Tệp 13
PHÂN ĐOẠN 5 TRUYÊN KÍ
THỨ 8
TRẦN
XUÂN AN
CUỘC CHIẾN
NGOẠI GIAO
VÀ NGOẠI
THƯƠNG
Truyện kí thứ tám
(phân
đoạn 5)
13
Cuốn sổ nhật
biên của Nha Thương bạc ghi nhận những công việc liên quan hoặc thuộc về
Nha, với các ngày tháng :
◘ Tháng hai (năm
Tự Đức 29 [1876]):
Du Bi Lê (Duperré)
về Pháp, Bô Giang (Bossant) sang thay (130).
◘ Tháng ba (năm
Tự Đức 29 [1876]):
1. Vua nhắc nhở
chiểu “hoà” ước 1874 để phân xử giáo dân tranh kiện (131). 2. Lănh sự Pháp
đến Đông Triều (Quảng Yên ) t́m mỏ than. Chuẩn y (132). 3. Xung đột giữa
thuộc viên của Rheinart và lính phủ Văn Lăng quận công Hồng Dật. Viện –
Bạc xét xử (133). 4. Đốc học Pháp Pétrus Trương Vĩnh Kư (người Vĩnh Long,
Nam Ḱ) từ Thanh Hoá đi Nam Định, Ninh B́nh du khảo về bác vật (134).
Pétrus Trương Vĩnh Kư là một kẻ suốt đời làm tay sai cho giặc Pháp!
◘ Tháng tư (năm
Tự Đức 29 [1876]):
1. Quan Thương bạc
thần giao giấy trao quyền sử dụng đất để xây dựng Sứ quán tại Trường Thuỷ
quân cho Rheinart kí nhận. Y vẫn không được phép xây dựng tại Long Thọ
Cương (135). 2. Khâm sứ Pháp đưa văn thư xin cho lănh sự Hà Hội Kê La Đích
(De Kergaradec) đi thám xét thượng du Bắc Ḱ (136).
◘ Tháng năm (năm
Tự Đức 29 [1876]):
1. Tàu chiến Pháp
chạy trên các tuyến sông không được sự thoả thuận trong “hoà” ước 1874.
Thương bạc viết thư trách (137).
◘ Tháng năm
nhuận (năm Tự Đức 29 [1876]):
1. Nguyễn Hữu Độ
đến Gia Định nhận tàu thuyền, súng đạn Pháp chuyển tặng theo “hoà” ước
1874 (138). 2. Bossant về Pháp, Duperré sang thay (139).
◘ Tháng sáu (năm
Tự Đức 29 [1876]):
Vua Tự Đức tự phê
b́nh về việc chưa lấy lại được sáu tỉnh Nam Ḱ (140). Đ́nh thần xin hai
lần xin chỉ truyền kín chỉ dụ ấy trong nội bộ ấn quan (quan chưởng ấn [giữ
khuôn dấu]: thủ trưởng), đừng phổ biến ra ngoài. Nguyên văn như sau:
“Dụ rằng:
Trẫm tuổi trẻ lên ngôi, là nhờ phúc trước, nước nhà toàn thịnh, việc chính
[trị], việc đời [xă hội] chưa từng để ư, [lại] mê muội [không theo] lời
răn “ở lúc yên, lo lúc nguy”, chỉ ham vui chơi, nên [chi]: Trên phạm trời
trách, dưới chứa dân oán; ngoài để nước láng giềng giận, trong thiếu mưu
kế hay; việc dân mà lo, không cứu nổi việc; gượng theo mưu kế bậc lăo
thành [Phan Thanh Giản, Trần Tiễn Thành…], bỏ đất đai nhân dân sáu tỉnh
Nam Ḱ ấy [1862, 1867], để thôi chiến tranh cho yên cả nước; nay hơn hai
trăm năm gây dựng khó nhọc, bỗng chốc bỏ đi, là tội của tiểu tử này, không
thể nói xiết. Nếu có công đức ǵ cũng không thể chuộc được [lỗi đó], huống
chi không có công đức, chỉ thẹn mặt ngồi làm v́, lâu ngày để đến già yếu.
Người không nỡ chê trách, ta há có ḷng nào? Nay t́nh láng giềng [:Pháp ở
Nam Ḱ] càng hậu, mà bờ cơi cũ chưa trả về; xót thương sĩ tử như mất cha
mẹ. Trẫm vốn không có tài ǵ khác, chỉ có ḷng yêu dân, già [:lăo thực] mà
càng tha thiết. Cúi, ngẩng, trông, xem, sống không c̣n mặt nào, chết cũng
không thể nhắm mắt. C̣n như Sở Tử, để mất quân, xin tên thụy là Lệ đế. Nhà
Hán bàn phép thờ ở tôn miếu, từ Hoà đế trở xuống không có công, [mà lại]
có tội [để mất đất], lỗi [để mất dân], không đáng được tôn [thờ], trẫm há
không tự biết ư? Thực không nỡ đem ḷng yêu [dân] ấy để chuộc lỗi của ḿnh.
Nếu may được nước láng giềng [:Pháp] cảm ḷng thành thực, giao trả lại
ngay, cho trẫm được kịp thấy, thực là nghĩa lớn. Nếu chưa toại nguyện, mà
trẫm không may giữ chí đến chết, dù quan dân có không nỡ bỏ, viện lệ được
thờ, phụ vào Thế miếu, th́ trẫm là người có tội, không đáng lạm để nhục
ngôi thứ ấy. Nếu miễn cưỡng mà làm, hồn phách cũng không được yên lắm. Nên
truất thờ ở chỗ khác, không cho tên thụy, để răn người làm vua có lỗi muôn
đời, cho trẫm cùng với bầy tôi có lỗi, chia chê cùng thẹn, đấy là chí [:ư
muốn] của trẫm. Lời nói từ trong ḷng ra, đừng trái, đừng lạm. Báo cáo cả
nước, cho đều nghe biết” (140).
◘ Tháng bảy (năm
Tự Đức 29 [1876]):
1. T́m hỏi người
Tây dương về kĩ thuật trị thuỷ (đê điều) tại châu Âu (141). 2. Giám mục
Puginier ở Hà Nội lại xen vào việc kêu kiện của giáo dân Thanh Hoá, và xin
lập ruộng đạo điền (ruộng cấp cho giáo đường Thiên Chúa giáo!). Bác bỏ
(142).
◘ Tháng tám (năm
Tự Đức 29 [1876]):
1. Trần Tiễn Thành
và Nguyễn Văn Tường thương thuyết với Rheinart về việc cho người hướng dẫn
kĩ thuật súng Tây theo “hoà” ước 1874 (143). 2. Rheinart vào chầu, chúc
mừng Tiết Vạn thọ (144).
◘ Tháng chín (năm
Tự Đức 29 [1876]):
1. Kergaradec lên
sông Thao thám xét đường sông (145). 2. Vua Tự Đức đặt tên năm chiếc tàu
thuỷ Pháp trao tặng theo “hoà” ước 1874:
Lợi Tái, Lợi Tế, Lợi Đạt, Lợi Dụng, Lợi Phiếm
(146). 3. Lănh sự Pháp đến Thi Nại (B́nh Định) mở việc buôn (147).
◘ Tháng mười (năm
Tự Đức 29 [1876]):
1. Kergaradec đi
thám xét thượng du Bắc Ḱ (148). 2. Rheinart bị bệnh, về nước, Philastre
sang thay (149).
◘ Tháng mười
một (năm Tự Đức 29 [1876]):
Vua Tự Đức làm bài
kí “Thuyền ngũ lợi”
để tặng đại thần Viện – Bạc Nguyễn Văn Tường.
“Đoạn cuối trong thiên ấy nói: “Trang Tử nước Ngụy hoà với Nhung Địch [:rợ phía tây Trung Hoa] có năm điều lợi.
[Vua] Điệu Công đặc cách ban nhạc Kim Thạch, có danh có thực, cho nên cùng
vui. Nay có danh vẫn chưa có thực, th́ nhạc Kim Thạch ban cho, thực sẽ c̣n
phải đợi”. [Nhà vua] nhân cho Văn Tường để sớm hôm đọc nhớ” (150).
Nhạc Kim Thạch là nhạc để ghi công muôn đời. Ngoài ra, c̣n có câu:
“Họ [:các nước Tây dương] lấy thương
mại làm nghề nghiệp, nhờ chiến tranh để giàu mạnh” (150).
2.
Tặng sách
chữ nho cho Philastre, khâm sứ Pháp tại Huế (151).
◘ Tháng mười
hai (năm Tự Đức 29 [1876]):
Lănh tổng đốc
Nguyễn Chính tâu xin gia hạn về việc phân xử lương – giáo tại Nghệ An.
Trong đó có câu: “Tài sản đă
xong rồi, mà đạo lại [:chức sắc họ đạo] đ̣i nhà đạo [:giáo đường] đă thôi,
án mạng lại đ̣i”. Quan Thương bạc tâu tŕnh về biện pháp đối phó
(“Nếu đem
số bồi thường kê tư, không khỏi bỉ, chúng [lại] nḥm ngó [việc nội bộ]”
(152); chấp
nhận bồi thường một cách h́nh thức; nếu không bồi thường được th́ khoan
miễn). Vua chuẩn: Mật sức cho Nguyễn Chính (152).
◘ Tháng giêng
(năm Tự Đức 30 [1877]):
Tướng Pháp đệ tiến
phẩm vật. Triều đ́nh đáp lễ (153).
◘ Tháng ba (năm
Tự Đức 30 [1877]):
Pháp muốn đuổi Lưu
Vĩnh Phúc khỏi Bảo Thắng (tỉnh Hưng Hoá) để chúng tiện đường lên Vân Nam (Trung
Hoa) (154).
◘ Tháng tư (năm
Tự Đức 30 [1877]):
Một chiếc tàu thuỷ
của Anh (Hồng Mao) đến cửa biển Hải Dương buôn bán. Theo thương ước, tàu
buôn mọi quốc tịch đều chịu thuế như nhau (155).
◘ Tháng sáu (năm
Tự Đức 30 [1877]):
1. Tướng Pháp
chuyển đưa tàu binh Bô Liêm (?) giúp ta đánh giặc biển (156). 2. Ban cấp
cho Philastre một bộ sách luật nước ta để học. Y cho luật nước ta kĩ lưỡng
và thích hợp (157).
◘ Tháng tám (năm
Tự Đức 30 [1877]):
1. Dự kiến nhân sự
sứ bộ sang Pháp đáp lễ: Trần Hy Tăng, Trần Nhượng, Hoàng Văn Tuyển (nhưng
sau đó lại thay đổi). [V́ giỏi
nịnh hót,] Nguyễn Hữu Độ rất được Pháp yêu tin, khen ngợi, nhưng vua lại
bổ làm tuần phủ Hà Nội
(vua Tự Đức chưa
biết y là tay sai!) (158). 2. Nguyễn Thành Ư, Vũ Văn Phú đem các vật hạng
sang Pháp đấu xảo (159).
◘ Tháng chín (năm
Tự Đức 30 [1877]):
1. Duperré về Pháp,
La Phong (Lapont) sang thay (160). 2. Quan Viện – Bạc được phái ban cấp
cho Philastre bộ “Ngự chế Việt
sử tổng vịnh” (161).
◘ Tháng mười (năm
Tự Đức 30 [1877]):
Thay đổi nhân sự
sứ bộ sang Pháp: Nguyễn Tăng Doăn, Tôn Thất Phan, Hoàng Văn Vận. Vua Tự
Đức dặn : Có cơ hội mới bàn chuyện lấy lại Nam Ḱ lục tỉnh (162).
◘ Tháng mười
hai (năm Tự Đức 30 [1877]):
1. Người nhà
Philastre đâm chết một người làm thuê tên Đá (163). 2. Tàu thuỷ Pháp không
chịu nộp thuế, bị đắm. Viện – Bạc định không cho cứu hộ (164)!
◘ Tháng giêng
(năm Tự Đức 31 [1878]):
Tướng Pháp tại Gia
Định, khâm sứ Pháp tại kinh đô, lănh sự, thống nhiếp Pháp tại ba sở thương
chính đều tiến dâng phẩm vật nhân lễ ngũ tuần đại khánh vua Tự Đức (165).
◘ Tháng ba (năm
Tự Đức 31 [1878]):
Linh mục Lê Ấn (người
Việt) tại Quảng Trị mưu họp dân, kiện quan, nhưng chỉ là vu khống (166).
◘ Tháng tư (năm
Tự Đức 31 [1878]):
Quan Thương bạc
tham khảo ư kiến khâm sứ Pháp về một số người Ư, người Pháp xin kinh doanh,
khai thác mỏ, mặc dù họ có vẻ thiếu thành thật, vớ vẩn (như xin triều đ́nh
Huế cấp vốn cho họ vay, cử họ làm thống lănh sự nước họ…). Chỉ một ư kiến
của một người trong số này, xin nước ta đặt lănh sự ở nước họ, là c̣n có
lí. Khâm sứ Pháp trả lời nước đôi và cuối cùng bác bỏ (167)!
◘ Tháng năm (năm
Tự Đức 31 [1878]):
1. Sứ bộ sang Tây
về (168). 2. Thưởng khâm sứ, lănh sự Pháp (169).
◘ Tháng chín (năm
Tự Đức 31 [1878]):
Thưởng giám mục,
linh mục Nghệ An (chúc thọ vua tại nhà thờ Thiên Chúa giáo) (170).
◘ Tháng mười (năm
Tự Đức 31 [1878]):
Người Hoa, người
Tây, người Đức xin trưng thuế mỏ than. Dụ chuẩn cho phép, với điều kiện
khi đào được phải thông báo ngay (171).
◘ Tháng mười
một (năm Tự Đức 31 [1878]):
Bố chính sứ B́nh
Thuận Trần Lưu Huệ được lệnh dụ vào Gia Định đáp lễ v́ sứ bộ ta sang Tây
được tiếp nồng hậu (172).
◘ Tháng mười
một (năm Tự Đức 31 [1878]):
Sứ bộ sang Xiêm (Thái
Lan): Nguyễn Hiệp (Nguyễn Trọng Biện), Đinh Văn Giản. Trong dịp này, sứ bộ
đưa Hồ Khắc Hài sang đó để học tiếng Xiêm (173).
◘ Tháng mười
hai (năm Tự Đức 31 [1878, đầu năm 1879]):
1. Nguyễn Tăng
Doăn, Nguyễn Thành Ư tâu tŕnh về t́nh h́nh nước Pháp và các nước châu Âu
(174). Nguyễn Tăng Doăn tâu:
-
Pháp tăng cường quân đội, kinh tế để trả thù Phổ (Đức).
-
Pháp có bến tàu buôn bán khắp các châu (kể cả Phi, Mỹ), tất cả gồm mười
lăm (15) sở. Trong đó, Nam Ḱ là lớn nhất. Đó là bàn đạp tiến vào Phương
Đông của chúng. Khó lấy lời để tranh biện về Nam Ḱ!
-
Nước Pháp đă trở thành nước dân chủ, có quốc hội lưỡng viện (thượng viện,
hạ viện). Mọi vấn đề không thể quyết định ở quốc trưởng (tổng thống toàn
quốc) được.
-
Các nước Phương Tây đang liên kết với nhau.
Và một tập
tâu khác: về kĩ nghệ tàu chạy bằng hơi nước, xe lửa, các phong tục (nhảy
đầm, ngoại t́nh…) (174). 2. Nhật báo Hương Cảng đưa tin ngoa về hậu duệ
nhà Lư nước ta câu kết với giặc Thái [Nguyên]. Tướng Pháp sợ trở ngại việc
buôn, gửi thư tỏ ư đánh giúp. Quan Nha Thương bạc viết thư đáp: Giặc đă
trốn xa (175). 3. Philastre dâng thư chúc Tết Nguyên đán nước ta (176).
◘ Tháng giêng
(năm Tự Đức 32 [1879]):
Thuyền buôn Pháp
mang theo súng ống, không chịu nộp cho quan tấn thủ (quan giữ cửa biển).
Viện – Bạc cho là trái “hoà” ước, bàn việc thương thuyết với tướng Pháp
(177).
◘ Tháng hai (năm
Tự Đức 32 [1879]):
Tàu công của nước
Anh đến Hải Dương. Pháp cản ngăn Phạm Phú Thứ tặng quà, khoản đăi. Phạm
Phú Thứ không nghe theo lời lănh sự Pháp. Viện – Bạc cho rằng khoản tặng
c̣n ít; nên chiểu theo lệ tặng biếu tàu Pháp, nhưng hậu hĩnh hơn, để tranh
thủ cảm t́nh (tránh sự độc quyền của Pháp về ngoại giao, ngoại thương…)
(178).
◘ Tháng ba
nhuận (năm Tự Đức 32 [1879]):
Người Thanh ngỏ ư
muốn dẫn đưa người Nhật sang buôn bán ở các đảo tại Quảng Yên (179).
◘ Tháng năm (năm
Tự Đức 32 [1879]):
Sứ bộ sang Xiêm về,
Nguyễn Hiệp (Nguyễn Trọng Biện) báo cáo t́nh h́nh (180):
-
Xiêm nghị hoà với chín (9) nước: Pháp, Tây Ban Nha, Đức, Mỹ, Ư, Bồ Đào Nha
(Portugal),
Bút [Tu Kê] (Portugal?), Hà Lan, nhưng Anh vẫn cầm trịch. Nhờ phân cực (chia
chác quyền lợi giữa các nước thực dân), do đó không mất đất, mất quyền
(?!?).
-
Về lănh sự Pháp ở Xiêm: Pháp không muốn cho Đại
Nam giao thiệp
rộng (cấm vận, bao vây ngoại giao) (180).
◘ Tháng sáu (năm
Tự Đức 32 [1879]):
Lapont về nước, Lư
Mi Đa (Le Myre de Vilers) sang thay (181).
◘ Tháng mười
hai (năm Tự Đức 32 [27.01.1880]):
Thương ước Đại Nam
– Tây Ban Nha (12 điều khoản) được kí kết giữa chánh sứ thượng thư Bộ Lễ
Đỗ Đệ, phó sứ hữu tham tri Bộ Lễ Hoàng Diệu với trưởng phái đoàn trung tá
Ordonnez, phó trưởng đoàn tuỳ viên Bộ Ngoại giao Etesnosa (182).
◘ Tháng giêng
(năm Tự Đức 33 [1880]):
1. Rheinart vào
triều làm lễ chúc mừng (183). 2. Ban bút nghiên cho Rheinart (184).
◘ Tháng hai (năm
Tự Đức 33 [1880]):
1. Rheinart xin
đặt Nha Điện báo Bắc Ḱ. Viên ngoại lang Bộ Công Lê Văn Xuân cùng phái
viên các tỉnh khám xét, làm việc (185). 2. Vua Tự Đức trách Phạm Phú Thứ
nghe lời Pháp xin, cho khai mỏ (trái “hoà” ước, v́ lên thượng du, đến các
tỉnh) và bỏ cấm buôn gạo (186).
◘ Tháng tư (năm
Tự Đức 33 [1880]):
Rheinart không
được thám xét mỏ than tại Quảng Nam,
“sứ ấy lại [giả] thác [:bịa] ra việc
mật, đưa [tâu] thẳng lên vua, ngầm gièm quan Viện – Bạc đại thần”.
Y vu khống Viện – Bạc ăn của lót của người Hoa và lại nghi ngờ Pháp có âm
mưu ǵ khác. Quan Viện – Bạc xin sao bức thư vu khống của Rheinart để gửi
cho Phủ suư Pháp tại Gia Định. Vua Tự Đức cho rằng: Rheinart nói sai sự
thật, tướng Pháp hẳn vẫn bênh vực Rheinart; v́ thế ta nên khéo xử, nhịn sự
nhỏ để khỏi lỡ việc lớn; tuy vậy, vẫn cần thông tư từ đầu đến cuối việc ấy
cho Nguyễn Thành Ư (khâm phái lănh sự nước ta tại Gia Định) để Nguyễn
Thành Ư nói cho chủ suư của y biết (187).
◘ Tháng tư (năm
Tự Đức 33 [1880]):
Pháp vẫn cản trở
ta thông sứ với Xiêm. Viện – Bạc đem khoản III “hoà” ước Giáp tuất ra để
đấu tranh. Pháp vẫn bịa việc, ngáng trở (188)!
◘ Tháng năm (năm
Tự Đức 33 [1880]):
1. Lănh sự Pháp
tại Hải Dương tâu về việc lạm thu thuế gỗ do người Hoa lănh trưng (189).
2. Tổng đốc Hải – Yên Lê Điều (thay Phạm Phú Thứ) tâu xin thuê người Tây
làm nhân viên dẫn thuỷ (190). Ông lại vẽ bản đồ đường sông và ḷng sông
dâng lên (Viện Cơ mật giữ). 3. Tướng Pháp Ngu My Đa (?) về Pháp, Lê My (Le
Myre de Vilers) sang thay (191).
◘ Tháng sáu (năm
Tự Đức 33 [1880]):
1. Sứ bộ sang nước
Thanh (Trung Hoa): Hữu thị lang Bộ Lại sung làm việc Nội các Nguyễn Thuật,
đổi hàm Bộ Lễ, chánh sứ; thị độc học sĩ, sử quán toản tu Trần Khánh Tiến (cũng
đổi hàm), phó sứ thứ nhất; lang trung Bộ Binh Nguyễn Hoan (cũng đổi hàm),
phó sứ thứ nh́ (192). 2. Đỗ Đệ và Hồ Trọng Đĩnh tiến hành lễ hỗ giao
thương ước Nam – Y với sứ thần Y Pha Nho (Tây Ban Nha) (193). 3. Tướng suư
Pháp tại Gia Định cung tiến cá sấu (194).
◘ Tháng bảy (năm
Tự Đức 33 [1880]):
Lănh sự Pháp xin
mua gạo xuất khẩu. Viện – Bạc (lần này do Trần Tiễn Thành đứng tên ở tập
tâu) xin bỏ việc cấm xuất khẩu gạo trong hai tháng ở bốn tỉnh không mất
mùa (Ninh B́nh, Hà Nội, Nam Định, Hải Dương) như một cách quyền nghi.
Chuẩn y (195).
◘ Tháng mười
một (năm Tự Đức 33 [1880]):
Vua Tự Đức ra dụ
cho quan t́nh Hải Dương thưởng và cấp vật dụng cho phái viên Pháp (196).
Trong những
năm tháng đó, công việc Nha Thương bạc chung quy cũng chỉ là: thứ nhất,
nhận văn thư Pháp, sau đó, đọc, nhận định, bàn thảo ở Viện – Bạc và tâu
tŕnh lên vua, có khi cũng đưa một số vấn đề khó giải quyết để đ́nh nghị;
thứ hai, gửi văn thư giao thiệp, quan trọng nhất là để đấu tranh với Pháp
trong việc buộc chúng phải chấm dứt những âm mưu, những hành động vi phạm
“hoà” ước, thương ước Giáp tuất.
Có một điều
khoản trong “hoà” ước Giáp tuất 1874, quan Thương bạc Nguyễn Văn Tường vốn
rất tâm đắc nhưng Pháp không chịu cho thực thi.
Đó là khoản thứ X, về việc triều đ́nh
Đại Nam có quyền mở trường dạy học và khôi phục lại văn miếu cho sĩ tử tế
tự (mặc dù do Pháp quản lí).
Sự vi phạm “hoà”
ước đó, khiến cho Nguyễn Văn Tường rất đỗi phẫn nộ và đau ḷng.
Đă rất nhiều
lần thượng thư Nguyễn Văn Tường không thể không nhớ lại những tháng ngày
đấu tranh với Pháp, với “tả đạo” tại bàn hội đàm ở Gia Định.
Đến bây giờ, Nguyễn Văn Tường không thể không cảm động đến đau ḷng
khi nghe vẳng lên trong trí nhớ các câu hát chào và thỉnh nguyện từ môi
những đứa trẻ Việt tại Nam Ḱ phải sống trong thân phận nô lệ, đang bị kẻ
thù đào luyện thành tay sai “tả đạo” cho tham vọng thực dân của nước Pháp:
“… Tuy nhiên chúng
cháu sống bặt tăm trong xứ sở xa xôi này, chúng cháu chỉ c̣n biết cầu xin
hoàng đế cao dày rộng ḷng xem xét những trường hợp của chúng cháu…”.
“… Nhưng những bọt
nước th́ phải văng theo sóng lượn!
Xin các ngài xét
đến trường hợp của các cháu…”.
Những lần ấy, khi ông c̣n là phó sứ, đă khiến Nguyễn Văn Tường trăn
trở, và ông đă quyết định phải đấu tranh với bọn Pháp như thế nào để giành
lại những đứa trẻ Việt Nam ấy. Như một loé chớp, đến nay ông c̣n nhớ, ông
đă cầm bút viết vào lúc đêm hôm khuya khoắt, dưới ánh đèn giữa pḥng ngủ
chung của sứ bộ:
“Ôi đất đai khai thác gian nan
mà một sớm nhượng cho người. Hoàng thượng nhức nhối trong ḷng đă lâu, mà
tôi con cũng không dám lộ ra ngoài miệng” (Bản tấu, 10.8 Quư dậu
[1873]).
“Thần trộm nghĩ rằng có người
mới có đất, mà thu phục nhân tâm th́ chính trị tốt không bằng giáo hóa
tốt. Các hạt trong Nam vốn có dựng văn miếu, cói!thầy dạy, có trường thi,
nhưng từ khi hữu sự đến nay bỏ phế đă lâu vậy…
Xin được ưng thuận cho đem lí lẽ
tranh biện với nó, đ̣i hỏi cho ta được trùng tu văn miếu để tiện phụng
thờ, cắt đặït giáo chức để rèn luyện học tṛ và mở trường thi để thu nhiều
kẻ học. Dân giáo nếu xin nhập học, ứng thí cũng cho.
Như thế th́ cơi bờ dù có mất
mát ch́m đắm, chính lệnh tuy
chưa tới được, nhưng giáo hoá vẫn c̣n có thể thi hành, lấy đó mà vun
trồng đạo lí, kích thích sĩ phu. Chúng nó mới đến, dùng chính sách hà
khắc, ta lấy thiện giáo dạy dỗ dân. Tuy mất đất đai nhưng có được ḷng
người, th́ cũng có thể dùng về sau. Vả lại, bên ngoài ta lấy vẻ mặt tươi
cười chờ đợi, bên trong lại nghiêm chỉnh tự trị, binh khí, thuyền súng có
nhân viên đảm trách, người tự nỗ lực, tự mưu tính để chờ cơ hội, th́ cái
hiệu nghiệm lúc xế chiều không phải là muộn vậy” (Bản tấu ngày 10.8
Quư dậu [1873]).
“Cốt yếu ở chỗ ta phải có thế
không thể xâm phạm, sau đó mới lấy lẽ không thể dung tha được để trách
người” (Bản tấu ngày 10.8 Quư dậu [1873]).
Những ư
nghĩ ấy đă từng day dứt trong ḷng phó sứ Nguyễn Văn Tường khôn nguôi. Bây
giờ, sau khi Pháp và tả đạo đă phải ghi vào “hoà” ước Giáp tuất 1874 thành
khoản thứ X, bọn thực dân Pháp ấy lại cố t́nh cùng những tên tay sai như
Pétrus Trương Vĩnh Kư để vi phạm. Không những về nội dung, chúng c̣n thay
đổi h́nh thức văn tự từ chữ Hán, chữ Nôm thành chữ Pháp, chữ Quốc ngữ! Thứ
chữ Nôm tinh tế, đă viết nên thơ Ức Trai Nguyễn Trăi, Chinh phụ ngâm,
Truyện Kiều nay đă bị La tinh hoá, dĩ nhiên là rất đáng bàn, nhưng
đáng căm hận vẫn là nội dung chương tŕnh giảng dạy! Không những phó sứ
Nguyễn Văn Tường, mà cả sứ bộ, triều đ́nh năm ấy đều trăn trở như thế.
Ông rất đau
ḷng trước sự vi phạm “hoà” ước của Pháp, nhất là khi vua Tự Đức ban ra
bản dụ tự phê b́nh chưa lấy lại được lục tỉnh Nam Ḱ với
“ảo tưởng ngây thơ”
của “kẻ yếu” về “t́nh láng
giềng càng hậu” (140)
trước “láng giềng”
vốn là “kẻ mạnh” xâm lược tham lam, hung hăn và lật lọng. Thượng thư
Nguyễn Văn Tường càng đau ḷng hơn khi ngẫm nghĩ về
“ảo tưởng ngây thơ”, thực ra không
phải do vua Tự Đức vốn dĩ ngây thơ, mà chỉ là nước cờ cuối cùng của kẻ
yếu, bế tắc, đâm ra
nghĩ quẫn, hi vọng chinh phục
kẻ thù xâm lược bằng t́nh cảm “hữu nghị”!
Đôi khi, quả thật,
có đôi khi, oái oăm thay, vua Tự Đức lại rất chân thành với ư tưởng đó!
Trong khi
đó, Pháp trách triều đ́nh Đại Nam vi phạm khoản thứ IX (về tự do truyền
bá, theo đạo Thiên Chúa trên đất Trung, Bắc Ḱ)!
14
Là đại thần
thứ nh́ của Viện Cơ mật – Thương bạc, Nguyễn Văn Tường phải cùng dăm ba
đại thần Viện – Bạc khác bao quát tất cả các lĩnh vực của Đất nước, phải
xem xét, nhận định, đề xuất giải quyết cụ thể những việc trọng yếu, cơ mật
của lục bộ (Bộ Lại, Bộ Hộ, Bộ Lễ, Bộ Binh, Bộ H́nh, Bộ Công). Tất nhiên,
thượng thư Bộ Hộ, quan Thương bạc Nguyễn Văn Tường khi với chức năng ở
Viện – Bạc, ông c̣n góp ư, bàn luận các vấn đề của Bộ Binh vốn do Trần
Tiễn Thành phụ trách, từ các chủ trương, chính sách lớn đến việc phân
tích, tổng hợp dữ kiện để đề xuất, tâu tŕnh lên vua, góp phần chỉ đạo cho
mặt trận tiễu phỉ ở phía bắc Đất nước.
Vai tṛ quan
Thương bạc của Nguyễn Văn Tường là trực tiếp thực hiện những nghị quyết
ông đă tham gia bàn thảo ở Viện Cơ mật – Thương bạc, mà ông là đại thần
đứng ở vị trí chỉ sau mỗi một thượng thư Bộ Binh Trần Tiễn Thành. Các
quyết nghị ấy của Viện – Bạc cũng đă được đ́nh nghị, nhà vua chuẩn y.
Một công
việc nặng nề khác, ông c̣n là đại thần đứng đầu Bộ Hộ. Bộ Hộ trong thời
đoạn sau “hoà” ước, thương ước Giáp tuất lại bao gồm cả công việc thương
chính. Thương chính phối hợp với Pháp chủ yếu là ngoại thương và thu thuế
hải quan từ các tàu buôn nước ngoài. Ngoại thương không thể không liên
quan đến sản xuất, khai thác, thu thuế các loại hàng hoá trong nước. Với
chức trách Cơ mật viện đại thần, những vấn đề của Bộ Hộ, trong đó có
thương chính, cũng được bàn thảo ở Viện, ở các buổi thiết triều và cũng
được nhà vua chuẩn y hay không.
Công việc Bộ
Hộ cũng hết sức khó khăn, phức tạp trong giai đoạn này. Đó cũng một mặt
trận không tiếng súng giữa nước ta với thực dân Pháp và Âu Mỹ, với các
khách thương người Hoa ở nước Thanh.
Trong công
việc của Viện Cơ mật và ở Bộ Hộ, thượng thư Nguyễn Văn Tường vẫn không
nguôi với câu hỏi ông thường xuyên đặt ra cho ḿnh: Chấp nhận kí “hoà”
ước, thương ước để làm ǵ, nếu không phải là để chấn chỉnh nội lực, canh
tân Đất nước?
Ba vấn nạn
thuộc về Bộ Hộ nổi cộm lên, chiếm nhiều thời gian nghiên cứu, suy tư và
đốc suất thực hiện nhất, kể cả những ngày tháng phải đấu tranh cam go với
các trở ngại để vượt qua, ấy là:
-
Đề xuất, đấu tranh để tiến hành cải cách định mức
thuế
ruộng công bằng mức thuế ruộng tư ở Đàng Ngoài (từ bên kia sông Gianh trở
ra) như ở Đàng Trong (từ sông Gianh trở vào), với phương thức trung b́nh
cộng hai mức thuế ruộng công, ruộng tư trước đây vốn chênh lệch nhau.
-
Giải quyết sự tràn lan tiền sềnh (tiền đồng dị dạng) đến mức không thể
điều chỉnh nổi, vốn đă xảy ra từ những năm giặc Cờ quấy phá ở biên giới
phía bắc.
-
Đấu tranh với thực dân Pháp trên lĩnh vực biên thu
thuế thương chính, chủ yếu từ tàu thuyền nước ngoài, và trong việc khai
thác tài nguyên khoáng sản (cho lănh trưng khai mỏ cũ, ngăn chận việc t́m
kiếm, khai thác các mỏ mới), đồng thời ở việc Pháp yêu sách xuất cảng gạo.
Vấn đề Pháp yêu sách xuất cảng gạo bất chấp nạn đói, hay nói đúng hơn là
chúng muốn đẩy nhân dân ta vào nạn đói, đó là một vấn đề hết sức căng
thẳng.
Trong lĩnh
vực phối hợp với thực dân Pháp để thực hiện cưỡng ước thương mại, Thương
chính c̣n phải tự thúc đẩy việc học tập ngoại ngữ các nước Tây dương
(197), chủ yếu là tiếng Pháp, và học tập các công nghệ Tây (197), để có
thể vừa chống lại sự lũng đoạn, khuynh loát, thao túng của thực dân Pháp,
vừa canh tân Đất nước.
15
Sau nhiều
ngày tháng đắm ḿnh vào công việc, đến năm Canh th́n (1880) này, thượng
thư Bộ Hộ, đại thần Viện – Bạc Nguyễn Văn Tường mới có dịp để hồi tưởng
lại những việc đă làm, suy nghĩ lại những điều đă đắn đo suy nghĩ.
Việc ông đề
xuất cải cách định mức thuế ruộng công bằng mức
thuế ruộng
tư ở Đàng Ngoài (từ bên kia sông Gianh trở ra), rất được nhà vua quan tâm
và ủng hộ. Sau khi thăm ḍ sĩ tử ở ḱ thi hội và thi đ́nh khoa Ất hợi
(1875), ông liền được chuyển qua nắm giữ Bộ Hộ, và ngay sau đó đă công bố
chủ trương ấy. Rất nhiều nơi ở Bắc Ḱ hoan nghênh, hoan nghênh nhất vẫn là
đa số tá điền, bần nông trong nhân dân ngoài đó. Cộng vào đó, dân Hà Nội
càng rất vui mừng khi nợ thuế năm Tự Đức hai mươi sáu (1973) được thượng
thư Bộ Hộ tâu xin được tha miễn hẳn (198). Tuy nhiên, sau dăm bảy tháng
tiến hành cải cách, vào đầu năm Bính tí (1876), tuần phủ Hưng Yên Nguyễn
Đức Đạt lại dâng sớ vào kinh:
“Lệ mới thuế ruộng xin khoan, gia hạn cho ba (3) năm” (199).
Bộ Hộ lại phải
giải tŕnh công việc cốt tuỷ nhất của ḿnh. Nhà vua lại ủng hộ thượng thư
Nguyễn Văn Tường rất nhiệt thành. Sắc dụ liền ban ra, quở trách Nguyễn Đức
Đạt: “Bắc Ḱ thu thuế chia đều
[:trung b́nh cộng] là để cho chính sách công bằng, ḷng dân đều được cả.
[Trẫm] đă chuẩn cho thi hành. Gần đây, cứ tổng đốc Nam Định Nguyễn Trọng
Hợp dâng tập tâu cho là tiện cho dân, ngươi lại theo ư kiến riêng
của ḿnh, viện cớ nước lụt, xin gia hạn, hầu muốn trái lệnh chăng?…”
(199). Đó
là một ư kiến phản hồi. Phản hồi của Nguyễn Đức Đạt, một tuần phủ vốn có
những ư tưởng rất tích cực, người đă từng cùng Nguyễn Bính dựng bia lưu
niệm cho lần khoi vét sông Vĩnh Định (Quảng Trị) hồi Nguyễn Văn Tường c̣n
làm phủ doăn kinh sư Thừa Thiên – Quảng Trị. Nhưng đâu phải mọi điều
Nguyễn Đức Đạt đều tích cực! Thậm chí lần này, Nguyễn Đức Đạt lại bị
trách: “Ngươi là người chăn dân
một tỉnh, điềm nhiên không một kế bổ cứu, lại muốn rộng tiếng khoa đại, mà
chẳng nghĩ đến chính kinh thường [:làm đúng phép tắc đă thành lệ thường].
Thực rất không hợp, cho giáng hai cấp, lưu [nhiệm]”
(199)! Thượng thư Nguyễn Văn Tường đă thu thập nhiều dữ liệu từ thực tế
cải cách gửi về Bộ Hộ. Ông c̣n xin đề cử các quan khoa đạo ra Bắc để trực
tiếp giám sát thực tế. Từ những thông tin thắng lợi trong thực tế nhận
được, vua Tự Đức và nhiều đ́nh thần rất ủng hộ Bộ Hộ.
Việc đang
phải suy nghĩ nhiều, thượng thư Bộ Hộ vẫn phải gác lại để lo việc tế lễ
trọng đại nhất trong mỗi năm: Lễ tế Hồn thiêng non sông Tổ quốc Đại Nam.
Cũng vào
tháng giêng đầu năm Bính tí (1876) này, thượng thư Bộ Hộ, bá tước Ḱ Vĩ,
đại thần Viện Cơ mật – Thương bạc, kiêm sung quản lí Nha Thương bạc Nguyễn
Văn Tường, với vinh dự được thay mặt hoàng đế Đại Nam và cả triều Nguyễn,
làm đại thần khâm mạng gieo thẻ chọn ngày tốt để tiến hành lễ tế tại đền
Nam Giao, nơi tượng trưng cho Non sông Tổ quốc (200). Năm nay, không chọn
được ngày tốt, và lệ gieo thẻ chọn ngày từ đấy vua Tự Đức ban lệnh miễn
(200), cứ theo một ngày nhất định làm lệ măi măi về sau. Mọi người đều
thấy chọn một ngày nhất định đầu năm làm lệ muôn đời hoá ra là hay nhất,
cứ như ngày mùng một tháng giêng bao đời vẫn là ngày khởi đầu Tết Nguyên
đán. Lễ tế giao năm nay lại tiến hành hết sức trang trọng.
Trong khi
chủ lễ, khấn nguyện với Hồn thiêng non sông Tổ quốc Đại Nam, thượng thư
Nguyễn Văn Tường không thể quên bày tỏ ước nguyện cuộc cải cách thuế ruộng
công, ruộng tư chia đều cho cả Đàng Ngoài lẫn Đàng Trong được thuận lợi,
để hai miền Đất nước được thống nhất ở chiều sâu, cho nông dân nghèo được
có cuộc sống khấm khá hơn trước.
Sau những
ngày lễ tế giao trọng đại, thiêng liêng ấy, thượng thư Bộ Hộ lại tiếp tục
giải tŕnh, đổng suất các tỉnh Đàng Ngoài thực hiện chính sách cải cách
thuế ruộng công, ruộng tư theo phép trung b́nh cộng.
Phép tính
rất đơn giản. Trước đây, thuế ruộng công hạng nhất là tám mươi (80) thưng,
trong khi đó thuế ruộng tư hạng nhất chỉ hai mươi sáu (26) thưng (201).
Nay cải cách lại: tám mươi cộng với hai mươi sáu thành một trăm linh sáu;
một trăm linh sáu chia hai ([80 + 26 = 106] ( [106 : 2 = 53]). Như vậy,
thuế ruộng công được giảm: 80 – 53 = 27 (hai mươi bảy) thưng thóc; thuế
ruộng tư phải bị tăng lên: 53 – 26 = 27 (hai mươi bảy) thưng thóc (201).
Ruộng công là ruộng của Nhà nước, thường phát canh cho nông dân nghèo (tá
điền, bần cố nông), phải được giảm thuế. Ruộng tư là ruộng của địa chủ,
phú nông, không thể cứ măi để ở mức thuế thấp, mà phải tăng lên. Với chính
sách thuế ruộng cải cách này, nông dân nghèo rất phấn khởi.
“… Tôi về cấy ruộng công điền,
Hạt thóc đă lớn, quan tiền trao tay”
Bài ca dao
ấy vang lên vẫn không làm hạng cường hào ác bá tự vấn lại, mà c̣n kêu kiện
đủ các tṛ.
Tuy nhiên,
không thể không ngừng lại việc thu thêm thóc nghĩa
thương ở
Đàng Ngoài kèm với thuế chia đều theo phép trung b́nh cộng. Thóc nghĩa
thương là quỹ thóc chung của làng xă, dùng để cứu tế lẫn nhau khi đói kém.
Thay v́ ruộng nghĩa thương (làm chung, nộp vào kho chung, dễ sinh đùn đẩy)
là thóc nghĩa thương (thu kèm với thuế). Khổ nỗi c̣n có thêm một điều là
trước đây, thời thượng thư Bộ Hộ là Phạm Phú Thứ, triều đ́nh c̣n cho thu
thêm tiền quyên nộp căn cứ vào số mẫu ruộng đất để chi phí việc quân! Số
quyên nộp bằng tiền theo số ruộng đất (theo số lượng mẫu) này không phải
thuộc vào chỉ tiêu cải cách thuế ruộng công, ruộng tư lần này! Thượng thư
Bộ Hộ Nguyễn Văn Tường đọc những tập tâu các tỉnh gửi về, xét nghĩ, ghi
phiếu tâu, tŕnh lên vua, kèm với đề xuất của ông. Vua Tự Đức cũng thuận
theo.
“Khi ấy ở Bắc Ḱ mới ban hành lệ
đánh thuế đều năm (5) tỉnh: Hải Dương, Bắc Ninh, Hưng Yên, Hưng Hoá, Sơn
Tây bị lụt, bị giặc, t́nh h́nh rất khẩn thiết. Các thóc tô thu thêm, cho
nộp thay bằng tiền” (202).
Vua ra sắc dụ:
“Tha cho từ Hà Tĩnh trở về Bắc
số tiền quyên về điền mẫu hiện thiếu.
Các tỉnh ở Bắc Ḱ mấy năm nay có
việc, chi tiêu về việc quân rất nhiều, nhiều lần cho quyên nộp tiền ruộng
đất, tất cả sáu (6) lần, để giúp vào nhu phí. V́ lúc đầu triều đ́nh cũng
bất đắc dĩ mà làm việc tạm theo t́nh thế cho thích hợp ấy. Nay từ Hà Tĩnh
trở về Bắc, số thiếu c̣n nhiều. Hiện nay việc ở biên giới hơi thư, mà đời
sống của dân ít thoả măn, làm ăn chưa yên, nên phải cứu giúp nhiều hơn, để
gia ơn cho dân. Vậy các hạt từ Hà Tĩnh trở về Bắc, số tiền quyên điền mẫu
hiện c̣n thiếu bao nhiêu, khoan tha cho tất cả” (203).
Tuy vậy, đó
là quyết định trên t́nh h́nh Đàng Ngoài, c̣n ở Đàng Trong (từ sống Gianh
trở vào) không thể không tiếp tục thu thóc nghĩa thương để làm quỹ thóc
chung cho làng xă. Thượng thư Bộ Hộ Nguyễn Văn Tường tâu tŕnh lên vua,
vua đưa ra đ́nh nghị về nghĩa thương với cách thu “theo lệ nộp thuế, mỗi hộc nộp thêm
một bát”.
“Đ́nh thần tâu nói: “Đặt nghĩa thương,
lấy của riêng phụ thêm vào, để bù vào năm không đủ [ăn], đó thực là việc
cần pḥng năm mất mùa. Xin theo chỉ [dụ] trước, định đều khoản, lục sức
cho làm… […] … Duy Bắc Ḱ mấy năm nay có việc, trưng binh, điệu lương,
phải làm nhiều. Vả lại hiện nay lệnh đánh thuế đều, mới thi hành, cũng lạ
tai mắt người. Nay nếu lại thu thóc riêng nộp thêm vào nghĩa thương, lệnh
mới thi hành nhiều, hoặc sợ người nghe thấy sinh ngờ. Xin trước hết, sức
các tỉnh từ Quảng B́nh trở vào Nam tuân theo làm việc, c̣n từ Hà Tĩnh trở
ra Bắc, hăy hoăn hai (2) năm, sẽ làm sau. Vua chuẩn cho theo nghị thi
hành” (204).
Buổi đ́nh
nghị ấy diễn ra từ tháng ba, năm Tự Đức thứ hai mươi chín (1876). Sau bốn
năm, ở năm Canh th́n (1880) này, Phan Đ́nh B́nh lại phản hồi! Thượng thư
Bộ Hộ Nguyễn Văn Tường không thể không giải tŕnh lên vua và giải tŕnh
một cách công khai trước công luận:
“Trước đây, bố chính sứ Bắc Ninh trước
là Phan Đ́nh B́nh dâng sớ tâu: “Thuế ruộng định lại, quan cho là thuế quân
đều, dân bảo là thu thêm. Lại như thuế ruộng tư mỗi hộc thu thêm một
bát, dân gian nhiều người nói là nặng, khó chịu nổi. Về khoản thu
thêm, xin thôi”.
Đến đây, Bộ Hộ tâu rằng:
“Từ Hà Tĩnh trở ra Bắc, ruộng
công là ruộng của dân, mà thuế so ra có phần nặng; ruộng tư phần nhiều do
bọn cường hào gian ác chiếm riêng, mà thuế so ra có phần nhẹ. Đổi ra làm
thuế chia đều, cũng là muốn định ra phép thường, mà cho trong nước không
có chính [sách] khác nhau; lệnh thuế chia đều được thi hành, tuy thuế
ruộng tư tăng mà thuế ruộng công giảm, tức như ba tỉnh lớn Hải Dương, Nam
Định, Hà Nội, dân đều thu nộp, yên lặng không lời nào khác. Th́ bảo là thu
thêm, chẳng qua chỉ là lời bàn riêng của bọn
đàn anh giàu có ở một hạt Bắc Ninh mà thôi. Làm việc nước
phải tự có thể cách chính đại công bằng, sao được mọi người vui ḷng cả;
huống chi, ruộng tư thu thêm [mỗi hộc một bát], chứa riêng vào kho công,
để pḥng chẩn cấp, cũng là một việc cứu năm mất mùa. Xin theo lệ thi hành,
để tỏ chính lệnh tin đúng; đợi sau này kho chứa được nhiều, có nên châm
chước miễn cho, sẽ do quan tỉnh ấy xét tâu lên”.
Vua nghe theo”
(205).
Thượng thư Bộ Hộ vẫn kiên tŕ
thực thi chính sách cải cách thuế ruộng công, ruộng tư chia đều (theo phép
trung b́nh cộng), và đến thời điểm này, càng khẳng định rơ, thóc nghĩa
thương từ ruộng tư cũng không thể không thu thêm. Phản ứng của bọn cường
hào ác bá, trước đây lợi dụng quyền thế, ẩn lậu số mục, giấy tờ lếu láo,
theo kiểu “đồng bạc đâm toạc tờ giấy”, biến ruộng công thành ruộng tư,
không thể không xảy ra! Phản ứng của “bọn đàn anh giàu có ở một hạt
Bắc Ninh” xảy ra, dai dẳng đến nay, sau bốn năm cải cách, cũng không
phải khó hiểu! V́ thế, thượng thư Nguyễn Văn Tường xác định: “Làm việc
nước phải tự có thể cách chính đại công bằng, sao được mọi người vui ḷng
cả”. Ông đặt niềm tin vào đại đa số nhân dân, chứ không phải vào bọn
cường hào ác bá vốn chỉ là thiểu số. Huống nữa, thiểu số giàu có phản ứng
chống cải cách ấy chỉ ở mỗi một tỉnh Bắc Ninh. Chính nhờ chủ trương đă
thành chính sách như thế, đại đa số nông dân nghèo mới khỏi bị địa chủ,
phú nông áp chế, bóc lột.
Đó là lời giải thích minh bạch
và xác thực, với tư cách thượng thư Bộ Hộ, ông đă gửi cho Phan Đ́nh B́nh
(đă thôi chức bố chính Bắc Ninh) và chủ yếu cho các quan tỉnh, huyện khác,
cũng như cho các chánh tổng, lí trưởng và nhân dân. Lần này, sau bốn năm
thực hiện cải cách với nội dung, mục tiêu như vậy, lại thêm một lần thăm
ḍ, lấy ư kiến sĩ tử từ cuộc thi hội và điện thí (thi đ́nh) năm Canh th́n
(1880), ông càng mạnh mẽ khẳng định.
Cũng như ḱ thi hội, thi đ́nh
năm Ất hợi (1875), trong các đầu đề năm nay, có hai đầu đề lại được lặp
lại tuy với yêu cầu về thể văn khác trước.
“Địa quảng đại hoang nhi bất
trị, thử diệc sĩ chi nhục dă” (Đất rộng bỏ hoang nhiều mà không làm ra
được, cũng là điều nhục của kẻ sĩ) (206).
“Nghĩ Bắc Ḱ sĩ dân thỉnh quân
Bắc Ḱ điền tô biểu” (Làm bài biểu thay sĩ dân Bắc Ḱ xin chia thuế ruộng
ở Bắc Ḱ) (207).
Ḱ Ất hợi, đề thi về thuế ruộng
hai loại được trung b́nh cộng ấy, yêu cầu làm theo cổ thể. Ḱ Canh th́n
(tháng ba nguyệt lịch, 1880) này, yêu cầu làm “theo thể thức bài biểu
của Hàn Dũ làm thay Bùi tướng [Bùi Độ] từ quan” (207). Đầu đề vẫn do
vua Tự Đức đích thân ra, chứng tỏ nhà vua rất ủng hộ cuộc cải cách thuế
ruộng ở Bắc Ḱ.
Ḱ thi
hội, thi đ́nh (điện thí) này, giám khảo chính thức (đọc quyển): Thự hiệp
biện đại học sĩ, lănh thượng thư Bộ Hộ, Ḱ Vĩ bá Nguyễn Văn Tường và tả
tham tri Bộ H́nh Lê Đ́nh Tuấn (nguyên tuần vũ Trị – B́nh); giám khảo phụ
(duyệt quyển): tả thị lang Bộ Hộ Bùi Văn Quế, hữu thị lang Bộ Binh Hà Văn
Quan (208).
Trong việc chọn chủ khảo, vua Tự
Đức cho rằng: “Chủ khảo phải cốt phải được người, th́ học tṛ mới phục”
(209). Vua đă chọn Nguyễn Văn Tường theo tiêu chí đó. Nguyễn Văn Tường
là người vốn được vua Tự Đức đánh giá cao về học thức và nhân cách, trong
dịp phong thăng cho ông hàm thự hiệp biện đại học sĩ, hồi tháng giêng năm
thứ ba mươi mốt (1878): “Hộ bộ thượng thư Nguyễn Văn Tường là người học
thức chắc chắn, trung thành ái thực, chịu đựng khó nhọc, chịu khó làm việc
để báo ơn nước, nay chuẩn đăng làm hiệp biện đại học sĩ” (210).
Rất tiếc ḱ thi hội, thi đ́nh
lần này không có những tiến sĩ, phó bảng có tầm cỡ như ḱ Ất hợi (1875) và
ḱ Đinh sửu (1877). Ḱ Đinh sửu, chỉ một ḿnh Nguyễn Văn Tường là chủ khảo
đọc quyển (210) (thượng thư Bộ H́nh kiêm quản Bộ Lại Trần B́nh có hành vi
ám muội trong khi chấm thi, bị cách chức (211)); phụ khảo duyệt quyển là
Nguyễn Hữu Độ, Nguyễn Thuật. Đó là ḱ thi có một trong những đề thi rất
thú vị: “Nghĩ Thích, Lăo nhị môn, khất quy Nho giáo biểu” (Nghĩ làm bài
biểu nói về hai môn đạo Thích [Phật], đạo Lăo, xin đồng quy về Nho giáo”
(212). Ḱ ấy, tiến sĩ, phó bảng được chấm đỗ là bảy người, trong đó có
một người anh hùng rất xuất chúng về sau: đồng tiến sĩ xuất thân Phan Đ́nh
Phùng (211).
Kém hơn hai
ḱ trước, ḱ Canh th́n (1880) năm nay không có người được chấm đỗ về sau
sẽ là những anh hùng, liệt sĩ xả thân v́ Đất nước. Nhưng nh́n ở khía cạnh
khác, bài làm không đạt điểm cao hẳn là do yêu cầu về thể loại. Vấn đề nêu
ra ở đề thi vẫn được vua Tự Đức rất ủng hộ và nông dân nghèo rất ngợi ca.
Không có quyển thi hội, thi đ́nh để lấy học vị tiến sĩ nào hay hơn bài ca
dao của nông dân, vang lên trên đồng ruộng công điền, ngân nga trong thôn
xóm xanh ngát sau những luỹ tre xanh:
“Từ nay tôi cạch đến già
Tôi không dám cấy ruộng bà nữa đâu
Ruộng bà vừa xấu vừa sâu
Vừa bé hạt thóc vừa lâu đồng tiền
Tôi về cấy ruộng công điền
Hạt thóc đă lớn, quan tiền trao tay”.
Phải chăng, với
cuộc cải cách thuế ruộng công, ruộng tư này, thượng thư Bộ Hộ Nguyễn Văn
Tường là chiếc cầu nối hai bờ
sông Gianh,
nối liền sự thống nhất Đàng Trong – Đàng Ngoài về chiều sâu xă hội?
Hết
tệp 13
(phân
đoạn 5 truyện kí thứ 8)
Khởi viết truyện kí thứ tám này
vào lúc khoảng 07 giờ sáng,
ngày 17.11.2002 (13.10 Nh. ngọ, HB.2).
Viết đến ḍng chữ cuối của
truyện kí thứ 8 lúc 16 giờ kém 10 phút,
ngày 30.11.2002 (24.10 Nh. ngọ, HB.2).
Sữa chữa xong vào lúc 15 giờ 24 phút,
ngày 04.12.2002 (01.11 Nh. ngọ, HB.2).
TRẦN XUÂN AN
(130)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 273.
(131)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 276.
(132)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 276.
(133)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 277.
(134)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 278. Trước tôi, đă có rất nhiều người
phê phán Trương Vĩnh Kư, qua việc nhận định quá tŕnh sống và hoạt động
của ông ta. Tất cả cuộc đời của
Trương Vĩnh Kư (1837 – 1898) là phục vụ “văn hoá – xă hội” cho cuộc xâm
lược của thực dân Pháp, ngay từ những ngày đầu của
giai-đoạn-xâm-lược-bằng-súng-đạn (1858) của chúng trên Đất nước ta. Điều
này có thể thấy rơ qua các bản tiểu sử Trương Vĩnh Kư, các bản đă công bố
xưa nay hầu như không khác ǵ nhau. Ngoài ra, tôi vẫn lấy
Đại Nam thực lục
làm chuẩn
cứ.
Điều cần nói là: Trên quan điểm lịch sử – cụ thể, Trương Vĩnh Kư đáng lên
án trăm lần hơn những kẻ phải chịu ra làm việc với Pháp khi triều Nguyễn
đă mất hẳn vào tay thực dân, “tả đạo”, khi phong trào Cần Vương đă hầu như
hoàn toàn bị thực dân, “tả đạo” dập tắt (1896). Những kẻ đó, trong giai
đoạn về sau, không c̣n một chỗ dựa nào để chống Pháp cho có hiệu quả,
ngoại trừ một số phong trào yêu nước hoặc vận động khởi dậy của vài cá
nhân, vài nhóm người, chống Pháp một cách anh hùng trong trong
t́nh thế tuyệt
vọng.
Trương Vĩnh Kư (1837 – 1898) không ở trong t́nh thế bị bức bách tuyệt đối
của giai đoạn lịch sử đen tối 1885 – 1930 như những kẻ ra làm việc với
Pháp về sau. Nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân gần đây đă có những bài báo về
vấn đề này. Kính mong có những kết luận công khai, dứt khoát, mặc dù đă
rơ.
(135)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 283 – 284.
(136)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 286.
(137)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 293 – 294.
(138)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 297.
(139)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 298.
(140)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 305 – 306. Thông thường, những bản dụ
công bố cho toàn dân của nhà vua phải được viết một vài tháng trước đó một
cách hết sức cẩn trọng. Chúng tôi nghĩ
Dụ tự biếm
về việc chưa thu hồi được lục tỉnh Nam Ḱ của vua Tự Đức thuộc trường hợp
này. Do đó, đại thần Viện – Bạc Nguyễn Văn Tường đă đọc bản dụ ấy từ năm
Ất hợi (1875) mặc dù đến năm Bính tí (1876) nó mới được công bố (tuy chỉ
công bố đến các ấn quan [thủ trưởng]). Xin xem thêm một vài câu trong hai
bản sớ, tấu của Nguyễn Văn Tường:
“Ngẫm thấy hoàng
thượng xem thần như con [quân phụ – thần tử], một thể tương quan, cho nên
dù không nói mà không ǵ không cho. Thần kính đọc xong, xúc động sâu xa,
nước mắt tuôn rơi, không biết nói ǵ!”
(Nam Ḱ tấu nghị, bản tấu ngày [?] tháng [?] năm Tự Đức thứ hai mươi tám,
Ất hợi [1875]).
“Một hơi thở đang
c̣n, nguyện đem hết sức ngựa hèn”
(Bản tấu ngày [?] tháng [?] năm Tự Đức thứ ba mươi ba [1879]). Rất tiếc,
chúng tôi chưa có điều kiện để xác định văn cảnh của hai trích dẫn trên…
Riêng xuất xứ đoạn sớ về việc tái lập nhà trường quốc học ở Nam Ḱ ở đoạn
truyện – sử kí – khảo cứu tư liệu lịch sử này, xin xem chú thích (57),
(58) ở cuối truyện thứ bảy.
(141)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 308.
(142)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 310 – 311.
(143)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 312 – 313.
(144)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 318.
(145)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 322.
(146)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 324.
(147)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 328.
(148)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 340.
(149)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 341.
(150)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 347; TVTĐ., tập 2, 1996, tr. 367 – 371.
(151)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 352.
(152)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 356 – 357.
(153)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 16.
(154)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 29 – 34.
(155)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 34.
(156)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 51.
(157)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 53.
(158)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 63 – 64.
(159)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 65 – 66.
(160)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 67.
(161)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 68.
(162)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 71 – 72.
(163)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 88.
(164)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 88.
(165)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 97.
(166)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 114.
(167)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 119 – 120.
(168)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 145.
(169)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 156 – 157.
(170)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 162.
(171)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 169.
(172)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 180.
(173)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 182 – 183.
(174)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 183 – 186.
(175)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 187.
(176)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 189 – 190.
(177)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 196.
(178)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 203.
(179)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 212.
(180)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 233 – 235.
(181)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr.236.
(182)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 290 – 295.
(183)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 297.
(184)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 298.
(185)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 327.
(186)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 328.
(187)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 341.
(188)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 341 – 342.
(189)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 346.
(190)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 346 – 347.
(191)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 347.
(192)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 350.
(193)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 352.
(194)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 352.
(195)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 356.
(196)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 383.
(197)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 248.
(198)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 258.
(199)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 269.
(200)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 270.
(201)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 220.
(202)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 276.
(203)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 276.
(204)
ĐNTL.CB., tập 33, sđd., 1975, tr. 279 – 280.
(205)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 332 – 333.
(206)
TVTĐ., tập 2, 1996, tr. 397 – 409.
(207)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 330.
(208)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 338, 340.
(209)
TVTĐ., tập 2, 1996, tr. 108.
(210)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 43 – 44.
(211)
ĐNTL.CB., tập 34, sđd., 1976, tr. 57 – 58.
(212)
TVTĐ., tập 2, 1996, tr. 383.
Soạn xong phần chú
thích
vào lúc 19 giờ 24
phút,
ngày 06.12. 2002
(03.11 Nh. ngọ HB.2).
TRẦN XUÂN AN
HẾT TỆP 13
(PHÂN ĐOẠN 5 TRUYỆN KÍ THỨ 8)
Xin xem tiếp TỆP 14
(phân đoạn 6 truyện kí thứ 8)