯƠNG HAI

 

 

 

1

 

 

            Chủ nhật, thnh phố với những con đường như mắc cửi cơ hồ khng cn giờ cao điểm, thời khắc dễ n tắc giao thng. Cơ hồ nhiều người dậy muộn hơn một cht vo ngy cuối tuần ny.

            Vẫn tm giờ sng, Nin dừng xe gắn my ở gc đường, ng ba rẽ vo hẻm lớn, con hẻm đ trở nn thn thương với anh. Nin phn vn, khng biết c nn vo L Xanh, hay kiếm một người bạn văn nghệ no đ nhm nhi c ph, tn gẫu chuyện đời. Dạo ny, anh thấy tất cả mọi người bạn thơ văn của anh đều nhạt! Chỉ c mỗi một Cc Tần, chỉ c ấy mới thu ht hết tm tr anh, cho anh biết bao cảm xc, hưng phấn trn trề v trầm cảm nghẹn ngo. Cũng lạ lng sao, chỉ Cc Tần thi, chỉ c ấy mới thanh lọc gip được trong anh những g bụi bặm, ồn . C điều anh cũng u lo, rồi biết đu sẽ nhm nhạt với Thin Đường ấy. Nin cng u lo hơn, rồi biết đu Thin Đường ấy sẽ hững hờ, lạnh lẽo khi gặp mặt anh!

            Lc ny, Nin dừng bnh đ mấy pht rồi, cũng chưa quyết định g cả. Đi thẳng hay rẽ vo? u lo về pha mnh, chỉ l ni cho ra lẽ, cho tận cng đ thi. Khng. Cc Tần l một Thin Đường đ tm thấy v chẳng bao giờ Nin c thể kht vọng một tm hồn no nữa. Anh vẫn đinh ninh với tri tim mnh điều đ, bởi ở tuổi bốn hai anh đu cn ngy ng. u lo trĩu nặng l về pha Cc Tần. C gio xinh đẹp, dịu ngọt ấy rồi sẽ vỡ dần, mn dần những cảm tnh về anh? Liệu ở tuổi ba mươi hai, Cc Tần c cn ảo tưởng về một người đn ng? về một nh văn đang hồng hộc, bấm chn xuống gai gc, sỏi đ để leo dốc, dốc cao dựng đứng ngất trời, đầy đe dọa sẽ v vọng, tuyệt vọng?

            Anh phn vn, u lo cho sự lui tới qu thường xuyn, qu dy của anh. Chẳng lẽ bỗng dưng anh đ đnh mất hết mọi kinh nghiệm sống ở tuổi bốn hai? Nng lng gặp gỡ, tiếc nuối chia tay gi từ, kht khao được bn nhau khng rời, nhưng c lẽ tnh cảm của Cc Tần chưa đủ chn, nn việc anh cứ đến ngy cch ngy với L Xanh sẽ khiến tnh cảm ấy bị chn p, hoặc xanh sượng mi mi. Liệu c ai bảo mnh thừa kinh nghiệm với tnh yu?

            Nin định ln ga xe, lao vt tới thẳng, nhưng rồi chẳng cưỡng được lng mnh, anh rẽ vo con hẻm của L Xanh.

 

 

2

 

 

            Tnh yu l cả một qu trnh thao thức, khm ph, sng tạo, Nin chợt nghĩ thế. V thong buồn, v khng phải Cc Tần, với nụ cười rất sng, với đi mắt như cũng cười, đn tiếp anh. Ha Bnh, mặc bộ o quần b ba, tay o ngắn ngang khuỷu, cổ o trn, may bằng loại vải g vừa bng vừa mềm mại, dịu mt, mu hồng tươi, cười thật niềm nở cho anh.

            Qun vẫn chỉ khoảng vi người khch như mọi buổi sng.

            Hồi ny, trước khi dắt xe ra khỏi nh, lc phn vn ở ng rẽ, Nin suy nghĩ, cht suy nghĩ chả c g phức tạp, nhưng bị cộng với cảm xc u lo, ngượng ngập, ha ra qu căng thẳng. By giờ, biết Cc Tần mới đi chợ về, đang ở dưới bếp, anh thở pho, khe khẽ km lại nửa chừng tiếng thở.

            Nin ngồi một mnh với định để đầu c thật trống rỗng. Được vi pht, anh lắng tai nghe nhạc. Nin cố gắng xua hết khỏi tri tim anh bao nỗi phn vn, u lo. Cũng chả cố gắng g, cứ bung thả mnh tri đằm theo nhạc. Thư gin, thư gin đi no... - Nin tự nhủ vậy.

            Ha Bnh tnh tiền cho khch, pha chế, bưng ra bn cho những người mới đến cc loại thức uống họ yu cầu. C vừa pha tr đen cho Nin, vừa nhn ngoi vo cửa sổ:

            - Cảo Thơm! Bc Nin đến ka cưng!

            Cảo Thơm đang loay hoay với cc đồ chơi lắp ghp xy dựng, đứng vụt dậy, chạy ra với Nin.

            - Cảo Thơm uống g, bc Nin mời.

            Cảo Thơm đp nhanh:

            - Nước ngọt! Nước ngọt nghen bc - n nhn Nin.

            Nin vuốt tc n, bước vo quầy. Mặc Ha Bnh phản đối v sợ hư con, Nin vẫn yu cầu c cho nước đ vo li, anh tự khui một chai c ca, rồi mang ra bn.

            - Cảo Thơm sng nay đang lm g đ? - Nin rt nước ngọt đầy li cho ch nhỏ.

            - Cảo Thơm xy nh cho c Cc Tần với ch Điệp, nhưng cổ khng chịu. Th cứ xy để vậy! - Cảo Thơm hồn nhin.

            Nin nghe đắng trong cuống họng.

Ha Bnh bước tới, ngồi một bn con trai:

            - Sng chủ nhật, anh Nin khng đi đu sao?

            Nin nhn gương mặt trắng hồng của người đn b c qu gốc của bn ngoại ở tt tận một bản mường no đ ngoi Bắc. Một gương mặt dễ nhn, với nhiều nt trẻ thơ kh mất: mi hồng, mắt đen hồn hậu, tc my huyền mượt. Nin cười:

            - Chẳng biết đi đu. May c L Xanh của c gio Ha Bnh, v Cc Tần...

            Aằnh nắng đu đ trn tn l khế xanh thẫm nhảy ma, lấp la trn mặt bn.

            - C cuốn phim hay lắm, anh Nin xoay ghế lại xem nh! - c nhớm chn định đến quầy mở my băng hnh.

            Nin chưa kịp cản Ho Bnh, Cảo Thơm ni ngay:

            - Phim hai phe đnh nhau. Aằc liệt lắm, tội nghiệp lắm. Bc Nin coi đi. Bc đừng khc nghen!

            Nin cười, lắc đầu, ni như gọi:

            - Thi, Ha Bnh để đ, hm sau...

            Ha Bnh cười, khi quay về bn:

            - Phim hay thật đấy. Anh Bảo mua hẳn cuốn băng. Lẽ ra nhc ny đừng coi... Phim chiến tranh nhưng rất nhn bản. Cảm động lắm.

            Cảo Thơm nhanh nhẩu:

            - Cuối cng phe ng ngoại thắng phe ng nội mẹ hn? Sao ng ngoại thắng m khc hả mẹ?

            Ha Bnh cười, nhn Cảo Thơm:

            - Con buồn cười thật! Mẹ đa đấy m. ng ngoại c đi bộ đội bao giờ đu. ng ngoại suốt đời dạy học m.

            Cảo Thơm ngước mắt nhn mẹ:

- Sao hm coi phim với ba, mẹ ni?

- Th đ bảo l đa! - Ha Bnh nhn Nin - Chuyện phim như thế thật. Một thiếu t cch mạng, vốn dn miền Nam tập kết, tấn cng một tiểu khu của lnh Si Gn, bắn chết một thiếu t ngụy, ha ra l ng sui, bố vợ của con trai mnh, thời điểm sắp thống nhất, năm bảy lăm. Ngy sum họp vừa mừng vừa khc... Phim Việt Nam mnh by giờ su lắm, thật, v qu nhn bản.

            Nin bất gic cũng cay cay sng mũi. Anh vẫn hi:

            - Đả đảo chiến tranh, bảo trọng ha bnh!

            - Ba Bảo qu trọng mẹ hở bc? Đng rồi! - Cảo Thơm nhảy tưng - Ba Bảo qu trọng mẹ!

            Nin v Ha Bnh cười thật vui. Nin ni:

            - Đừng c ai sẽ l ngụy nữa, trăm nghn năm sau. Một đại gia đnh dn tộc chia lm hai phe, đau lắm.

            - Anh Bảo cũng ni vậy! - Ha Bnh gật đầu.

            Cc Tần bước ra, cười cho Nin, nựng m Cảo Thơm. C ngồi xuống ghế.

            Trong đầu Nin thong nghĩ, nếu ng nội Cảo Thơm l lnh ngụy, sao c của Cc Tần l cng an cch mạng được! Chẳng lẽ hai ng b, một cch mạng, một ngụy? Nhưng Nin tự xua ngay nghĩ ấy, quan tm điều đ lm g! C ruột, c họ, nhiều quan hệ b con chứ đu phải một. Anh mỉm cười, cố nn niềm vui tro dng trong ngực khi nhn thấy Cc Tần. Aằnh mắt của Cc Tần khiến anh nghe ran trong tim. Nin rất sợ khả năng trực cảm của Ha Bnh, anh cố giữ vẻ tự nhin, khng cn thn mật với Cc Tần như khi hai người ngồi ring với nhau. Anh tin Cc Tần thừa thng minh để khỏi giận anh, ngỡ anh đ nhạt, rồi sẽ hnh anh như hm nọ hay hơn thế nữa cho b ght! Chắc chắn Ha Bnh chưa thể đọc thấy tnh cảm giữa Cc Tần v anh, cht tnh cảm ngay cả anh lẫn Cc Tần cũng chưa định r mức no ở nhau - Nin hi vọng vậy.

 

 

3

 

 

            Lc hai người đ được ring với nhau, Nin nhn Cc Tần, nhn su vo mắt c, muốn ni một điều g đ. Chạm nh mắt anh, Cc Tần ci xuống, c lẽ một phần do c ngại Ha Bnh từ trong quầy nhn ra sẽ bắt được những g trong mắt c. Nin đang ngồi quay lưng lại, nn yn tm ni bằng mắt.

            Bỗng một chiếc xe dừng lại, tắt my ngay ở cổng qun. Nin thấy Điệp bước vo. Nin cố giữ vẻ niềm nở tự nhin, đưa tay phải ln cho với một nụ cười. Cc Tần quay mặt nhn ra, hơi bối rối.

            - A! Bc Điệp, bc Điệp tới ka, c Cc Tần ơi! - Cảo Thơm ht tong ln.

            Điệp khoảng ba mươi lăm tuổi, ăn mặc kh tươm tất, hiện l bc sĩ của một bệnh viện trong thnh phố ny. Anh hơi sựng khi thấy Nin đang chuyện tr với Cc Tần, nhưng đ lỡ rồi, đnh gượng mỉm cười cho hai người. Điệp hỏi Cảo Thơm: ''Mẹ đu rồi?'' v cng ch nhỏ xuống bếp cho Ha Bnh. Quan hệ giữa Điệp v Cc Tần đ dứt khot từ năm kia, sau lần từ hn của Cc Tần. Bẵng đi hai năm anh khng lui tới, nhưng rồi sau đ vẫn đến thăm L Xanh. Lc ny, anh lng tng. Chẳng lẽ để Ha Bnh tiếp anh dưới bếp, lc c đang bận tay? Chẳng lẽ xen vo cu chuyện giữa Cc Tần v Nin?

Ở bn c ph, Nin cũng đọc thấy vẻ lng tng của Cc Tần, anh ni, v đưa mắt d hỏi:

            - Em xuống mời Điệp ln đy uống nước với chng mnh - Nin nhn đồng hồ - Cũng đ chn giờ rưỡi rồi, anh lt nữa phải về.

            Cc Tần phn vn, muốn khẳng định giữa c v Điệp thật đ khng cn g, dứt khot hẳn rồi, nhưng thấy khẳng định vậy để lm r quan hệ giữa c với Nin... khng phải l khng được, cũng khng thể. Cc Tần xuống căn bếp, mời Điệp ln uống nước. Điệp khng cn cch no chối từ, đnh dắt tay Cảo Thơm ln.

            Nin mỉm cười bắt tay Điệp:

            - Anh Điệp vẫn cng tc ở bệnh viện? C mở thm phng mạch ring chứ anh?

            - Chng ti giờ ai cũng vậy - Điệp gượng cười - Tranh thủ thm, ngoi giờ ở bệnh viện... - Điệp tm trong xch tay một hộp danh thiếp đ vơi nửa, đưa một tấm cho Nin. Nin cảm ơn, nhưng chẳng biết trao lại g cho Điệp. Nin ni:

            - Hm no anh Điệp c dịp đến nh ti chơi, ti sẽ tặng anh một vi cuốn truyện, ti mới xuất bản mấy năm gần đy - Nin đề nghị Điệp đưa cho anh một tấm danh thiếp của Điệp nữa, để anh ghi địa chỉ v số điện thoại của anh vo mặt trắng pha sau, rồi trao lại Điệp.

            - Vng, xin cảm ơn anh trước. Ti khng ngờ anh l nh văn Phan Ct Nin. Ti đ c đọc truyện của anh. Hồi ny, cũng c nghe Ha Bnh giới thiệu... Lm nh văn sướng thật đấy, tha hồ cưỡi my lướt gi, tnh cảm dạt do như sng biển, được khối người yu mến - Điệp cố gắng giữ giọng ni đừng sa vo ngữ điệu chm chọc, v anh chừng như thong buồn v thấy mnh khng phải khng c cht kh chịu, chua cay.

            - Người ta hay định kiến như thế. Tm hồn người cũng c bệnh, anh . Y lo phần xc, văn lo phần hồn. C điều... Cũng như bc sĩ, như nng dn, nh văn vừa chữa bệnh, vừa nui sống con người, nhưng tri tim nh văn cũng bệnh, cũng đi kht... - Nin ngừng lại, chợt thấy mnh vừa cao ngạo, vừa đạo đức giả, vừa chn thnh.

            Khi Cc Tần bưng nước ra, Nin tỏ muốn ra về. Một cảm gic n hận lẫn với chua cht thoảng qua trong tm hồn Nin.

            - Anh Nin v anh Điệp dng nước. Cảo Thơm qua đy với c - Cc Tần cha tay ko Cảo Thơm về pha mnh. C lẽ c muốn nhờ Cảo Thơm để che giấu cht bối rối. Lần đầu tin rơi vo tnh huống ny, Cc Tần đối ph trong ứng xử một cch my mc. Nụ cười sng trn gương mặt c biến mất. Đ c g đu, c vấn đề g đu, sao c ngường ngượng.

            Nin đọc thấy ở Cc Tần tm trạng đ. Điệp cũng vậy. Cả ba người, mỗi người một cch, đều thấy chnh mnh mới chẳng c l do no để ngồi đy. Cc Tần chẳng cng khai trả nhẫn hứa hn cho Điệp cch đy ba năm rồi đ sao. Chưa bao giờ Điệp chua cay về điều đ như lc ny. Gương mặt lấm tấm dăm vết mụn của Điệp cơ hồ tm lại v niềm chua cay ấy. Cc Tần hơi ti mặt v lc ny c hiểu cả Nin v cả c đều bị tnh yu dẫn dụ vo ci bẫy ngoại tnh vừa ngọt ngo vừa tủi thẹn. Khng. Đ l ngoại tnh đu. Nhưng sao tự m được trước cảm xc khng cưỡng được của lng mnh. Đi mắt bn trong tm hồn c thấy hết, nhn r hết một tnh cảm rất thật của chnh c. Với Điệp, c khng cn g, cn với Nin, đ gần như Nin l tất cả. Nin cũng cảm thấy quả l Điệp với Cc Tần rất xứng đi.  Cn Nin, anh c quyền g để yu c gio xinh đẹp, dịu dng, trong sng đến lạ lng ny. Anh ngho, danh vị nh văn thật mơ hồ, anh lớn tuổi, v điều quan trọng nhất l anh đ c vợ con! Lm sao anh c thể mang đến hạnh phc cho Cc Tần, người anh yu qu như chưa từng yu qu ai đến thế. Anh c cảm tưởng Thin Đường c tn gọi l Cc Tần sẽ bị anh hủy hoại bằng chnh lng yu dấu, ngưỡng vọng cao độ nhất của anh. Thin Đường chỉ để nui lng kht vọng, khng bao giờ anh được quyền chạm đi tay của anh vo đ! C phải Nin chỉ được ''hồn bướm mơ tin'' (2)!

            Cả ba người đều kh xử theo cch thế của ring từng người. C lẽ, một anh, hoặc một Điệp, hoặc cả hai, đnh phải rt lui - Nin nghĩ vậy.

            V Nin đứng dậy cha tay. Điệp, rồi Cc Tần, cả hai lần lượt bắt tay anh.

            - Anh Nin khng ngồi chơi đ? - Cc Tần ni khẽ.

            - Thi, trưa rồi, anh phải về. Ti phải về, anh Điệp ạ. Hy vọng được gặp anh vo dịp khc. Vui mừng được chuyện tr với anh hm nay - Nin ni.

            - Đ chuyện tr g đu! - Lc ny, Điệp bỗng c cảm tnh với Nin.

            Nin cũng bắt tay Cảo Thơm, cười với ch nhc, rồi ra gần căn bếp cho vọng vo Ha Bnh. Thật ra Ha Bnh khng thể khng biết tnh huống oi oăm ny. C chẳng hiểu v sao, v cũng chẳng biết lm sao để gỡ gip.

            Nin thấy tri tim mnh cứng lại. Nỗi đau xt như cứa vo tim anh, buộc tri tim ấy phải ha thp để tự bảo vệ.

            Theo qun tnh, Nin mộng du ngồi ln xe my v về nh. Ở tuổi bốn mươi hai, qua qu nhiều cay đắng, lẽ no anh đnh rũ rượi bỏ bữa cơm trưa! Nhưng quả thật, ba chn cơm tri vo miệng anh thật nhạt nhẽo. Nhn gương mặt vợ bnh thản đến v tư, Nin cảm thấy anh thật đng trch. Anh tự phạt mnh bằng cch gắng nhai thm một chn cơm đắng ngắt, vị đắng của nỗi đau xt v niềm n hận. Bng Trang hiền lnh, cng anh bao năm chia ngọt sẻ bi, lẽ no anh trao tri tim anh cho người khc? Anh khng c quyền yu dấu người nữ no ngoi Bng Trang nữa!

            Khi ngồi trng hng cho vợ rửa dọn, nghỉ trưa, Nin nhn ra đầu hẻm, mặt đường phố ngược xui xe cộ, anh lại nghĩ, anh chưa hề c một mảy may định phản trắc với người vợ thương mến. C phải tri tim con người to rộng hơn, chẳng nhỏ hẹp như lu nay vẫn tưởng? C phải chẳng tnh yu no giống tnh yu no, d khởi từ một tri tim? V chẳng hiểu sao ở tuổi bốn mươi hai, anh lại c một tnh yu với Cc Tần tinh khiết như thời mới lớn? Phải chăng chiếc đầu đang phn tch đồng thời đang biện minh cho tri tim? Anh khng dm nhn thẳng vo tm thức anh sao? Con người với mỗi số phận phải chăng đ được định sẵn?

 

 

4

 

 

            Đ mấy hm rồi, từ buổi sng kh xử giữa Điệp, Nin v c, Cc Tần bị xo động tm tư. C khi, nửa khuya c thức giấc, trăn trở, rồi ngủ thiếp đi với giấc ngủ mệt mỏi trong khng kh oi bức bởi hiện tượng En-n (Elno) (3), thứ khng kh nng hực, quay v quẩn trong phng do quạt my. C buổi chiều đến trường, giảng văn cho học sinh, c bỗng bị phn tr, phải đứng nghẹn một chốc. Cc Tần thấy thương gần như thương hại Điệp. Đ dứt khot rồi, sao Điệp cn đeo đuổi lm chi? Nhưng Cc Tần đu phải lấy niềm đau của Điệp lm nỗi kiu hnh của c! Cc Tần cũng no phải v tm. C hiểu Điệp bằng chnh tnh cảm hiện đang dằn vặt tri tim mnh. Biết c những tnh yu v vọng, chỉ lm tổn thương chnh mnh, v người mnh yu nữa, c thể như thế, song người ta vẫn cứ khng cch no bung bỏ. Tnh yu đương chỉ l một thứ bản năng đ được con người sng tạo thm cng với nền văn minh, nhưng chẳng bao giờ được cc my mc tin học tối tn  nhất phn tch, dự tr, bởi khng thể. Cc Tần cũng hiểu chnh c đang rắc rối, đa đoan. Đ ba mươi hai tuổi rồi! Ln da trắng mịn đ bắt đầu c nếp nhăn mờ ở đui mắt, ở khe cười. Cc Tần cảm nhận sự v tnh của thời gian cng với nỗi lẻ loi của c.

            Ngồi thẫn thờ một mnh nơi c v Nin thường ngồi, mắt nhn lơ đng, xa xăm, Cc Tần nghe mấy người khch trẻ đang ho hứng v thiết tha bn về một cuốn phim đang được giải lớn, trở thnh thời thượng trn bo ch, trong cu chuyện phiếm của nhiều lớp người.

            - Cũng như thời trang o quần, hết ống loe đến ống thẳng, rồi trở lại ống tm, hết cộc lại phủ gt! - một người ni giọng Quảng Nam bn luận.

            - Đng, En-n hay No-ẽn g đ lm tri đất nng hầm hập, đến cuối thng tư Si Gn vẫn chưa mưa. Chủ nghĩa lng mạn thế kỉ mười chn phải quay trở lại lm mưa thay trời cho nhn gian bớt rộp da - một người khc, r l giọng Bnh Định.

            - Thế kỉ mười su với R-m- - Giyu-li-t (4)! Thực ra lng mạn l thuộc tnh của con người, đ c trong ca dao nghn xưa. Khi c tuyn ngn, cương lĩnh, n trở thnh chủ nghĩa. Ti-ta-nic (5) c đoạn vẽ tranh khỏa thn v đoạn ra rt tht th trn xe hơi thch qu, nhưng tao sợ em gi tao n hỏng th hết thuốc chữa - một giọng đu dưới Tiền Giang - Phạm Thi với Trương Quỳnh Như cũng lng mạn khiếp (6)!

            - Hỏng hay hổng hay khng? - một giọng Nghệ An với tiếng cười.

            - Hư hỏng đi khi đồng nghĩa với ''sống hết mnh''! - một giọng H Nội - Nhưng im bớt, nhỏ bớt, hnh như c chủ qun đang nghe, mắc cỡ lắm.

            - Chị chủ qun xinh chứ nhỉ? Đang suy tư g thế? - một giọng Thanh Ha - C thể ấy l một nửa của Sơ knh tn trang (6)!

            Cc Tần nhn xa, lơ đng, v vờ nghim nt mặt, muốn chứng tỏ c chẳng nghe g cả. C nghĩ, nhm khch ny c lẽ l sinh vin. Tinh qui lắm, những kẻ chỉ chịu đứng sau quỷ v ma!

            Khi nhm sinh vin ra về, Cc Tần mỉm cười tiễn chn.

Bưng khay li tch ấm chn xuống chỗ gần căn bếp, nơi c một vung sn lt gạch men, được xy gờ, để rửa với vi nước my bn trn, Cc Tần nghe lng mnh nguội lạnh. Nước tun xuống thau nhm. C muốn mnh tỉnh lại. C chợt thấy cảm gic nghn nghẹn của kẻ đạo đức giả đ biết giật mnh. Cc Tần tự hỏi, c c xứng đng l nh gio khng nhỉ, giữa thời buổi mọi gi trị tinh thần đang được bo ch đnh động đ xuống cấp, thức tự ph phn của mỗi người hầu như km đi. Tại sao bo ch mu thuẫn thế? C phải nghịch l lun diễn ra giữa thức v tnh cảm? Khng. C c quyền yu đương chứ! Nhưng tại sao c yu Nin, một nh  văn đ c vợ c con? Anh ấy lớn hơn c mười tuổi, nhưng dẫu c lớn hơn c ba mươi tuổi, c vẫn c quyền yu đương, nếu anh ấy cũng độc thn như c. C thức r tnh yu của c sẽ lm Bng Trang v b gi Ca Dao đau buồn. C phải chịu trch nhiệm về nỗi đau buồn của họ. Đng l vậy. Phải lẽ l vậy. Nỗi đau của Điệp? Cc Tần cắn mi khi rửa li tch, đồ lọc c ph, muỗng v bnh tr. Khng. C c quyền trả nhẫn hứa hn. Hơi xt xa cho Điệp, nhưng c c quyền suy nghĩ lại, đưa ra sự chọn lựa cuối cng, trước lễ cưới. Điệp hy tha thứ cho c v mong Điệp qun c đi, hơn nữa, c tn nhẫn lắm khng khi bảo Điệp hy bung tha c. Điệp đừng dm c vo nỗi n hận nữa. Điệp hiểu gim cho, c những điều phải cố qun đi cho nhẹ lng. Cc Tần lạnh lng nghĩ, phải qun Nin, như Điệp phải qun c. Nhưng tại sao lại lấy cc chuẩn mực đạo đức, trong đ c thức trch nhiệm v thức khng chịu trch nhiệm để thắt siết tri tim? Nh gio, nh gio l ci g vậy m khổ tm đến thế? Hy sống bừa đi, thy kệ cuộc đời! Trung thực trong lời giảng văn, với chn, với thiện, với mĩ lm g  cho ho a, tn phai, cằn cỗi? ''Tấm gương sng cho học sinh noi theo'' ư? C thể no người ta phải cắn răng từ bỏ một nửa của tm hồn mnh, thn xc mnh đ mỏi mn tm, v tm thấy! Khng một Cc Tần trn bục giảng th đất nước ny vẫn thế. C hề chi một con-người-b-nhỏ muốn chạm tay vo hạnh phc của tnh yu đương. C người cn dm từ bỏ cả ngai vng hong đế v tnh yu đương cơ m!

            Qun lại vắng khch sng nay. Cc Tần lại chỗ c v Nin thường ngồi. C chợt thấy rơi xuống vực su v vọng khi nỗ lực leo ln đỉnh cao của hạnh phc. C c quyền g, khng, c khng thể c thứ quyền độc c l cướp đoạt hạnh phc hay t ra l sự ổn định gia đnh của Bng Trang v b Ca Dao! Cc Tần lạnh lng tự  dng những từ ngữ nặng như ch để bắn vỡ niềm ước vọng của chnh c!

            Khng! Ti no dm độc c với ai! Ti độc c với chnh ti rồi đ! - Cc Tần muốn bật khc phn trần.

 

 

5

 

 

            Nhn hai ngy lễ lớn, cuối thng tư, đầu thng năm, Nin c những cuộc rượu vui với bạn b. Anh cũng muốn qun, cố gắng qun Cc Tần v qun L Xanh. Đi ngy, Nin đ hon ton tỉnh hẳn: Chuốc thm một niềm đau để lm g.

            Trong những lc khuya vắng, nằm bn cạnh Bng Trang, Nin nhắm mắt vờ ngủ nhưng vẫn thao thức. Nin lạnh lng lục vấn chnh mnh. Anh đ gọi đch danh tnh cảm của anh dnh cho Cc Tần: ngoại tnh! Hai chữ ấy vang ln nghe rờn rợn. Tại sao Nin yu Cc Tần? Anh biết bất k hnh vi, tm trạng, tnh cảm no cũng c l do của n. Thậm ch, Nin nghĩ, người ta c thể nu ra mun vn nguyn nhn hay động cơ, c thể c những l do bỉ ổi, đ mạt, tục tĩu. Cũng c thể người ta tm ra một ngn lẻ một đến hằng h sa số l lẽ để biện minh. L nh văn, anh c quyền, mặc nhin được thừa nhận, trong việc trải nghiệm khng chỉ một m năm, bảy cuộc ngoại tnh để thấu hiểu chnh mnh v tri tim người khc!? L một con người gặp một cuộc hn nhn do hon cảnh x đẩy, khng vừa , khng phải với người anh yu bằng tất cả con người mnh, nn anh mi hoi muốn thot khỏi cuộc hn nhn ấy? Anh muốn thử nghiệm sức ht của chnh anh? Hay bản năng độc c no đ đ v thức điều khiển anh để anh vấy bẩn vo c gio xinh đẹp, dịu ngọt với giọng ni Si Gn dễ thương c tn l Cc Tần?

            Nin quằn quại với những cu hỏi độc c nhất, thm hiểm nhất c thể c trn đời ny, được lấy ra từ những tm hồn đầy nọc rắn, được rn từ cc bễ lửa của lng ghen tị hừng hực, trở thnh những ci mc cắm su vo tri tim của anh.

            Nin đang đối chất với chnh anh. V anh tự thanh thản trở lại để trả lời với mnh: Khng. Anh muốn khẳng định: Cc Tần l Thin Đường đ tm thấy của anh. Anh muốn ht lớn: Anh yu c ấy v c ấy l c ấy, mặc cho c ấy c những quan hệ gia đnh, họ tộc, qu qun no, dẫu gốc gc xa tt tận Cần Thơ xa xi. Nhưng tại sao anh lại tự đặt những cu hỏi cắc cớ v độc c ấy lm g cho đen tối niềm yu thơ mộng của tnh cảm anh!

Vấn đề đơn giản l anh phạm tội với thức rất r về tội  ngoại tnh! Trong cuộc ngoại tnh ngọt ngo ny, chỉ c bốn người phải đứng trước bước ngoặt của đời họ: Bng Trang, Ca Dao, Cc Tần, v kẻ cuối cng trong bốn người ấy, l anh. Ai l kẻ đau đớn nhất? Ai l kẻ khng đng chịu mảy may đau đớn no trong cuộc ny? Ai l kẻ bị trừng phạt?

            Trong giấc mộng mị, chm su rồi lại lờ mờ thức, nửa khuya về sng, Nin thấy tổ ấm được gầy dựng bằng sch bo cc loại như rc rến phế thải của anh bốc chy. Bao cuốn sch diễm tnh tay ba, tay tư ba xu bốc chy. Bốc chy hết những tiểu thuyết, bi thơ ngoại tnh ''tam gic'', ''tứ gic'' được xếp vo văn chương kinh điển. Tại sao mảng đề ti ngoại tnh trong cc kiệt tc thế giới xưa nay lại nhiều đến thế? Những sch bo ấy đang chy cả gia đnh b nhỏ của anh bằng ngọn lửa của ngoại tnh.

            Rn rụa mồ hi, anh trở mnh m chặt Bng Trang.

            Bng Trang tỉnh ngủ, ngồi dậy, xoay chiếc quạt hướng vo người anh cho ro mồ hi. Khng, lửa ấy ở trong tri tim anh, khng ở đu hết. Khng tắt được đu. Khng ngọn gi no c thể thổi tắt d ha thnh mưa bo. Nhưng cũng chỉ một số no trong kho sch rc rến ấy, dẫu l văn chương kinh điển. Khng, khng... Cũng khng phải vậy...

            Nin nghe Bng Trang lu bu: ''Trời năm nay sao nng qu! Rn ngủ đi anh!''. m sắc giọng lng qu no ở Sa Đc. Lc ny, Bng Trang trở lại nguyn c gi ph sa miền chu thổ, với giọng ni chn qu đậm tnh, lm anh lơ mơ mỉm cười mệt mỏi. Nin m chặt Bng Trang, ngỡ đấy l bnh chữa chy đời nhau. Anh mong Bng Trang gh chặt lấy anh v cũng nghĩ một cch thiết thực đến th thiển như vậy. Nhưng Bng Trang c biết g đu!

 

 

 

6

 

 

            Su giờ sng Nin mới thức dậy. Bng Trang cũng muốn để Nin dậy muộn thm. C biết hồi hm c cht rượu với bạn b nn anh mệt. Chắc anh hơi qu chn.

            Trong khi Bng Trang chuẩn bị bữa sng cho con gi, l lại o quần đ c nếp gấp, Nin li hi pha c ph, rồi lm vệ sinh v tập thể dục.

            Nin vo đnh thức Ca Dao, ẵm c b ra trao cho mẹ. Ca Dao ngi ngủ, nhng nhẽo.

            Nin bực mnh v thế l chẳng viết thm được trang no. Cuốn tiểu thuyết cn dở dang lại muộn thm một ngy. Nhưng nhn vợ v con gi cưng, anh khng muốn lm phiền cho d l một lời cu nhu.

            - Ăn sng đi cưng - Nin ni với con.

            - Hm nay ba m ăn sng với con lun - Ca Dao ni.

            - Ngoan qu! - Bng Trang vuốt tc Ca Dao.

            Nin nhai khc bnh m Bng Trang h cửa mua hồi ny. Dẫu đăng đắng do cn men rượu, anh cũng gật g. Nin thấy hạnh phc giản dị c thế, với thức chấp nhận những g trong tầm tay, trong việc thực hiện ước vọng cao xa khng gy phiền cho ai, khng lạy lục cầu xin ai. Hạnh phc gia đnh với anh dẫu sao cũng l chuyện vặt... Ờ, chuyện vặt...

            Nin thấy lng mnh bnh thản trở lại. Anh thầm cảm ơn sự đảm đang, tảo tần của Bng Trang, sự ngoan ngon, chăm học của con gi.

            Thế l m ấm rồi, anh cn mơ mộng, ước ao g nữa! Vấn đề l ci đỉnh văn chương kia, ci anh cn phải leo dốc đến cuối đời, lc thở hơi thở cuối, chắc vẫn cn vừa mở đường vừa leo. Ci đng sợ hi l hăm hở, hồng hộc, cắm ci mở đường leo dốc lại gặp lối mn ai để lại.

            Anh vừa ăn bnh, uống c ph, vừa đọc thầm trong c  cu kinh mới: Thế l m ấm rồi, qun Thin Đường đi!

            Thế l m ấm rồi, qun Thin Đường đi - Nin đọc hơn một trăm lần, chỉ tri tim anh nghe tiếng ni của bộ c. Trn đường chở con đến trường tiểu học, Nin cũng thnh khẩn đọc thầm cu kinh buồn cười ấy.

            Đến cổng trường, Ca Dao xuống xe, Nin buột miệng nhưng kịp km lại. Cu ni nghẹn trong ngực anh:

            - Cảm ơn Ca Dao. Cảm ơn Quyền Trẻ Thơ.

            C b cười thật tươi, thấy ba Nin sng nay ngồ ngộ. Nin cũng h miệng cười.

           

 

7

 

 

            Chiếc xe gắn my tắt từ ngoi cổng.

            Cc Tần nhn ra, cười khi nhận ra hai học sinh cũ.

            - Vo đy đi! - Cc Tần vui trong giọng ni.

            Hai người trẻ tuổi, một nam, một nữ, thay nhau cho c gio, khi đang bước vo sn.

            - Biển v Thạch Na dạo ny chững chạc qu. Hai em ngồi đy đi, c lấy nước uống. Na với Biển uống g no?

- Dạ - Biển, người con trai thưa - Bọn em lu rồi mới đến thăm lại c, thấy c vẫn khỏe...

            - Dạo ny c vẫn vui, v chắc c g vui hơn hở c? - Na, c sinh vin c nước da nu rất duyn, ni trong tiếng cười.

            Cc Tần cười với hai học sinh cũ vốn l hai học sinh giỏi nhất lớp mười hai, năm kia c phụ trch giảng dạy v chủ nhiệm.

            Lc ba người uống nước, Cc Tần để ngắm Thạch Na như một người chị u yếm nhận xt em gi:

            - Thạch Na trng duyn hơn hồi học phổ thng. Nhưng sao Na lại cắt ngắn tc uổng vậy! Tc my đen nhnh, qu duyn, rụng một sợi tiếc một sợi, thế m chẳng để xa ngang lưng cho đẹp.

            Na cười thẹn, ci đầu.

            - Na sợ cc hng dầu gội đầu mướn lm quảng co đ c! - Biển lm lỉnh ni.

            - Hai em c học thm g khng? Hay chỉ mn văn?

            Na thưa:

            - Hai chng em quyết tm theo gt c, nhưng học thm ngoại ngữ.

            - Giỏi qu! - Cc Tần mừng.

            Ni chuyện một lc, Biển sực nhớ, bối rối v một điều g, hất cằm ra hiệu cho Thạch Na. Thạch Na hơi đỏ mặt.

            - C g, ni đi! C tr mnh vẫn thn thiết như ngy no m! Cc Tần thấy hai em ngần ngại nn mở lời.

            Chờ nhau, cuối cng Biển phải thưa:

            - Thưa c, bọn em... - Biển rt từ ti xch ra một phong b lớn, nhn qua, biết ngay l thiệp cưới.

            Cc Tần ngạc nhin:

            - Đm cưới ai đy? Bộ... - Cc Tần mở phong b Ủ Trời đất! Vui vậy! Hai em tnh ton bao giờ m hay thế? Xin chc mừng! Hay thật!

            Hai người trẻ tuổi cười thật tươi nhn nhau.

            - Thưa, bọn em cn một số nơi phải đưa thiệp. Em knh gửi c chuyển gip thiệp ny đến c Ha Bnh, thầy Nin - Biển đưa hai phong b bằng cả hai tay.

            - Chc mừng hạnh phc trước nh. Hm đm cưới d nắng đổ lửa c cũng c mặt. Như vậy l tiểu đăng khoa trước đại đăng khoa ở trường đại học. Cũng hay! Hay đ nghen!... Ờ - Cc Tần gật đầu - C sẽ chuyển thiệp tận tay...

            Lc cng ra cổng, Na cố tnh đi chậm lại với c gio, nắm lấy bn tay thon thả của c.

            - Bọn em mới học năm thứ hai. Hơi vội c h?

            - Khng - Cc Tần ni, siết chặt tay Thạch Na - Mười tm tuổi cũng được, nữa l hai mươi. C điều, cc em đ rất chn chắn để quyết định. Năm, bảy năm sau hẵng c nhc t, lo g! Ny, vẫn theo lễ cưới Khơ-me chứ Na?

            - Dạ, nhưng lm lễ trước ở tận Chu Đốc lận, sau đ mới ra mắt trn ny.

            Cc Tần siết tay Na lần nữa: Tốt qu! Hạnh phc nh Na, Biển! - v c bỗng bng khung.

            C gio ngẩn ngơ đứng nhn theo hai học tr cũ. Cc Tần cũng khng ngờ. Khi khng, c đưa tay sờ ln nếp nhăn mờ trn đui mắt. Cc Tần mỉm cười, km lại tiếng thở di. C chẳng hiểu v sao. Thật lng Cc Tần chẳng hiểu v sao, v bất gic sợ hi hai chữ: ''muộn mng'', nỗi u lo mun đời của bao c gi. Cc Tần le ln tưởng buồn phiền: sch vở, những văn chương, triết học, cuối cng cũng tầm thường đến thế sao? C phải c tự khinh mnh tầm thường để by tỏ với mnh một niềm cao ngạo, cũng chỉ nhằm vuốt ve chnh mnh? Điệp đ, Cc Tần cn chọn lựa g nữa? Cn Nin, chỉ l tuyệt đối của tương đối, trong mắt c, với mắt c. Điệp khng phải l một nh sng tạo, khng c kht vọng sng tạo trong khoa học, dẫu bao lần c đ khch lệ anh ấy. Nhưng người sng tạo chỉ c mỗi một hạnh phc: sng tạo. Thường l thế. Cn hạnh phc gia đnh b nhỏ của những đi lứa? Ở tuổi ny, c cn bị huyễn hoặc bởi điều g nữa! Hnh ảnh bao người nữ như thin thần bn đời cc nh sng tạo, nhất l cc nh văn, đ nui sống tri tim c suốt thời tuổi nhỏ, cả thời mới lớn, đến tuổi ba mươi hai ny, theo thng năm, đu cn thật đến lung linh, ci lung linh lm say ngọt lng c!Cc Tần thấy c chưa nỡ no bp chết cht mơ mộng, dẫu c thừa biết mnh đ mất lu rồi cht ngy ng huyền ảo trẻ con. Cc Tần rng mnh hnh dung hnh tượng c gi tc trắng, bạc phơ, trinh trắng, cm lưng bởi ước vọng như khối đ nặng oằn, một mnh lẻ loi trong chiều hm. C lẽ khng cn l ước vọng, khối đ ấy l c quạnh! trong hong hn đời người!

            Cc Tần bước vo nh, trn tay cầm ba tấm thiệp, đến bn chỗ c v Nin thường ngồi. Nắng trưa dăm đốm nhảy ma như cht mộng ảo chợt c chợt khng trn bn. Khng. Cc Tần tự biết c xinh đẹp, tr thức, trinh trắng, khỏe mạnh. Tuổi ba mươi hai chưa gi đu nhỉ - Cc Tần tự nhủ. C nhn sững sờ dăm đốm nắng khng ngừng chơi tr biến ảo. Tru nhau đấy chăng?

 

 

8

 

           

Phn vn mất hai hm, Cc Tần cũng phải trao thiệp cưới của Biển v Thạch Na cho Nin bằng cch của c.

            Trước ngy cưới của hai người trẻ tuổi đang cn l sinh vin ny, Nin đang ngồi trng hng sch bo cũ để vợ đi chợ, chợt nghe điện thoại reo. Nin bung bản thảo cuốn tiểu thuyết nhỏ anh viết lại những g đ viết cch đy hai mươi ba năm hơn, anh cầm ống ni. Nghe đằng kia dy một giọng qu thn quen, anh sut reo ln, nhưng ngữ điệu v ngn từ lạnh lng cũng của giọng ni ấy lm tiếng reo khựng lại trong cuống họng anh.

            - Xin vui lng cho ti gặp ng Phan Ct Nin.

            Nin hy vọng đấy l tr đa tinh nghịch, anh cũng đng kịch:

            - Thưa, ti l Nin đy. Vui lng cho ti biết, l ai đằng kia dy ni ạ?

            Vẫn lạnh lng:

            - Chng ti định gửi thiệp mời dự đm cưới qua đường bưu điện đến ng. Tuy nhin...

            Nin nghe nhi ở tim.

            - Sao vậy? - Nin ấp ng, anh buột miệng, rồi cố giữ bnh tĩnh - Thưa, vậy l sao ạ?

            Vẫn lạnh lng:

            - Xin ng vui lng đến nh chng ti. Biết vậy l bất nh. C điều chẳng lẽ ng khng vui lng sao?

            Nin muốn ht ln qua my: Vui lng? Vui lng nỗi g! Sao kho chơi chữ như đng đinh vo ngực nhau thế! Anh nghẹn ngo, im lặng. Một lc, anh ni:

            - Thưa c, dẫu thế no... ti cũng phải vui lng. Vng, đnh thế...

            Giọng đằng kia dy ngắt lời, khng muốn để Nin ni:

            - Một lần nữa, xin ng vui lng. Ti l Cc ở qun c ph Thanh Diệp. Knh chờ ng. Xin cảm ơn ng trước. Xin lỗi ng về sự bất nh ny bởi chng ta l chỗ quen biết lu năm trong phường. Xin ngừng my.

            Nin cầm ống ni, vẫn p vo tai, sững sờ. Tr kịch, r rồi, với ngn từ, ngữ điệu khch kh rất đỗi trưởng giả, kh thn thiện. Nhưng ẩn nghĩa, c lẽ khng thể l kịch, m sự thật.

            Nin gc my, bước tới chỗ ngồi, lng cng cầm xấp bản thảo cũ định chữa lại đi cht để đưa Cc Tần đọc, như đ hứa, nhưng anh đ dặn lng thi, v by giờ r l phải thi thật rồi. Đng rồi, dẫu c trục trặc, nhưng Điệp v Cc Tần chỉ cn cần một lễ cưới. Họ thnh hn với nhau đu phải l đột ngột. C điều, sao Cc Tần trở lng nhanh thế! Cc Tần đng kịch ti tnh thế ư?

            Nin cay đắng đến mức muốn đập vỡ một ci g đ.

            Cc Tần khng ngờ mn kịch c chủ động để khng xuống nước trước Nin, cũng trnh sự nghe ln của ai đ, v để đối ph với Bng Trang, v Bng Trang c thể c my phụ, hoặc đon qua nửa kia cuộc điện, mn kịch ấy lại gy hiểu lầm tai hại đến vậy. Lc Cc Tần phấn khởi, thch th ở L Xanh l khi Nin cười nhạt một mnh, trong nỗi buồn rầu như chấp cha bao phủ quanh anh, với niềm đau nơi ngực anh.

            Nin thấy khng nn đến L Xanh nữa. Nhưng anh khng l người chịu chết v một sự xem ra cn l phỏng đon. Nin mơ mộng đến chơi vơi, nhưng khng bao giờ    tin chắc một điều g, nếu khng đi tới tận cng của việc  kiểm chứng. Cc Tần chơi một tr đa kh đau đầu! Nin lại nghĩ, dẫu sao cũng khng nn để c gio ny xc phạm nữa. Nhưng chẳng lẽ khng dự tiệc cưới của Cc Tần? Anh đu thiếu bản lĩnh hay lịch sự. Gạt hết mọi rắc rối, thật lng anh muốn gặp Cc Tần lắm v Nin biết anh chưa yu ai đến thế. Trong những ngy dằn vặt gần đy, gương mặt trắng hồng với nụ cười tươi, trắng ngời hm răng đều đặn, nhất l đi mắt to đen long lanh nh cười như nt duyn thầm, vẫn khng ngớt hiện ra trong đầu anh, lc ngủ, cả khi thức.

            C điều, liệu người ta c thể trở lng nhanh đến thế sao, hoặc đng kịch nghề đến vậy sao?

            Chưa bao giờ Nin buồn cho Tnh Yu đến vậy!

            Cuối cng, Nin quyết định gọi điện cho Cc Tần. Cc Tần giữ kẽ, cn xưa nay anh c sợ g cơ chứ!

            Sng hm sau, anh nhấc ống ni v bấm số.

            - Cc Tần, em đa chi c thế! Thiệp cưới của ai vậy?

            Đằng kia dy:

            - Thưa ng, ti l Cc ở hiệu c ph Thanh Diệp. ng qun rồi sao?

            - Khng c Bng Trang v Ca Dao ở nh. Chỉ một mnh anh. Ni thật đi, đừng kịch nữa, đau đầu lắm. Hm trước anh trượt theo đ mn kịch, đau qu trời ci đầu của anh - Nin hạ giọng, thầm tự động vin, hạ mnh trước người nữ một cht c sao đu.

            - Thưa ng, ng nhầm số rồi. Hay ng đin rồi chăng?

            - Khng, thiệp cưới của ai vậy? Ni thật đi em.

            - Thưa ng, chng ti tổ chức cho hai nhn vin cũ của chng ti. Ti l Cc, vẫn độc thn. Knh chờ ng đến.

            V my bị ngắt bởi đầu dy bn kia. Nin cười. Anh muốn cười ha hả. Yu một người giữ kẽ thật l mệt c. Nin nghĩ thế, nhưng anh đu hiểu gip Cc Tần, yu Nin, Cc Tần cn mệt c gấp ngn lần. C ngại với cả Ha Bnh, Cảo Thơm, với bất k ai quen biết. Yu anh, c đ liều lĩnh thế no, sao anh khng thm biết tới!

            Qun hết mọi rắc rối, phần lớn do lương tm tưởng tượng ra, Nin lại h hửng đến với L Xanh. Anh c định lm cch no để ni cho Cc Tần hiểu, cả hai c lẽ đ qua tuổi chơi tr tim lu rồi. Khng, phải ni r điều đ với c ấy...

           

 

9

 

 

            Sau buổi tiệc cưới vo chiều chủ nhật của Thạch Na, c sinh vin c vẻ đẹp mặn m, khỏe khoắn lại rất su lắng như một diễn vin nổi tiếng của Đn Độ, với Biển, người cng lớp với c b, chnh gốc dn Si Gn, Nin chạy xe song song với xe của Ha Bnh v Cc Tần. Nin thấy hai c gio, dưới nh sng trắng của đn cao p dọc đường đi, với hai chiếc o di lm nổi r hai thn hnh thon trn, chn mọng, thật kn đo, mềm mại, gợi nn một cảm xc thanh khiết trong anh. Cc Tần ngồi một bn pha sau Ha Bnh. C mỉm cười với Nin, rồi quay mặt giấu một nghĩ về anh: Nin dự đm cưới vẫn mặc đng hong một cch giản dị đến khc người, nhưng chắc chắn khng lập dị, chỉ c thể đ l một người tự tin, quan tm đến ci g khc hơn l vẻ ho nhong. Nin chạy xe một tay, tay kia m Cảo Thơm vo lng, mỉm cười với c.

Hai chiếc xe chạy chầm chậm trn đường Đinh Bộ Lĩnh, sắp đến đường Bạch Đằng, bỗng Ha Bnh xem đồng hồ tay, chạy vọt ln trước một qung. Ha Bnh ni với Cc Tần trước khi dừng lại ở ng tư chờ đn xanh:

            - Chị Cc Tần! Đi chơi với anh Nin đi, cho c kỉ niệm. Dẫu sao, kỉ niệm sau ny cũng qu lắm.

            Cc Tần vo nhẹ vo vai Ha Bnh:

            - K lắm!

            - Hy c những kỉ niệm đẹp trong đời! Vậy nh?

            Đợi Nin dừng xe bn cạnh, Ha Bnh ni:

            - Anh Nin! Mới su giờ. Em phải gh qua nh ng ngoại Cảo Thơm, nhờ anh chở gip chậu hoa tm ngt trữ tnh ny nh. Cảo Thơm qua mẹ đi cưng... Gi sng Si Gn mt lắm!

            Nin khng ngờ Ha Bnh c thể gip anh một niềm vui qu mong ước của anh như vậy. Anh cố gắng khng để niềm vui rộn r lộ vẻ bối rối để Cc Tần bối rối hơn. V nhanh nhẹn p xe vo lề, dựng xe, rồi bồng ngay Cảo Thơm qua xe Ha Bnh, khng để Cc Tần đổi .

            Cc Tần cũng bất ngờ nhưng chịu để cho hai người thừa kinh nghiệm sắp xếp!

            V Nin lập tức rẽ phải, định bụng xuống X Viết Nghệ Tĩnh, tri đường với Ha Bnh, trước khi hỏi Cc Tần.

            Đi một qung, Nin ni trong niềm phấn khch ghm lại:

            - Xuống qun Tre Xanh hay Sng Trăng ở Thanh Đa hng gi sng nghe Cc Tần! - v anh ni thm cho Cc Tần yn tm - Ở hai nơi đ rất sạch sẽ, sng sủa, rất thơ.

            Cc Tần đnh giữ vẻ tự nhin:

            - Vng! Ma ny sao Si Gn nng qu - c bng quơ.

            Gởi xe xong, Nin v Cc Tần sng vai nhau tm một

bn nước để c thể nhn ra mặt sng khi nắng chiều sắp tắt.

            - Đm nay trăng rằm, đẹp lắm! - Nin ni.

            - Vng. Thật bất ngờ!

            Nin hỏi Cc Tần khi đặt tấm danh mục thức uống từ tay người tiếp tn của qun xuống trước mặt c.

            Khi tiếp vin bưng thức uống ra, mặt sng cn loang long nắng. Gi sng rười rượi, lồng lộng thổi khiến cả hai người yu nhau v chưa hề chnh thức ni lời yu nhau ny c cảm gic mt mẻ đến ngy ngất.

            - Trăng trn sng mới thật l trăng, Cc Tần .

            - Vng. Thật bất ngờ...

            Nin sực nhớ một bi thơ của Phan: Sớm của muộn:

 

                        đa trăng tuổi bốn lăm

                        mới thật rằm thắm vội?

                        bng lả sương l rối

                        khỏa ngạt trời hoa rm!

 

            Anh muốn chia sẻ với Cc Tần vầng trăng thứ hai trong đời người, vầng trăng của dang dở... Nin lin tưởng đến Điệp một thời của Cc Tần. Anh i ngại cho Điệp... Anh cũng khng thể khng tự thấy, từ thơ, anh lin hệ kh khin cưỡng! Sao trong khung cảnh rất thơ ny, anh tầm thường thế! Anh khng thể cao thượng một cch vớ vẩn lc ny. Phải biết qun. Qun. Qun Điệp đi. V phải biết chấp nhận một người đn ng sut nữa đ bước vo đời người anh yu, yu đến đau đớn. Quả l Cc Tần xinh đẹp, dịu dng đến đau lng, bởi anh thức r giới hạn của mnh... Nin biết Nin lẩm cẩm trong suy tưởng. Hy sống nhẹ nhm hơn. Vầng trăng thứ hai hiểu như biểu trưng sắp ln! V lm sao Nin hiểu hết Cc Tần. Anh giả định một khả năng đng tiếc, v chấp nhận giả định ấy về sự trinh trắng. Nin nghe nghn nghẹn, dẫu khng muốn lm hỏng đm trăng bn sng ny! Chấp nhận sự thật c thể buồn, hay gy men ảo gic nhỉ? ''Sớm của muộn'', họ vẫn cn qu trẻ để yu nhau!

            - ''Gi đưa cơn buồn ngủ ln bờ'' hay sao vậy anh Nin? - Cc Tần khẽ khng. C ngỡ Nin đang rất thơ, c thể thot tục.

            Nin cười, thong xấu hổ v tưởng rất thật vừa rồi:

            - Buồn thức! Muốn thức. Lần đầu tin mnh c một kỉ niệm bn ngoi L Xanh, phải vui thức chớ!

            Cc Tần chợt nhớ cu ni của Ha Bnh khi ở ng tư hồi ny.

            - C nhiều người chắt chiu kỉ niệm đến thế! - Cc Tần ni.

            - C kỉ niệm mới l sống. Sự giu c của đời người đch thực l vốn liếng kỉ niệm, v l kỉ niệm đẹp.

            - Nhỡ kỉ niệm xấu, đng buồn th sao, dẫu biết chả ai muốn thế? - Cc Tần nhẹ nhng cười, mong Nin đừng hiểu lệch.

            - Th phải biết tự b đắp kỉ niệm đẹp. Tm thức, kể cả v thức, tiềm thức l một ống knh vạn hoa. C ai nm vo đ những mảnh đen tối, bẩn thỉu th phải biết chủ động gom gp, chắt chiu những kỉ niệm đẹp, lng lnh tnh yu, tnh bạn, tnh người, để tất cả đều chuyển ha thnh nh sng nhiều mu. Một cuộc đời rỗng tuếch, khng c kỉ niệm, sao bằng một cuộc đời đầy ắp kỉ niệm đẹp, dẫu c thể c dăm ba kỉ niệm tệ hại. Hy biết lm đẹp tm thức bằng kỉ niệm đẹp.

            - Như vậy, sao anh Nin nhỉ, cứ sống hết mnh để c nhiều kỉ niệm đẹp, v đừng sợ bị lẫn vo dăm kỉ niệm xấu c thể gặp phải? Lm đẹp cả v thức một cch chủ động?

            - Ờ, đng rồi. Đừng sợ. Phải biết chủ động.

            - Một nghệ sĩ lớn c ni: ''Đừng sợ sống!'' (7). Thế th phải bản lĩnh lắm. ''Ở nh với mẹ biết ngy no khn'' v ngho kỉ niệm nữa. Nhưng kỉ niệm no đẹp nhất?

            Nin giật mnh:

            - Cũng ty - anh đp qua chuyện. Anh muốn qun hết bao kht vọng văn chương của người dạy văn, viết văn, v bao kht vọng to lớn cho đời (cho con người, cho thin nhin) của bao người khc - Lc ny, những cảm xc chờ trăng bn sng, với chỉ ring hai người, l đẹp nhất - Nin chỉ dm phiếm chỉ, ni tiếp.

            Cc Tần im lặng. Đm tối dần trn sng. Mặt sng đen sẫm. Aằnh sng từ nh thủy tạ, từ bờ sng hắt xuống, lấp long. Đn từ tu thuyền thắp ln ngoi xa kia. Khu biệt thự đang xy dựng bn kia sng sng đn cho ca đm. Cầu Si Gn như chiếc cầu vồng bảy sắc vắt ngang trời, nhưng lc ny rất huyền ảo v trời đang đm. Người tạo ha đẹp hơn trời tạo ha đấy nhỉ! V trăng mười lăm tinh khiết, rạng rỡ nh dần ln pha trước mặt. Trăng rằm thng ba trn sng! Cc Tần chợt nhớ hai cu ca dao c lẽ từ qu hương yu dấu của Nin: ''trăng ln tới đ rồi tề, ni chi th ni m về kẻo khuya''. C th vị một mnh về niềm khao kht by tỏ của chng trai, c gi no xưa.

            Nơi đy, khun vin của tiệm c ph ny, rộng gấp mươi, mười lăm lần L Xanh, với bao nhiu l cy xanh, cỏ xanh, với bao nhiu loại hoa nữa, với nhiều lối đi trải sỏi, lt gạch, với cơ man no bng đn ẩn v hiện, với hng ro hay lan can sơn trắng. Khch tha hồ chọn cho mnh ci ring. Tiếng nhạc dịu nhẹ lan tỏa. Người vo đy qun niệm thời gian.

            - Ny, Từ Thức, theo lịch mặt trời hm nay l mấy, anh nhớ khng?

            - Qun rồi. Biển v Thạch Na nhớ gim.

            - Gọi l ''Ngy Biển - Thạch Na'' đi, nghen anh Nin! - Cc Tần khẽ rng mnh v gi sng hay v điều g khng r. C vội lng trnh:

            - Anh Nin, lạc vo huyền thoại, khi về buồn lắm đ nghen.

            - Đừng cả lo - Nin thầm th - Rồi  Từ Thức sẽ quay lại, nếu Ging Hương cứ ở đy hay thỉnh thoảng ở đy.

            - Ngy xưa, người ta chn đời gh nhỉ, anh Nin? Cứ muốn bỏ trần gian!

            - Người xưa giu mộng mơ hơn by giờ. Họ thm sống, muốn khng cn thời khắc, tuổi tc. Sự thật l họ cần thư gin bằng huyền thoại. By giờ, huyền thoại l sự thật mnh đang ngồi với nhau, lc ny, tại đy. Cc Tần c thch sng tạo huyền thoại cho mnh lc ny, tại đy, v lc khc, nơi no đ khng? - Nin thầm th.

            Cc Tần giấu một thong rng mnh ngỡ đang đọc một bi thơ tnh như kinh tnh yu. C khng ngờ cu ni của c đ rất to bạo.

            - Rồi trở về với sự thật sẽ buồn lắm. Sẽ bạc tc v buồn, v hối tiếc, tủi giận! - Cc Tần chữa lại với một cht xấu hổ.

            Nin chợt hiểu hồi ny của Cc Tần. Anh nhu my, tỏ vẻ khng hi lng v sự đnh chnh của c:

            - Sự thật ny l huyền thoại ny.''Ci g đến, sẽ đến'', Cc Tần ! Sự thật chưa lm bạc tc, đ thấy u lo qu xa lm bạc mu huyền thoại!... Trước đy, c lc anh ngỡ L Xanh l Thin Đường. Sau đ, chỉ c người yu mến mới l Thin Đường. Người ấy ở đu, Thin Đường ở đ! - Nin ni thnh lời điều lu nay chỉ nằm trong đầu anh.

            Cc Tần mỉm cười. Nin thấy nh sng long lanh trong mắt c, v chan ha du dịu trn gương mặt c, xinh đẹp, huyền ảo. Bn kia sng, trăng đ nh cao, tỏa sng khắp mặt sng đầy sng. Nin sững sờ. Anh muốn giữ chắc trong mắt, trong tay vẻ đẹp huyền thoại của một ci thin đường, bồng lai hiện tại. Nin ngơ ngẩn với tưởng ny. Anh hồi hộp, ngần ngại.

            - Gi như cch đy hơn mười năm, hồi em cn sinh vin, anh chưa lập gia đnh, mnh gặp nhau, anh Nin hn? - Cc Tần nghn nghẹn, tiếc nuối.

            - Đừng ''gi như'' nữa m! - Nin ni như vỗ về - Kỉ niệm, phải biết chắt chiu, nhưng kỉ niệm vẫn cn nhiều lắm ở tương lai... - thật ra Nin cũng dối lng mnh. Chẳng biết sự lo xa c l nữ tnh khng, v c phải thực tế đến rầu lng, lc ny, trường hợp ny, khung cảnh ny, cũng l nữ tnh? Nữ tnh ấy đang thể hiện ở Cc Tần?

            Nin ni:

            - Đừng sợ. ''Đừng sợ sống'', nghe Cc Tần.

            V Nin nghing người nắm chặt tay c đang đặt trn bn. Anh nghe tay c mềm hẳn trong tay anh. Bn tay ấy chừng như run ln nh nhẹ. Vẫn nắm lấy tay Cc Tần, Nin rời khỏi ghế. Anh quỳ một chn trong thế ngồi trn gt của chn ấy, hai tay nng bn tay c.

- Đừng. Đừng anh, Nin!

- Cc Tần! - giọng Nin như van vỉ.

- Khng! Đừng, anh Nin!

            Nin ngước mắt ln nhn gương mặt xinh đẹp của Cc Tần, với một niềm ngưỡng vọng xen lẫn với say đắm. Chẳng hiểu sao anh khng thể liều lĩnh trước gương mặt ấy. Cơ hồ anh nhn thấy nh trăng trong mắt c, nh trăng tnh yu.

            Nin c cảm tưởng anh ngồi mi vậy, nắm bn tay c với cả hai tay như nng niu. Anh đnh bạo đặt bn tay ấy xuống hai đầu gối c đang khp lại trn ghế. Anh thấy c rng mnh như thể sắp gập thn hnh xuống trn vai anh. Anh chờ giy pht ấy để dang vng tay, vừa đứng dậy m lấy, vừa đỡ c cng đứng dậy.

            - Đừng. Nin. Anh nghe khng! - giọng Cc Tần nghim lại.

            Cc Tần nghe lời c năm no dặn d Thạch Na: ''Ci g đến, sẽ đến, v đến đng lc của n''. Ngạn ngữ ấy đang vọng lại cho chnh Cc Tần. Cảm gic run rẩy, nng bừng trong c dịu lại, lạnh đi.

            Nin trở về chỗ ngồi. Thật ra, Nin chỉ muốn đọc tri tim Cc Tần bằng chnh đi tay, bằng chnh bờ mi của anh trn gương mặt c như một người m. C ai khng m trước tri tim người mnh yu? Để thật tin mnh được yu, mắt đọc vo mắt chưa đủ! Hay đấy chỉ l kinh nghiệm của những thị dn mấy thập nin trước, lc ci cầm tay, nụ hn đ l tất cả? Hay đấy l bản chất của người đn ng muốn chiếm hữu người mnh yu dấu, muốn khẳng định bản năng của phi mạnh - một cch biểu lộ mang tnh thời thượng? C phải chất men say của tnh yu đ vượt qu liều lượng của cảm gic cầm tay, cảm gic của nh mắt chạm vo nh mắt? V cơ chừng khng thể đọc bằng cảm gic no được nữa, d đ đến mức cuối cng của cường độ cảm gic? Tất cả đều sng mắt nhưng đều m trước tnh yu...

            Lc ấy, đầu c Nin trống rỗng. Tất cả những cu hỏi như mớ bng bong trắng xa đến v hnh, v nghĩa lm nn sự trống rỗng. Nin đm ra mất tự tin đến buồn rầu. V sự từ chối một nụ hn c khi rất nhiều nghĩa, trong đ c nghĩa no đ cũng tầm thường! Nin cảm nhận tất cả bằng sự trống rỗng.

            Nin cũng tầm thường ngồi đ. Anh ấp ng xin lỗi Cc Tần. Cc Tần cũng thấy sự tầm thường của Nin? Nin trống rỗng một cch rối rắm.

            Thi nh, đừng cảm nhận tnh chất tầm thường của mọi sự nữa, Nin tầm thường nghĩ vậy v tầm thường mỉm cười.

            - Xin lỗi Cc Tần... Anh chỉ muốn đo lường tnh cảm ở em... Anh xin lỗi v sự th lỗ của anh... - Nin ấp ng.

            Cc Tần im lặng. Nin nhn qua, thấy Cc Tần đ ngồi li su vo ghế, khuỷu tay chống ln bn, t gương mặt vo lng bn tay, mi tc di bung xa che hết. C khng cn ở tư thế hồn nhin, vừa ngồi, vừa như thể vươn ra trước để đn lấy vầng trăng đang cao dần trn sng. Nin muốn hiểu lc ny Cc Tần đang nghĩ g về anh.

            Nin chờ đợi một cu ni từ c. Sự im lặng của Cc Tần khiến anh rơi về nghĩ hồi ny. Chẳng lẽ mặt tri của pht giy lng mạn huyền thoại l cả một mớ những cu hỏi duy l phũ phng! Nin cố gắng xua đi bao dấu hỏi truy tm, phn tch lạnh lng đến th bạo trong anh. Đấy l mặt tri đng buồn trong anh đ sao!

            Cc Tần khe khẽ đứng dậy. Khng nhn Nin, c bước ra lan can bn m sng. By giờ, Nin mới nghe r  tiếng sng nước vỗ vo k xi măng trong tiếng nhạc thanh thot. Cc Tần tựa vo trụ sắt trắng, nhn ra xa. Trong chiếc o di mu tm sng, dng c cao ln, thon thả v đầy đặn, tc đen mướt, lng lnh nh đn, đang bay bay với gi.

            Nin ngẩn ngơ ngồi ngắm. Nơi ny, khun vin qu rộng nn đng khch vẫn như vắng khch. Nin ngỡ như chỉ hai người trong căn nh của nhau. Nin nghe dng ln trong anh cảm xc về vẻ đẹp của Tnh Yu, một cảm xc huyền thoại.

            Anh đứng dậy, khẽ bước đến bn c. Dy đn từng chiếc nhỏ như giọt mưa từ mi qun rơi xuống v thay nhau chợt sng chợt tắt, ngỡ chợt c chợt khng, lung linh nh sng trn gương mặt c. Cc Tần vẫn hiền dịu nhưng mắt xa vời.  Nin run ln v thương mến. Một lần nữa, anh muốn gọi thầm tn c, p hai lng bn tay vo đi m trắng mịn c thm cht son phấn đm nay, v khẽ ci hn ln mi c nụ hn đầu say đắm v cuống qut nhất. C lẽ kinh nghiệm bảo anh rằng, anh khng nn đứng yn như vậy, người nữ đang chờ bản năng phi mạnh ở anh để khẽ vng quẫy, rồi lịm đi trong vng tay anh, rồi c thể tro nước mắt xc động, rồi c thể lại m chầm lấy anh như by tỏ sự ph thc cuộc đời ln vai anh, khng bao giờ cn chia la nhau được nữa. Nhưng Nin vẫn đứng yn. Gi sng lồng lộng thổi. Nin ci xuống nhn những cụm lục bnh nhuộm nh đn, dập dềnh với củi rều từ thượng nguồn về bn k xi măng, c vi mảng đ bong lở phơi by đ khối.

            - Cc Tần! - giọng  Nin bỗng da diết.

            - Em nghe anh Nin đy! - Cc Tần hồi hộp.

            - Anh xin lỗi em... - Nin hiểu mnh lặp lại cu xin lỗi qu thừa. Cc Tần thở di, vẫn nhn ra xa.

            Lt sau, Cc Tần ni nghn nghẹn:

- Anh coi thường em... Khng thể trắc nghiệm mức độ tnh cảm ở nhau như vậy... Anh thừa biết tnh cảm g em dnh cho anh m! Nhưng rất tiếc... - c ngừng lại, muốn ni r để anh yn tm - Chng ta yu nhau... Thật lng, dẫu anh đối với em bằng loại tnh cảm g đi nữa, em vẫn yu anh. Em yu anh. Em ni điều đ đu cần anh hỏi! Nhưng chng ta, khng cch no khc, vẫn cứ l bạn b với nhau... - Cc Tần cắn chặt mi nhn ra xa như nhn trừng trừng vo bng tối lẫn với nh trăng rằm trn sng. C khng muốn l Xy Vn bn sng (8)!

            Nin t điếng đứng t vo lan can, tay bấu vo thanh sắt.

            - Anh Nin, vậy nghen anh! - giọng c dịu lại, buồn buồn - Anh Nin nhớ khng, những chuyện tnh như chuyện chng mnh, ở những tc phẩm văn chương kinh điển, đều kết thc bằng... tự tử... Đấy l tnh yu đch thực, đạo nghĩa đch thực, do đ khng lối thot. Vc-te của Gớt, An-na của Tn-x-ti, B B-va-ry của Phơ-l-be (9)... Tnh yu đương l tnh của hai người, chỉ của hai người. Người ny l tất cả của người kia...

            - Thi, qun đi, Cc Tần... - Nin ngắt lời. Nin bực bội cảm nhận Cc Tần muốn ni anh chỉ l kẻ giả dối, anh chưa hiểu thế no l tnh yu, anh yu c như một tr đa, v anh thiếu dũng cảm để dứt khot chọn lựa. Anh cũng hiểu c khng thiếu thng minh trước tnh huống oi oăm của tri tim, v tri tim c khng thiếu nhn hậu. Nin cũng nghĩ theo cch của anh: tnh cảm cũng chịu sự ước định x hội, sự chứng tỏ tnh yu đch thực bằng tự tử l ngu ngốc!

            - Tri tim đn ng rộng lớn hơn em tưởng! - Nin buột miệng một điều thầm kn, dằn vặt suy nghĩ đ lu v từ lu bế tắc.

            - Khng! - Cc Tần bỗng quyết liệt - Khng thể!

            Cc Tần quay phắt lại, cố dịu giọng:

            - Mnh về đi anh. Mặc cho tri tim của anh, của em, chng ta l bạn. Hy đo lường, trắc nghiệm tất cả bằng thời gian.

            - Khoan đ, Cc Tần!

            Trở về với thực tế, Cc Tần ni:

            - Về thi, anh. Đm nay chỉ mẹ con Ha Bnh ở nh. Khng biết c mở cửa bn c ph khng. Sợ buổi tối, một mnh, Ha Bnh sẽ lng tng, khng bưng dọn kịp... Thật bất ngờ, khng ngờ tối nay lại... lạ lng như vậy.

            Nin đnh gật đầu. Anh c dự cảm về một sự tan vỡ, Cc Tần mi l một kht vọng.

            Nin quay lại, bấm vo nt bo hiệu cho tiếp vin tnh tiền. Đợi Nin cho tấm ha đơn vo ti o, Cc Tần bước ra lối đi lt gạch, rồi chậm bước chờ Nin.

            - Qun sch vở đi, c gio ơi. Tnh cảm v hn nhn chỉ l khế ước x hội, ty nơi, ty thời đại, ty vo quy luật tự nhin của giới tnh. Thi đừng huyền thoại lng mạn nữa, nếu ni r, với khả năng của bệnh viện Từ Dũ hiện nay, đn b đ thắng quy luật tự nhin về giới tnh. Họ biết họ c con với người chồng no v họ lm chủ được sự thụ thai v sinh nở. Đa th v đa phu.

            Cc Tần sửng sốt. C muốn chạy thot g đn ng được gọi l nh văn ny để gọi một chiếc tắc xi về nh. Nhưng Nin nắm chặt tay c trước khi thực hiện định.

- Em hy khinh anh đi, Cc Tần! Trong anh c một phần kinh tởm của sự trắng trợn ngu ngốc. Ni vậy, nhưng anh biết bằng chnh lương tri anh, l khng thể như vậy... -  Nin   thở hắt - Cảm ơn em đ dạy anh lm một con người chn chnh. Cảm ơn em đ mở cho nhau một lối thot chnh đng. Phải bản lĩnh hơn để thanh thản cng nhau bước trn lối thot ấy.

            Tay Cc Tần mềm lại trong tay anh.

            - Về thi, anh. Chng ta khng cn ở tuổi kh ni với nhau những điều như vậy. Thi, qun, qun, qun. Về thi, anh Nin! Đừng đứng ở đy thế ny, k lắm. C nhiều người nhn rồi đấy, anh!

            Nin siết tay anh vo chnh tay anh:

            - Vẫn yu nhau với giao ước chng ta l bạn, nghe Cc Tần?

            Cc Tần gật đầu. C im lặng.

            - Yu nhau với hai tri tim của hai người tnh, nhưng chng ta vẫn l bạn trong giao tiếp? - Nin muốn khẳng định r tnh cảm yu đương của anh, d đấy l kiến của Cc Tần, v mong c đừng đổi , hon ton xa lnh anh.

            Ha ra những lối thot tnh yu mun đời vẫn cũ. Khẳng định với nhau về một giao ước đ cũ ấy, nhưng thật lng Nin khng vững tin. Rồi một mai Cc Tần sẽ lấy chồng, chẳng lẽ vẫn yu nhau như ''hồn bướm mơ tin''! C nn hon ton xa lnh nhau cho nhẹ lng nhau?

            Khi xe chạy qua cầu kinh, Nin ni:

            - Kiếm một qun ăn để ngồi với nhau chốc nữa nghe Cc Tần?

            - Thi, về đi anh. Tội nghiệp mẹ con Ha Bnh.    

            Nin buồn r rời. Chiếc xe my của anh chầm chậm về Tn Bnh. Đường Bạch Đằng nối di bằng Phan Đăng Lưu, Hong Văn Thụ, kh thẳng với xe cộ ngược xui dưới nh đn.

            - Anh đ ngu ngốc, từ ngu ngốc ny đến ngu ngốc khc. Đừng giận anh nghe Cc Tần.

            - Anh khng hề ngu cht no. Em qu sự thnh thật v đng mức, ngốc !

            Nin thử lại tnh cảm của Cc Tần:

            - Mai anh lại đến L Xanh với em nghen?

            - Mai, v mốt, v kia, v bất k lc no. Yn tm đi, ng mnh! - Cc Tần cười trong trẻo, hồn nhin.

            Mừng qu, Nin buột miệng:

            - Cảm ơn, b mnh! B mnh mun năm!

            Cả hai cười rất gin. C vi người đi xe gắn my kề bn quay lại nhn họ. Cc Tần bỗng sợ c người quen hay học sinh nhn thấy c đang ngồi sau lưng Nin.

            Đm đ, sau khi rửa dọn li tch, dồn bn ghế vo căn bếp, đẩy tủ c bnh xe đựng my truyền hnh, my băng hnh vo phng khch, đng cổng v đng cửa, Cc Tần cng Ho Bnh xem lại gio n. Những cng việc thường lệ cuối mỗi ngy vẫn chấm dứt lc mười một giờ. Ha Bnh nằm bn con v chị họ của chồng, mỉm cười với những hnh dung d dỏm trong đầu. Cc Tần cực k xc động, thao thức đến gần lc nửa đm, cố giấu những giọt nước mắt.

            Đm đ, Nin cứ đi lui đi tới trong phng ngủ. Đặt lưng xuống giường anh vẫn khng ngủ được. Anh ngồi trong mng tập kh cng để điều ha những xo động trong hồn, đến khi đổ gục xuống cạnh Bng Trang. Bng Trang vẫn v tư ngủ với gương mặt qu đỗi hồn nhin của một c gio trung học tỉnh lẻ đ mười năm nm vin phấn khỏi tay, qun hết chữ nghĩa, bởi rắc rối do b con ruột thịt, v theo cơm o chồng con. Một c gi ph sa miền chu thổ đ cằn cỗi dần giữa phố phường đắt đỏ, lo toan, duy nụ cười vẫn trẻ thơ, hồn hậu ngay cả lc đang ngon giấc.

 

 

 

Xem tiếp:

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/co_mnlmxanh-3.htm

 

Cũng c thể xem tại:

http://tranxuanancmnlamaixanh.blogspot.com/

http://tranxuanancmnlamaix2.blospot.com/

Trở về trang

danh mục tc phẩm -- muc lục:

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/danhmtphamtxa_googlepcreator.htm

 

bi mới -- sch mới -- tin tức mới: 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/baimoi-sachmoi-2

______________________________________________________________________________________________________________

 

Trang chủ "Web tc giả Trần Xun An":

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    ln đầu trang (top page)   

 

01 & 02-5 HB7 (2007) = 15 &16-3 Đinh hợi HB7